Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện GẶP EM Ở GỐC HẺM 284–PHẦN 2: GIỮ EM TRONG MỘT VÒNG XE

Lượt xem: 3066

Dumylove

Tập Tành Ăn Chơi
25/6/22
8
37
40
O2o
VND
0
Tín dụng
126
Tôi vẫn chạy Grab như thường. Nhưng từ đêm hôm đó, tôi không còn là tôi như trước nữa.

Có một khoảng trống sau lưng xe – không phải chỗ ngồi khách, mà là thứ cảm giác lạnh lạnh còn vương lại sau cái siết nhẹ eo, mùi khói thuốc pha son, và một câu hỏi chưa có lời đáp:

“Anh có khinh tụi em không?”

Không. Tôi không khinh. Chỉ là… tôi cũng không đủ giỏi để giữ lại một người như em.

Gần hai tháng sau, em gọi lại.

Không nhắn trước. Không báo trước.

Chỉ đúng 1h13 sáng, máy tôi đổ chuông:

– “Anh có rảnh không?”

– “Có. Em muốn đi đâu?”

– “Không cần biết đâu. Chỉ cần đi với anh.”

Tôi chạy tới. Em đứng dưới gốc xà cừ cũ, mặc áo khoác mỏng, tóc cột gọn, vẫn không son. Mặt gầy hơn. Nhưng ánh mắt thì y như cũ – lạnh ngoài, mệt bên trong.

Em leo lên xe. Không ôm, chỉ tựa trán lên vai tôi.

Tôi chở em đi. Không cần biết đi đâu. Cứ vòng vòng. Đường vắng, đèn nhấp nháy loang trên kính chiếu hậu.

– “Dạo này em sống sao?”

– “Bớt nổi loạn rồi. Giờ em chỉ muốn yên.”

– “Có ai bên cạnh chưa?”

– “Có anh nè. Ủa không đủ hả?” – em cười nhẹ, giọng mỉa mà nghe ấm đến lạ.

Tôi không đáp. Chỉ siết nhẹ tay ga. Tụi tôi cứ chạy vậy, qua cầu, qua hầm, lướt qua những đêm Sài Gòn chưa kịp ngủ.

Có lần em nói:

– “Anh là người duy nhất em đi cùng mà không thấy sợ.”

– “Vì anh hiền?”

– “Không. Vì anh không cần gì ở em hết.”

Nghe vậy, tôi muốn nói: "Anh cần mà. Anh cần em ngồi sau, như vầy. Chỉ vậy thôi cũng được."

Nhưng tôi im. Vì người lớn đôi khi chọn giữ lại, hơn là nói ra và đánh mất.

Từ đó, em vẫn gọi tôi mỗi khi thấy buồn. Không thường xuyên, không ràng buộc. Có khi cả tháng không liên lạc. Có khi 3 giờ sáng, chỉ nhắn đúng hai chữ: “Đi không?”

Và tôi sẽ đi. Không bao giờ hỏi tại sao.

Có đêm em ngủ gục sau lưng tôi. Tôi không nỡ dừng xe. Cứ chạy chầm chậm quanh thành phố. Cái tựa đầu nhẹ như muốn nói gì đó… mà cũng như không.

Có đêm em ngồi sau, gác cằm lên vai, thì thầm:

– “Nếu một ngày em biến mất, anh có tìm em không?”

– “Không. Nhưng anh sẽ chạy ngang hẻm 284 mỗi ngày.”

– “Chi vậy?”

– “Biết đâu em đứng đó.”

Em không nói gì. Chỉ siết eo tôi một cái rất khẽ.

Và tôi biết, có những người không cần ở bên nhau mỗi ngày… nhưng chỉ cần nghĩ tới nhau, là đủ.

“Tụi tôi không là gì của nhau. Nhưng có những đêm, tôi nghĩ – nếu em là một bài hát, thì tôi muốn tua lại cả đời chỉ để nghe đoạn em bước lên xe, tựa vào lưng tôi, và nói ‘đi đâu cũng được, miễn là có anh’.”

To be continued...:x:x:x
 

Sheeponbush

Sắp Làm Checker
3/8/20
953
985
73
hcm
VND
0
Tín dụng
4,291
Hum biết nữa, ai cũng có 24 h trong ngày, đổi sao có lợi nhất thì người ta đổi, mặt mũi ăn cơm được thì làm gi có chết đói, nói thế chứ nhà anh có con gà chết oan mà thùng bia sắp hết hạn, em muốn là tí không ... :D nếu là mình mình gạ thế cho lẹ, chứ mái chịu trống rồi mà lằng tà ngoằng mệt vl=))
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Love
Reactions: Dumylove

TRỊ XUẤT TINH SỚM

Checker Chính Thức
15/4/19
1,080
2,267
192
VND
1,000
Tín dụng
1,956
Tóm tắt p1:
Gặp Em Ở Gốc Hẻm 284 - Phần 2: Giữ Em Trong Một Vòng Xe

• Câu chuyện kể về một người đàn ông chạy Grab và một cô gái bí ẩn, họ có những cuộc gặp gỡ bất ngờ vào ban đêm.

• Cô gái thường tìm đến anh khi cô buồn, họ cùng nhau đi lang thang trên những con đường Sài Gòn, không cần biết điểm đến.

• Tình cảm của họ không rõ ràng, nhưng cả hai đều tìm thấy sự an ủi và bình yên khi ở bên nhau, thậm chí chỉ là những cái tựa đầu nhẹ nhàng.
 

Sheeponbush

Sắp Làm Checker
3/8/20
953
985
73
hcm
VND
0
Tín dụng
4,291
Chịch đại đi,chạy xe long nhong quài bụi chết mẹ :anduahau:
Người ta cần người lắng nghe, nghe xong chuyện rồi có nhu cầu thêm mới chịch nha , chứ đã nói trên truyện không cần gì ở nhân vật nữ, kể cả thân thể nè nè=))
 
Chỉnh sửa cuối:

Bài viết liên quan