-hi, em chuẩn bị đi chưa -dạ giờ mới chuẩn bị tắm nè anh
-ừa, lát em qua rước anh đi
-ủa kì ta
-lỡ hông chịu anh em còn có xe chạy về
-thôi anh rước em đi
-ô sờ kê, tắm rồi ngằm nghiêng cho ráo nước đợi anh qua
-tém tém dùm, quỷ
.....
-em thích quán thiên nhiên hay phòng lạnh
-em biết quán này mát lắm, để chỉ đường cho
-ừa, lấy cái khoác anh che đùi lại đi, nắng lắm
-rồi anh sao
-anh hết chỗ để đen rồi
-em để vậy cũng được mà
-rồi cho nó đen thui luôn
-thì che nè, mà chắc anh khó tính lắm
-ý em là khó gần hay là khó kiểu gia trưởng
-em sợ mấy người gia trưởng lắm anh
-kiểu gia trưởng của anh hông làm em sợ mà sẽ thích
-tự tin ghê
-xời, ưu điểm của anh mà. Ngồi xích vô xíu cho nó ấm, anh lạnh quá
-điên, nắng muốn chết
-nơi lạnh giá nhất là nơi không có tình thương
-không nghĩ anh cái gì cũng nói được
-thì ôm đi anh nghĩ nói
-chưa gì lợi dụng
-sợ em té dập đít
-không bao giờ
-tối em ngủ ngon hông
-cũng ngon, anh ngủ được hông
-anh nằm xuống là ngủ à
-gần tới rồi anh, từ từ thôi
....
-quán đã nè, thề thằng nào nói xạo dừa rớt u đầu
-trời anh nói nghe thấy ghê
-có em dễ thương bù lại nè
-hợp lí, hihi
-sợ ghê
-sợ gì anh
-mới nói xạo sợ dừa rớt
-cho chết luôn, kkk
-mới phát hiện em cười có cái răng khểnh duyên ghê
-ủa hồi trước anh hông có để ý tới em hả
-hông nên mới còn sống nè, sư tử vồ chết queo
-không nghĩ anh nói chuyện nhiều vậy luôn
-chứ em nghĩ anh sao
-hồi trước thấy anh ngầm ngầm, tưởng khó tính lắm
-hì, nghề của anh mà ngầm chắc đói quá, nói nhiều mà em thấy vô duyên hay có duyên
-vô duyên thấy bà
-kkk, nói thẳng quá vậy, nói mé mé thui
-có sao nói vậy người ơi, hihi
-em cười đẹp thiệt, anh thấy có mấy đứa gắn cái hột lên cái răng khểnh á, nữa em gắn nha
-dạ
-mà em biết hết về anh rồi phải hông
-dạ
-nhưng có chỗ em chưa biết á
-quỷ quái
-em chấm anh mấy điểm
-ơ, 3đ
-bèo, sao có 3
-nấu ăn ngon 1đ, vui tính 1đ, 1đ khuyến khích, hihi
-còn nhiều điểm tốt nữa đó
-nhưng em chưa có biết sao chấm được
-vậy em cho anh cơ hội để chứng minh đi
-đồng ý luôn
-có sợ bị anh lừa hông
-em đâu còn gì để anh lừa nữa
-ngốc, anh biết em đang nghĩ chuyện gì, anh hông quan trọng mấy chuyện đó đâu, chỉ cần có cơ hội, anh không để em phải khóc một lần nào nữa, người khóc vì anh đã nhiều rồi
-dạ
-anh không nghĩ là còn có thể quen được một người hiền như em, không sợ bị anh ăn hiếp hả
-hông, em có bảo kê rồi, hihi
-èo, hông lẽ mấy đứa chuyện gì cũng nói với nhau hết à
-đúng rồi, tụi em chơi thân mà
-vậy hội bà 8 của tụi em có mấy đứa
-có 3 đứa chơi thân với nhau à
-à, nào giờ anh hông biết
-ủa trước anh có sống chung mà
-thì chuyện riêng của H anh hông muốn biết. Không phải không quan tâm nhưng anh chỉ quan tâm chuyện chung thôi, miễn H thương anh là được
-em tưởng anh gia trưởng lắm chứ
-thì anh gia trưởng thật
-là sao anh
-quan điểm của anh thì người đàn ông phải là trụ cột trong gia đình. Phải là người cuối cùng đưa ra quyết định, giống như toà án, chỉ có một ông thẩm phán duy nhất. Tất nhiên anh hông có bắt buộc là tất cả mọi thứ phải là do anh sắp đặt, nhưng phải thông qua anh và anh là người đưa ra quyết định. Gia trưởng đúng cách thì gia đình êm ấm, còn cái em đang sợ là gia trưởng kiểu thái quá, lộng quyền, coi mình là đúng nhất không nghe ý kiến của ai.
