Cơn nứng đến dập dồn, như những cơn sóng vỗ bờ, không kịp thở, không thể chịu đựng thêm nữa.
Hôm nay, lớp học vắng vẻ
Tôi mang dụ cụ thủ dâm ra, như một kẻ mạo hiểm đang chuẩn bị cho cuộc hành trình vào miền hoang dã của dục vọng.
Tôi tự đeo vào người những còng tay dây xích. Nó quấn chặt lấy cơ thể, như thể nó biết tôi đã lấy lại sức sống. Con cu giả rung ngoái, ngân nga với những không gian trống rỗng, tiếng động lẫn vào cả không khí. Khao khát, thèm thuồng lan tỏa.
Đôi bàn tay run run của tôi như tìm kiếm lối thoát, nhẹ nhàng xoa xoa, dùng nó để làm quen với cảm giác mơn man. Tôi không thể hết thèm khát, mọi thứ xung quanh ngưng đọng đê mê.
Nỗi khao khát chực thèm khát mà bây giờ tôi không thể kiềm chế.
Tôi vật vã. Một cô giáo già khát khao dục vọng
Nhưng bỗng chốc tôi chìm sâu trong cô đơn. Dụng cụ vẫn trên người nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Bùng nổ trụy lạc, tôi lại thấy nỗi cô đơn ghê gớm hơn bao giờ hết.
Tôi selfie vào bức ảnh và nhìn vào mình.
Và thế là, nước mắt lặng lẽ rơi, rơi theo những giấc mộng chưa bao giờ thành hình, rơi theo sự thèm khát không lối thoát. Cô giáo già, cám dỗ nhưng lại trống vắng, lương tâm chất chồng tội lỗi, lạc lõng trong chính khát vọng đáng thương của mình.









