Những Khát Khao:
Phóng tác theo những chặng đường, nhũng ngày nóng bỏng và nhũng chia sẻ của chúng.
Chương 1: Lời Mời Bất Ngờ
Tôi là Lan, ba mươi tuổi, một giáo viên tiếng Anh bình thường ở Sài Gòn. Cuộc sống của tôi trôi qua êm đềm giữa những bài giảng, những buổi chiều cà phê sữa đá ven đường Nguyễn Huệ, và vòng tay ấm áp của Minh – chồng tôi. Minh cao lớn, mái tóc đen nhánh cắt gọn, là kỹ sư phần mềm với nụ cười tự tin và đôi tay luôn biết cách làm tôi tan chảy. Chúng tôi đã yêu nhau từ thời sinh viên, cưới nhau được năm năm, và tình cảm vẫn nồng nàn. Nhưng sâu thẳm trong lòng tôi, có một khoảng trống mơ hồ mà tôi không dám nói thành lời – khao khát được sống mãnh liệt hơn, được khám phá những điều mà xã hội xung quanh chưa từng cho phép.
Huy là bạn thân nhất của Minh từ thời đại học Bách Khoa. Anh cao ráo, da ngăm khỏe khoắn vì hay đi chụp ảnh, nụ cười rạng rỡ và đôi mắt sâu thẳm luôn khiến người đối diện cảm thấy được lắng nghe. Ba chúng tôi từng cùng nhau phượt miền Tây, ngồi ăn cơm tấm dưới ánh đèn đường, cười đùa đến khuya. Huy là người anh em mà Minh tin tưởng tuyệt đối. Và chính điều đó khiến tôi càng lo lắng hơn khi Minh đề nghị một ý tưởng điên rồ.
Tôi ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ quận 1, ly cà phê sữa đá đã nguội lạnh trong tay. Ánh nắng chiều vàng vọt chiếu qua tán cây, mang theo mùi bánh mì kẹp thịt nướng thơm lừng từ hàng quán ven đường. Minh vừa nói xong lời mời Huy tham gia chuyến du lịch châu Âu với chúng tôi. Không chỉ du lịch thông thường. Anh muốn Huy... tham gia vào mối quan hệ của chúng tôi.
“Em nghĩ sao?” Minh ngồi xuống bên tôi, tay vuốt nhẹ vai tôi. Giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết tâm.
Tôi quay sang, tim đập thình thịch. “Anh đang nói thật hả? Mời Huy đi cùng chúng ta? Anh muốn cậu ấy... chia sẻ với em? Với cả anh?” Giọng tôi cao hơn bình thường, pha lẫn kinh ngạc và một chút giận dữ. “Huy là bạn thân của anh! Nếu mọi thứ không suôn sẻ, tình bạn tan vỡ, chúng ta sẽ mất tất cả. Anh nghĩ em là ai? Một món đồ để chia sẻ sao?”
Minh im lặng một lúc, rồi kéo tôi vào lòng. Tôi cố đẩy ra nhưng anh ôm chặt hơn. “Em không phải món đồ. Anh yêu em, yêu đến mức muốn chúng ta cùng nhau vượt qua giới hạn. Hai năm trước, chuyến đi châu Âu đã giúp anh và em gần nhau hơn. Lần này, anh muốn Huy – người anh tin tưởng nhất – cùng tham gia. Anh thấy cách cậu ấy nhìn em, và cả cách cậu ấy nhìn anh. Không phải chỉ là tình bạn. Anh muốn chúng ta sống thật với những khát khao mà trước giờ chúng ta chưa dám thừa nhận.”
Tôi cắn môi, nước mắt lưng tròng. Trong đầu tôi lúc này là cơn bão: Chỉ nghĩ đến việc Minh và Huy cùng chạm vào mình đã khiến tim tôi đau nhói. Nhưng sao cơ thể tôi lại nóng ran lên thế này? Mình đang là một người phụ nữ xấu xa sao? Hay là mình cũng khao khát điều đó?
“Em sợ,” tôi thì thầm, giọng run run. “Em sợ... Em sợ sau này mọi thứ thay đổi. Em sợ chính bản thân em... sẽ thích nó.”
Minh hôn nhẹ lên tóc tôi. “Anh cũng sợ. Nhưng anh không muốn sống cả đời với những nuối tiếc. Nếu em không đồng ý, anh sẽ hủy ngay. Nhưng em nghĩ thử xem, chỉ một chuyến đi. Paris đầu tiên. Nếu không thoải mái, chúng ta dừng lại. Ngày lập tức.”
