Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Gặp Em Ở Gốc Hẻm 284

Lượt xem: 2313

Dumylove

Tập Tành Ăn Chơi
25/6/22
8
37
40
O2o
VND
0
Tín dụng
126
Tôi chạy Grab gần ba năm. Sáng đưa dân văn phòng đi làm, tối chở khách nhậu về. Mỗi người là một mảnh đời, nhưng có một người… tôi không quên được.

Em đứng dưới đèn hắt vàng ở đầu hẻm 284 – nơi người ta gọi là "góc đèn mờ". Váy ôm, son đỏ, mắt lạnh như đêm Sài Gòn. Lần đầu tôi chở em là một chuyến ngắn, từ đó đến khách sạn nhỏ cách đó chưa đầy 3km. Em ngồi sau, không nói gì ngoài câu: "Đi nhanh giùm anh."

Ba ngày sau, lại là em. Rồi lần nữa. Rồi thành quen.

Có đêm em say, gọi tôi không phải để đi đâu, mà chỉ ngồi sau xe, vòng Sài Gòn một vòng cho bớt mệt.

– "Anh chạy hoài không mệt hả?"

– "Mệt chứ, nhưng không còn ai chờ về, nên đi vậy thôi."

Em cười, rít một hơi thuốc. Mùi son pha khói, ám lên vai áo tôi.

Rồi một đêm mưa, em gọi tôi. Khác mọi khi, em không đưa địa chỉ. Chỉ nói:

– "Chở em đi đâu đó không có người."

Tôi chở em lên cầu Thủ Thiêm. Gió mạnh. Mưa lất phất. Em ngồi sau lưng tôi, siết nhẹ eo. Rồi bất ngờ hỏi:

– "Anh có khinh tụi em không?"

Tôi im. Một lúc sau mới nói:

– "Khinh làm gì. Mỗi người có lý do phải sống. Anh cũng từng nằm bẹp giường hai tháng vì tai nạn, người yêu bỏ, nợ nần ngập mặt. Giờ còn sống là mừng rồi."

Em gục đầu vào lưng tôi, ướt cả vai áo. Đêm đó, tôi không về nhà. Em không về khách sạn. Cả hai ngủ trong căn trọ chật của tôi. Không ai cởi gì ra, chỉ có tiếng mưa và tiếng thở đều.

Sau hôm đó, em bặt vô âm tín. Tôi không hỏi. Cũng không tìm.

Chỉ đôi khi, khi ngang qua hẻm 284, tôi vẫn liếc nhìn góc đèn vàng – nơi em từng đứng. Và tự hỏi: Nếu ngày đó tôi ôm em lại một chút, giữ em ở lại một chút… liệu có khác không.?

To be continued...;));));))
 

Lagi85

Checker Tập Sự
21/2/24
2,130
2,352
104
Sài Gòn - VN .
VND
0
Tín dụng
13,865
Tôi chạy Grab gần ba năm. Sáng đưa dân văn phòng đi làm, tối chở khách nhậu về. Mỗi người là một mảnh đời, nhưng có một người… tôi không quên được.

Em đứng dưới đèn hắt vàng ở đầu hẻm 284 – nơi người ta gọi là "góc đèn mờ". Váy ôm, son đỏ, mắt lạnh như đêm Sài Gòn. Lần đầu tôi chở em là một chuyến ngắn, từ đó đến khách sạn nhỏ cách đó chưa đầy 3km. Em ngồi sau, không nói gì ngoài câu: "Đi nhanh giùm anh."

Ba ngày sau, lại là em. Rồi lần nữa. Rồi thành quen.

Có đêm em say, gọi tôi không phải để đi đâu, mà chỉ ngồi sau xe, vòng Sài Gòn một vòng cho bớt mệt.

– "Anh chạy hoài không mệt hả?"

– "Mệt chứ, nhưng không còn ai chờ về, nên đi vậy thôi."

Em cười, rít một hơi thuốc. Mùi son pha khói, ám lên vai áo tôi.

Rồi một đêm mưa, em gọi tôi. Khác mọi khi, em không đưa địa chỉ. Chỉ nói:

– "Chở em đi đâu đó không có người."

Tôi chở em lên cầu Thủ Thiêm. Gió mạnh. Mưa lất phất. Em ngồi sau lưng tôi, siết nhẹ eo. Rồi bất ngờ hỏi:

– "Anh có khinh tụi em không?"

Tôi im. Một lúc sau mới nói:

– "Khinh làm gì. Mỗi người có lý do phải sống. Anh cũng từng nằm bẹp giường hai tháng vì tai nạn, người yêu bỏ, nợ nần ngập mặt. Giờ còn sống là mừng rồi."

