Tôi và Y là người yêu cũ từ những năm cấp 2. Kỷ niệm đáng nhớ (và cũng đáng sợ) nhất là sai lầm ở buổi tiệc chia tay lớp 9 khiến cả hai suýt lên chức bố mẹ khi còn quá trẻ. Biến cố đó khiến gia đình hai bên can thiệp, tách rời chúng tôi mỗi người một ngả.
Lên cấp 3, tôi chơi thân với H – cậu bạn cùng bàn. Cả hai đều có ngoại hình nên khá nổi tiếng trong trường. Thời trẻ trai, chúng tôi thân thiết đến mức cùng nhau chia sẻ những tò mò về giới tính và khám phá các trò người lớn như cùng xem X hay tưởng tượng 3s với hot girl cùng khối. Hết lớp 10, tôi đi du học. Dù xa cách, tôi vẫn nhờ H thay mình chăm sóc, tặng quà cho Y vào các dịp lễ. Tuy nhiên, khoảng cách địa lý cuối cùng cũng khiến tôi và Y dừng lại sau một năm yêu xa.
Bẵng đi một thời gian dài không liên lạc, tôi ngỡ ngàng nhận được thiệp cưới của H và Y khi vừa tốt nghiệp đại học.
Mới đây, trong dịp tôi về Việt Nam chơi, H đã tìm gặp và chia sẻ một bí mật: Cậu ấy bị vô sinh. Vì quá khao khát có con và tin tưởng vào "gen" của tôi, H và Y đã đưa ra một đề nghị không tưởng: Nhờ tôi giúp Y mang thai.
H đưa ra hai phương án để tôi lựa chọn:
Thời đại học, tôi từng khiến một bạn nữ mang bầu, sau đó một người bạn thân khác của cô ấy (một bạn nam thuộc cộng đồng LGBT) đã chấp nhận cưới để làm "bình phong" và nuôi đứa trẻ. Nhìn đứa bé càng lớn càng giống mình nhưng lại phải gọi người khác là cha, lòng tôi thắt lại. Tôi không muốn lặp lại kịch bản nghiệt ngã đó một lần nữa: Nhìn con mình lớn lên trong gia đình người khác.
Nhiều người nói số đào hoa là sướng, nhưng ở hoàn cảnh của tôi lúc này, nó là một tấn bi kịch về trách nhiệm và đạo đức. Tôi nên đối mặt với lời đề nghị của H và Y như thế nào khi lý trí và cảm xúc đang hoàn toàn xung đột?
Lên cấp 3, tôi chơi thân với H – cậu bạn cùng bàn. Cả hai đều có ngoại hình nên khá nổi tiếng trong trường. Thời trẻ trai, chúng tôi thân thiết đến mức cùng nhau chia sẻ những tò mò về giới tính và khám phá các trò người lớn như cùng xem X hay tưởng tượng 3s với hot girl cùng khối. Hết lớp 10, tôi đi du học. Dù xa cách, tôi vẫn nhờ H thay mình chăm sóc, tặng quà cho Y vào các dịp lễ. Tuy nhiên, khoảng cách địa lý cuối cùng cũng khiến tôi và Y dừng lại sau một năm yêu xa.
Bẵng đi một thời gian dài không liên lạc, tôi ngỡ ngàng nhận được thiệp cưới của H và Y khi vừa tốt nghiệp đại học.
Mới đây, trong dịp tôi về Việt Nam chơi, H đã tìm gặp và chia sẻ một bí mật: Cậu ấy bị vô sinh. Vì quá khao khát có con và tin tưởng vào "gen" của tôi, H và Y đã đưa ra một đề nghị không tưởng: Nhờ tôi giúp Y mang thai.
H đưa ra hai phương án để tôi lựa chọn:
- Sắp xếp một buổi nhậu để tôi và Y có không gian riêng khi cô ấy say.
- Cả ba người cùng tham gia vào quá trình này.
Thời đại học, tôi từng khiến một bạn nữ mang bầu, sau đó một người bạn thân khác của cô ấy (một bạn nam thuộc cộng đồng LGBT) đã chấp nhận cưới để làm "bình phong" và nuôi đứa trẻ. Nhìn đứa bé càng lớn càng giống mình nhưng lại phải gọi người khác là cha, lòng tôi thắt lại. Tôi không muốn lặp lại kịch bản nghiệt ngã đó một lần nữa: Nhìn con mình lớn lên trong gia đình người khác.
Nhiều người nói số đào hoa là sướng, nhưng ở hoàn cảnh của tôi lúc này, nó là một tấn bi kịch về trách nhiệm và đạo đức. Tôi nên đối mặt với lời đề nghị của H và Y như thế nào khi lý trí và cảm xúc đang hoàn toàn xung đột?