Cuộc tranh luận kéo dài suốt ba ngày. Có lúc tôi khóc, có lúc tôi giận dỗi bỏ ra ngoài ngồi một mình bên sông Sài Gòn, nhìn đèn cầu Thủ Thiêm lấp lánh. Minh kiên nhẫn thuyết phục, kể về những đêm anh nằm thao thức, về việc anh muốn chúng ta mạnh mẽ hơn, gắn kết hơn theo cách riêng. Cuối cùng, nỗi sợ hãi của tôi bị lòng tò mò và một phần khao khát sâu thẳm đánh bại. Tôi gật đầu, giọng nhỏ nhưng kiên định: “Được rồi. Nhưng anh phải hứa, bất cứ lúc nào em muốn dừng, chúng ta dừng ngay.”
Huy đồng ý sau một cuộc gọi dài. Giọng anh hơi run: “Tao... sẽ thử. Vì tụi mày và vì taats cả chúng ta.”
Vậy là chuyến đi được thực hiện.
Máy bay hạ cánh xuống Paris vào buổi tối mùa thu. Không khí se lạnh ùa vào, mang theo mùi lá úa và bánh baguette mới nướng từ các tiệm bánh ven đường. Chúng tôi thuê căn hộ nhỏ ở quận Latin, ban công nhìn thẳng ra tháp Eiffel lấp lánh ánh đèn vàng lung linh. Mùi lavender từ nến thơm trong phòng khiến tôi thư giãn phần nào, nhưng tim vẫn đập mạnh như trống trận.
Buổi tối đầu tiên, chúng tôi ăn escargot nướng bơ tỏi và uống rượu vang đỏ Bordeaux ở một quán nhỏ ven sông Seine. Huy cười lớn: “Ở Việt Nam mình ăn ốc luộc chấm mắm gừng, còn đây thì sang trọng quá.” Tôi nhìn anh, rồi nhìn Minh, và cảm nhận một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Về căn hộ, Minh rót thêm ly rượu cho cả ba. Không khí dần căng thẳng. Anh nhìn tôi, rồi nhìn Huy, giọng trầm xuống: “Chúng ta không chỉ đến đây du lịch. Tụi anh muốn chia sẻ nhiều hơn. Lan, em đồng ý chứ?”
Tôi đỏ mặt, tay siết chặt ly rượu. Tim tôi đập loạn, miệng ấp úng: Em.... Em không còn đường lui. Em... em đồng ý thử. Nhưng phải chậm rãi. Em sợ lắm.
Huy nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm: “Nếu em không thoải mái, ta dừng ngay.”
Đêm đó, trong ánh nến lung linh và mùi lavender thoang thoảng, chúng tôi bắt đầu.
Tôi nằm giữa giường, thân hình trần trụi dưới lớp chăn mỏng. Da tôi nóng ran dù không khí Paris se lạnh. Minh hôn tôi trước, môi anh ấm áp, vị rượu vang đắng ngọt lan tỏa trên lưỡi. Tay anh vuốt ve ngực tôi, ngón tay day day núm vú khiến tôi rên khẽ, cảm giác tê dại lan từ ngực xuống bụng dưới. Hơi thở anh nóng bỏng phả vào da tôi.
“Em muốn Huy tham gia,” tôi thì thầm, giọng khàn khàn vì dục vọng và sợ hãi xen lẫn.
Huy lại gần. Tôi kéo anh vào, cảm nhận da anh nóng bỏng, hơi thở gấp gáp chạm vào cổ tôi. Tiếng môi chạm môi, tiếng thở nặng nề của hai người đàn ông khiến tôi vừa nhói đau trong lòng vừa ướt át giữa hai chân...
Tôi nằm ngửa, chân dang rộng. Minh cúi xuống liếm vùng kín tôi. Lưỡi anh nóng ẩm, lướt qua những nếp gấp ướt át, hút nhẹ âm vật khiến tôi cong người, tiếng rên thoát ra không kìm được: “Anh Minh... sâu hơn... em sướng quá...” Mùi da thịt nam tính quyện với lavender, vị mặn ngọt của chính tôi trên lưỡi anh, tiếng ướt át vang lên trong phòng yên tĩnh.