-anh nói tiếp đi, em thích nghe anh nói
-ví dụ như mình ở chung nhà đi, em có thể làm cái gì mà em thích, nhưng anh phải biết, phải nắm rõ, để anh xem nó có phù hợp hay không, anh muốn mình người chịu trách nhiệm. Nếu anh đúng đắn thì em sẽ thấy thoải mái và cảm thấy mình được quan tâm, chứ không phải làm cho em gò bó mất tự do.
-vậy nếu ở chung mà em muốn đi chơi riêng với bạn, đi mua sắm thì sao
-thì bình thường chứ sao.
-dễ vậy à
-nhưng anh cần biết em đi chơi với ai, làm gì và ở đâu, để còn góp ý, điều chỉnh hành vi của nhau. Rồi em muốn mua cái gì, em mua để sử dụng hay để làm tài sản, em mua vì cần thiết hay vì đua đòi mua cho có, rồi dùng tiền ở đâu mà mua nó. Nếu anh thấy hợp lí thì anh sẽ quyết định, còn không hợp lí anh sẽ góp ý với em. Anh tin như vậy thì mình sẽ hạnh phúc và gắn bó hơn.
-em cũng muốn như vậy, rồi anh làm gì em có nói được hông
-được
-vậy sao anh nói anh là người quyết định
-quyết định sao khi đối phương đã thảo luận với nhau, hai bên hông tranh chấp và thống nhất. Ví dụ như khi em muốn trồng một cái cây đi, em bảo với anh. À, anh sẽ biết là em thích trồng cây gì, để anh còn chuẩn bị chỗ trồng, chuẩn bị đất rồi nước các thứ, rồi anh nói với em ok rồi đó, giờ mình đi mua cây về trồng. Chứ không phải em thích mua cái em chạy liền đi mua rồi về quăng đó bắt anh trồng, rồi không có chỗ trồng cái nhét tầm bậy tầm bạ rồi không để ý quan tâm chăm sóc tới nó, mấy bữa lại quăng về một cây khác, cuối cùng thành ra không cái nào ra cái nào.
-à mà anh, rồi ai giữ tiền
-ngân hàng giữ chứ ai
-sao ngân hàng
-thì tài sản của anh bao nhiêu đều nằm trong ngân hàng đó, nhưng mà sau này em quản lí, 2 đưa xài chung, anh làm ra bao nhiêu cứ bỏ vô đó, xài gì thì 2 đứa cứ đèo nhau ra mà rút, giờ dễ mà, cái gì nó cũng báo về đt, đứa nào rút tiền thì ngân hàng nó thông báo về cái là biết liền. Còn tiền riêng của em cứ để dành, nếu anh quá đáng hoặc em cảm thấy anh không xứng đáng với em thì em còn có cái để mà sống sau này chứ. Còn nhà và đất hiện tại thì là của ba anh, do tổ tiên truyền lại, ba anh trăm tuổi thì tới anh, anh trăm tuổi thì tới con mình, anh quyết định trước là mình sẽ không bán hay cầm cố để làm bất kì chuyện gì, kẹt lắm là lỡ không may gia đình có ai bệnh đau gì đó mà hết đường cứu vãn thì mình bán hẳn chứ cũng không cầm cố làm gì. Đã hết tiền rồi còn đi vay thì tiền đâu mà đóng lãi, rồi lãi chồng lãi nữa, cái này chuyên ngành của em mà, hihi
-em nghe Q vs H nói nhiều về anh, không ngờ gặp anh nghe anh nói còn thích hơn
-nói gì về anh, có nói xấu hông
-hình như chuyện của anh không có cái nào tốt hết á.


-vậy em đánh giá anh sao
-không biết anh có làm được như anh nói không
-hên xui, đời mà, anh nói nhiều quá có lẽ sẽ làm em sợ. Nhưng rõ ràng ngay từ đầu thì sẽ tốt hơn, anh hông muốn vẽ cho em một bức tranh tương lai thật đẹp rồi lại chính tay mình xé nát nó. Trước nhà anh nghèo lắm, ba anh kể ông bà nội cưới nhau không có một cục đất chọi chim, nhưng 2 ông bà làm lụng cả đời để lại cho con cháu mấy trăm công đất, ngày ông nội mất đến cái hòm còn không có tiền mua mà chôn, gia đình phải đi đốn cây xẻ ra mà đóng, toàn bộ công sức đều mua đất để dành cho con cháu. Rồi đến đời ba anh, ông làm quan nhưng là quan liêm chính, tiền bạc bao nhiêu đều dồn để ae anh mua cái chữ cho có đầu óc với người ta, nhưng mẹ anh thì không muốn an phận như vậy, mạng xã hội đã làm bà ao ước phải hướng đến cuộc sống xa vời hơn, anh không phiền trách gì ai hết, nói thật đã có lúc anh chán, anh không muốn lấy vợ nữa, nhìn đâu đâu cũng nghĩ về chuyện của gia đình, không phải anh sợ, mà là lo khả năng không đủ để thoả mãn cái ham muốn của người chung chăn xẻ gối với mình.