Em gục đầu vào lưng tôi, ướt cả vai áo. Đêm đó, tôi không về nhà. Em không về khách sạn. Cả hai ngủ trong căn trọ chật của tôi. Không ai cởi gì ra, chỉ có tiếng mưa và tiếng thở đều.

Sau hôm đó, em bặt vô âm tín. Tôi không hỏi. Cũng không tìm.

Chỉ đôi khi, khi ngang qua hẻm 284, tôi vẫn liếc nhìn góc đèn vàng – nơi em từng đứng. Và tự hỏi: Nếu ngày đó tôi ôm em lại một chút, giữ em ở lại một chút… liệu có khác không.?

To be continued...;));));))
Văn chương lủng cũng ( 02 đứa không về nhà mà lại nằm ở căn Tro chat hẹp của mlm ) . Nói chung y tưởng thì hay nhưng diễn giải thì không ok lắm. Bonus : mlm nói hẻm 284 thì 100% ai là dân SG đều nghĩ ngay đến đường Công Quỳnh ( BV - Từ Dũ ):D:D
 

newmembersg

Đang Tuổi Sửu Nhi
27/2/24
107
51
30
Sài Gòn
VND
0
Tín dụng
495
Văn chương lủng cũng ( 02 đứa không về nhà mà lại nằm ở căn Tro chat hẹp của mlm ) . Nói chung y tưởng thì hay nhưng diễn giải thì không ok lắm. Bonus : mlm nói hẻm 284 thì 100% ai là dân SG đều nghĩ ngay đến đường Công Quỳnh ( BV - Từ Dũ ):D:D
Đm thằng thớt gặp ng quen à
 
  • Love
Reactions: Dumylove

hdcollections

Tập Tành Ăn Chơi
19/5/22
55
56
36
Hcm
VND
0
Tín dụng
522
Tôi chạy Grab gần ba năm. Sáng đưa dân văn phòng đi làm, tối chở khách nhậu về. Mỗi người là một mảnh đời, nhưng có một người… tôi không quên được.

Em đứng dưới đèn hắt vàng ở đầu hẻm 284 – nơi người ta gọi là "góc đèn mờ". Váy ôm, son đỏ, mắt lạnh như đêm Sài Gòn. Lần đầu tôi chở em là một chuyến ngắn, từ đó đến khách sạn nhỏ cách đó chưa đầy 3km. Em ngồi sau, không nói gì ngoài câu: "Đi nhanh giùm anh."

Ba ngày sau, lại là em. Rồi lần nữa. Rồi thành quen.

Có đêm em say, gọi tôi không phải để đi đâu, mà chỉ ngồi sau xe, vòng Sài Gòn một vòng cho bớt mệt.

– "Anh chạy hoài không mệt hả?"

– "Mệt chứ, nhưng không còn ai chờ về, nên đi vậy thôi."

Em cười, rít một hơi thuốc. Mùi son pha khói, ám lên vai áo tôi.

Rồi một đêm mưa, em gọi tôi. Khác mọi khi, em không đưa địa chỉ. Chỉ nói:

– "Chở em đi đâu đó không có người."

Tôi chở em lên cầu Thủ Thiêm. Gió mạnh. Mưa lất phất. Em ngồi sau lưng tôi, siết nhẹ eo. Rồi bất ngờ hỏi:

– "Anh có khinh tụi em không?"

Tôi im. Một lúc sau mới nói:

– "Khinh làm gì. Mỗi người có lý do phải sống. Anh cũng từng nằm bẹp giường hai tháng vì tai nạn, người yêu bỏ, nợ nần ngập mặt. Giờ còn sống là mừng rồi."

Em gục đầu vào lưng tôi, ướt cả vai áo. Đêm đó, tôi không về nhà. Em không về khách sạn. Cả hai ngủ trong căn trọ chật của tôi. Không ai cởi gì ra, chỉ có tiếng mưa và tiếng thở đều.

Sau hôm đó, em bặt vô âm tín. Tôi không hỏi. Cũng không tìm.

Chỉ đôi khi, khi ngang qua hẻm 284, tôi vẫn liếc nhìn góc đèn vàng – nơi em từng đứng. Và tự hỏi: Nếu ngày đó tôi ôm em lại một chút, giữ em ở lại một chút… liệu có khác không.?

To be continued...
Phần hai t đoán là chủ tịch đi merc gặp cô gái từ quá khứ son đỏ cùng mùi thuốc lá ở góc hẻm 284 chắc luôn!
 

Bài viết liên quan