Huy quỳ bên, tay vuốt ve ngực tôi, miệng ngậm núm vú. Tôi chợt thấy tay Huy chạm vào Minh, và một suy nghĩ mơ hồ dâng trào khiến tim tôi thắt lại. Nhưng đồng thời, khoái cảm dâng cao hơn bao giờ hết. “Em thích thấy cả hai anh...” tôi thì thầm, giọng run run. “Nó làm em sợ, nhưng cũng làm em... muốn nhiều hơn.”
Họ thay phiên nhau. Minh xâm nhập tôi từ phía sau, mỗi nhịp thúc mạnh mẽ khiến da thịt va chạm bạch bạch, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi. Huy nằm dưới, miệng ngậm núm vú tôi, lưỡi liếm vòng tròn. Cảm giác bị lấp đầy, kết hợp miệng Huy nóng bỏng khiến tôi lên cao trào đầu tiên: cơ thể co giật dữ dội, tiếng hét khe khẽ, nước nhờn phun ra ướt át tay và miệng họ. Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn, tiếng rên rỉ hòa quyện, vị mặn của da thịt khi tôi hôn cả hai – tất cả giác quan đều bị cuốn phăng.
Sau đó là Huy. Tôi cưỡi lên anh, hông lắc lư, cảm nhận anh chạm sâu tận cùng. Minh đứng sau, tay vuốt ve. Tôi gào lên: “Anh Huy... mạnh lên... em muốn cảm nhận anh. Anh Minh... đừng dừng lại...”
Đêm ấy kéo dài, mồ hôi nhễ nhại, tiếng thở dốc, và những nụ hôn xen lẫn. Khi tất cả kết thúc, tôi nằm giữa hai người đàn ông, cơ thể mệt mỏi nhưng lòng đầy hỗn loạn. Mình đã làm gì vậy? Đây là bắt đầu của thiên đường hay địa ngục?
Sáng hôm sau, dạo vườn Luxembourg với lá vàng rơi, thưởng thức crepe chuối sô cô la nóng hổi, tôi nắm tay cả hai, lòng đầy hy vọng xen lẫn lo sợ. Hành trình chỉ mới bắt đầu, và tôi biết, những cơn sóng lớn hơn đang chờ phía trước.
(Còn tiếp)
Phóng tác theo những chặng đường, nhũng ngày nóng bỏng và nhũng chia sẻ của chúng.
Chương 1: Lời Mời Bất Ngờ
Tôi là Lan, ba mươi tuổi, một giáo viên tiếng Anh bình thường ở Sài Gòn. Cuộc sống của tôi trôi qua êm đềm giữa những bài giảng, những buổi chiều cà phê sữa đá ven đường Nguyễn Huệ, và vòng tay ấm áp của Minh – chồng tôi. Minh cao lớn, mái tóc đen nhánh cắt gọn, là kỹ sư phần mềm với nụ cười tự tin và đôi tay luôn biết cách làm tôi tan chảy. Chúng tôi đã yêu nhau từ thời sinh viên, cưới nhau được năm năm, và tình cảm vẫn nồng nàn. Nhưng sâu thẳm trong lòng tôi, có một khoảng trống mơ hồ mà tôi không dám nói thành lời – khao khát được sống mãnh liệt hơn, được khám phá những điều mà xã hội xung quanh chưa từng cho phép.
Huy là bạn thân nhất của Minh từ thời đại học Bách Khoa. Anh cao ráo, da ngăm khỏe khoắn vì hay đi chụp ảnh, nụ cười rạng rỡ và đôi mắt sâu thẳm luôn khiến người đối diện cảm thấy được lắng nghe. Ba chúng tôi từng cùng nhau phượt miền Tây, ngồi ăn cơm tấm dưới ánh đèn đường, cười đùa đến khuya. Huy là người anh em mà Minh tin tưởng tuyệt đối. Và chính điều đó khiến tôi càng lo lắng hơn khi Minh đề nghị một ý tưởng điên rồ.
Tôi ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ quận 1, ly cà phê sữa đá đã nguội lạnh trong tay. Ánh nắng chiều vàng vọt chiếu qua tán cây, mang theo mùi bánh mì kẹp thịt nướng thơm lừng từ hàng quán ven đường. Minh vừa nói xong lời mời Huy tham gia chuyến du lịch châu Âu với chúng tôi. Không chỉ du lịch thông thường. Anh muốn Huy... tham gia vào mối quan hệ của chúng tôi.
“Em nghĩ sao?” Minh ngồi xuống bên tôi, tay vuốt nhẹ vai tôi. Giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết tâm.
Tôi quay sang, tim đập thình thịch. “Anh đang nói thật hả? Mời Huy đi cùng chúng ta? Anh muốn cậu ấy... chia sẻ với em? Với cả anh?” Giọng tôi cao hơn bình thường, pha lẫn kinh ngạc và một chút giận dữ. “Huy là bạn thân của anh! Nếu mọi thứ không suôn sẻ, tình bạn tan vỡ, chúng ta sẽ mất tất cả. Anh nghĩ em là ai? Một món đồ để chia sẻ sao?”
Minh im lặng một lúc, rồi kéo tôi vào lòng. Tôi cố đẩy ra nhưng anh ôm chặt hơn. “Em không phải món đồ. Anh yêu em, yêu đến mức muốn chúng ta cùng nhau vượt qua giới hạn. Hai năm trước, chuyến đi châu Âu đã giúp anh và em gần nhau hơn. Lần này, anh muốn Huy – người anh tin tưởng nhất – cùng tham gia. Anh thấy cách cậu ấy nhìn em, và cả cách cậu ấy nhìn anh. Không phải chỉ là tình bạn. Anh muốn chúng ta sống thật với những khát khao mà trước giờ chúng ta chưa dám thừa nhận.”
Tôi cắn môi, nước mắt lưng tròng. Trong đầu tôi lúc này là cơn bão: Chỉ nghĩ đến việc Minh và Huy cùng chạm vào mình đã khiến tim tôi đau nhói. Nhưng sao cơ thể tôi lại nóng ran lên thế này? Mình đang là một người phụ nữ xấu xa sao? Hay là mình cũng khao khát điều đó?
“Em sợ,” tôi thì thầm, giọng run run. “Em sợ... Em sợ sau này mọi thứ thay đổi. Em sợ chính bản thân em... sẽ thích nó.”
Minh hôn nhẹ lên tóc tôi. “Anh cũng sợ. Nhưng anh không muốn sống cả đời với những nuối tiếc. Nếu em không đồng ý, anh sẽ hủy ngay. Nhưng em nghĩ thử xem, chỉ một chuyến đi. Paris đầu tiên. Nếu không thoải mái, chúng ta dừng lại. Ngày lập tức.”
Cuộc tranh luận kéo dài suốt ba ngày. Có lúc tôi khóc, có lúc tôi giận dỗi bỏ ra ngoài ngồi một mình bên sông Sài Gòn, nhìn đèn cầu Thủ Thiêm lấp lánh. Minh kiên nhẫn thuyết phục, kể về những đêm anh nằm thao thức, về việc anh muốn chúng ta mạnh mẽ hơn, gắn kết hơn theo cách riêng. Cuối cùng, nỗi sợ hãi của tôi bị lòng tò mò và một phần khao khát sâu thẳm đánh bại. Tôi gật đầu, giọng nhỏ nhưng kiên định: “Được rồi. Nhưng anh phải hứa, bất cứ lúc nào em muốn dừng, chúng ta dừng ngay.”
Huy đồng ý sau một cuộc gọi dài. Giọng anh hơi run: “Tao... sẽ thử. Vì tụi mày và vì taats cả chúng ta.”
Vậy là chuyến đi được thực hiện.
Máy bay hạ cánh xuống Paris vào buổi tối mùa thu. Không khí se lạnh ùa vào, mang theo mùi lá úa và bánh baguette mới nướng từ các tiệm bánh ven đường. Chúng tôi thuê căn hộ nhỏ ở quận Latin, ban công nhìn thẳng ra tháp Eiffel lấp lánh ánh đèn vàng lung linh. Mùi lavender từ nến thơm trong phòng khiến tôi thư giãn phần nào, nhưng tim vẫn đập mạnh như trống trận.
Buổi tối đầu tiên, chúng tôi ăn escargot nướng bơ tỏi và uống rượu vang đỏ Bordeaux ở một quán nhỏ ven sông Seine. Huy cười lớn: “Ở Việt Nam mình ăn ốc luộc chấm mắm gừng, còn đây thì sang trọng quá.” Tôi nhìn anh, rồi nhìn Minh, và cảm nhận một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Về căn hộ, Minh rót thêm ly rượu cho cả ba. Không khí dần căng thẳng. Anh nhìn tôi, rồi nhìn Huy, giọng trầm xuống: “Chúng ta không chỉ đến đây du lịch. Tụi anh muốn chia sẻ nhiều hơn. Lan, em đồng ý chứ?”
Tôi đỏ mặt, tay siết chặt ly rượu. Tim tôi đập loạn, miệng ấp úng: Em.... Em không còn đường lui. Em... em đồng ý thử. Nhưng phải chậm rãi. Em sợ lắm.
Huy nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm: “Nếu em không thoải mái, ta dừng ngay.”
Đêm đó, trong ánh nến lung linh và mùi lavender thoang thoảng, chúng tôi bắt đầu.
Tôi nằm giữa giường, thân hình trần trụi dưới lớp chăn mỏng. Da tôi nóng ran dù không khí Paris se lạnh. Minh hôn tôi trước, môi anh ấm áp, vị rượu vang đắng ngọt lan tỏa trên lưỡi. Tay anh vuốt ve ngực tôi, ngón tay day day núm vú khiến tôi rên khẽ, cảm giác tê dại lan từ ngực xuống bụng dưới. Hơi thở anh nóng bỏng phả vào da tôi.
“Em muốn Huy tham gia,” tôi thì thầm, giọng khàn khàn vì dục vọng và sợ hãi xen lẫn.
Huy lại gần. Tôi kéo anh vào, cảm nhận da anh nóng bỏng, hơi thở gấp gáp chạm vào cổ tôi. Tiếng môi chạm môi, tiếng thở nặng nề của hai người đàn ông khiến tôi vừa nhói đau trong lòng vừa ướt át giữa hai chân...
Tôi nằm ngửa, chân dang rộng. Minh cúi xuống liếm vùng kín tôi. Lưỡi anh nóng ẩm, lướt qua những nếp gấp ướt át, hút nhẹ âm vật khiến tôi cong người, tiếng rên thoát ra không kìm được: “Anh Minh... sâu hơn... em sướng quá...” Mùi da thịt nam tính quyện với lavender, vị mặn ngọt của chính tôi trên lưỡi anh, tiếng ướt át vang lên trong phòng yên tĩnh.
Huy quỳ bên, tay vuốt ve ngực tôi, miệng ngậm núm vú. Tôi chợt thấy tay Huy chạm vào Minh, và một suy nghĩ mơ hồ dâng trào khiến tim tôi thắt lại. Nhưng đồng thời, khoái cảm dâng cao hơn bao giờ hết. “Em thích thấy cả hai anh...” tôi thì thầm, giọng run run. “Nó làm em sợ, nhưng cũng làm em... muốn nhiều hơn.”
Họ thay phiên nhau. Minh xâm nhập tôi từ phía sau, mỗi nhịp thúc mạnh mẽ khiến da thịt va chạm bạch bạch, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi. Huy nằm dưới, miệng ngậm núm vú tôi, lưỡi liếm vòng tròn. Cảm giác bị lấp đầy, kết hợp miệng Huy nóng bỏng khiến tôi lên cao trào đầu tiên: cơ thể co giật dữ dội, tiếng hét khe khẽ, nước nhờn phun ra ướt át tay và miệng họ. Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn, tiếng rên rỉ hòa quyện, vị mặn của da thịt khi tôi hôn cả hai – tất cả giác quan đều bị cuốn phăng.
Sau đó là Huy. Tôi cưỡi lên anh, hông lắc lư, cảm nhận anh chạm sâu tận cùng. Minh đứng sau, tay vuốt ve. Tôi gào lên: “Anh Huy... mạnh lên... em muốn cảm nhận anh. Anh Minh... đừng dừng lại...”
Đêm ấy kéo dài, mồ hôi nhễ nhại, tiếng thở dốc, và những nụ hôn xen lẫn. Khi tất cả kết thúc, tôi nằm giữa hai người đàn ông, cơ thể mệt mỏi nhưng lòng đầy hỗn loạn. Mình đã làm gì vậy? Đây là bắt đầu của thiên đường hay địa ngục?
Sáng hôm sau, dạo vườn Luxembourg với lá vàng rơi, thưởng thức crepe chuối sô cô la nóng hổi, tôi nắm tay cả hai, lòng đầy hy vọng xen lẫn lo sợ. Hành trình chỉ mới bắt đầu, và tôi biết, những cơn sóng lớn hơn đang chờ phía trước.
(Còn tiếp)