-em hiểu mà, em cũng muốn có một cuộc sống bình thường không lo nghĩ, biết đủ thì bao nhiêu cũng sẽ đủ mà anh.
-anh lăng nhăng lắm, em không sợ sao
-dạ sợ
-sợ sao em đồng ý quen anh
-sợ anh không đủ sức, hihi
-tự tin vậy à
-em biết anh là người sống tình cảm, quá khứ anh hơi bốc đồng vậy thôi nhưng em tin anh đã thay đổi. Nếu anh là người khác thì có lẽ em phải rất lâu mới dám tin tưởng, tuy bây giờ em chưa tin anh, nhưng em tin Q và H
-Q và H hùa nhau gạt em đó, anh không đáng để thử đâu
-cái mặt anh đúng là hông biết tốt xấu, như vậy mà nói được
-nhưng em nghĩ sao nếu nằm chung mà lòng anh thì nghĩ đến một người khác
-em hông biết, em hông đủ vị tha để chấp nhận chuyện đó. Nhưng em chỉ nghĩ, nếu em cưới người khác, người đó cũng giống như anh mà em hoàn toàn không biết gì thì nó sẽ càng đáng sợ đến mức nào. Thật sự đến bây giờ em vẫn còn sợ
-đừng nghĩ về nó nữa, anh không biết sẽ đủ khả năng lo cho em về cuộc sống mà em mong muốn hay không, nhưng chấp nhận với hiện tại thì, anh tin mình đủ khả năng để bù đắp lại những tổn thương mà em đã nếm trải.
-dạ, em tin anh
-em thích sống ở quê hơn hay tp hơn.
-dạ ở đâu cũng được, miễn là thuận tiện với công việc, nhưng em thích ở quê hơn, tại nhà em cũng trong quê mà
-vậy hả, nhà em có đông hông
-dạ có ba mẹ, anh chị 2 với em à
-mới nhìn anh không biết là em ở quê luôn, tay em đẹp ghê, chắc ba mẹ cưng lắm, hông biết anh ở xa có chịu gả hông nữa
-muốn gả đi cho sớm mà còn không được nữa á anh
-làm gì không được, đẹp như em bây giờ đâu có khó kiếm ck
-vậy em không đẹp là anh hông cưới hả
-câu hỏi này hơi khó, ở đây dừa nhiều quá, hông dám trả lời
-em muốn nghe, giờ nói hông
-cho suy nghĩ 3s
-nói lẹ, anh lươn lắm
-anh nghĩ đàn ông đàn bà gì thì ai mê cái đẹp, ai cũng muốn sở hữu cho mình thứ tốt. Cũng nhưng khi em đi chợ, em cũng phải chọn lựa trước khi mua cái gì đó, không ai muốn ăn con cá ươn trong khi họ có khá năng mua về con cá tươi sống. Người có đẹp có xấu, nếu ai cũng chọn cái đẹp hết thì những người phụ nữ xấu họ sẽ như thế nào, thế nên trời cũng tạo ra đàn ông xấu. Anh không tin vào duyên số gì hết, ai cũng có sự toan tính của mình, nhưng người ta chấp nhận nhau, hoặc là vì tiền hoặc là vì danh, hoặc là vì dục vọng. Đến khi họ không có đủ khả năng, họ mới hạ thấp nhu cầu của mình xuống.
-nghe nói anh miệng lưỡi ghê lắm, giờ em thấy đúng thiệt, anh chưa trả lời là nếu giờ em xấu thì sao
-thì anh chạy mất dép chứ sao
-nói vậy không sợ em buồn hả
-sao em lại buồn khi em rất xinh đẹp
-thì nếu lỡ em xấu, không ai thèm ngó
-cũng đúng mà, nhưng giờ em đẹp rồi, suy nghĩ nhiều làm gì, thôi đi ăn đi em hỏi hồi dừa nó rụng đè chết anh
-anh mà cũng biết sợ
-sợ chết bỏ em lại một mình khóc huhu
-ai thèm khóc cái mặt anh
-giờ đi ăn nha, đói muốn xỉu
-dạ anh
-mà ra ngoài ăn em có ngại hông vậy, hay là mua đồ về phòng ăn
-thôi ra ngoài ăn đi, anh ghê lắm
-sợ kiềm lòng hông được hay gì
-hông có nha
-vậy mua đồ về phòng ăn đi, anh hứa chỉ ăn thôi, nói sai làm chó
-hứa nha
-hứa uy tín
-giờ em muốn ăn gì
-ăn gì cũng được anh
-biết ngay tl như vậy mà, vậy mà anh cũng hỏi, sơ xẩy một chút là dính
-hihi, em dễ ăn thiệt mà
-giờ em muốn ăn lẩu hay đồ nướng
-em thích ăn đồ nướng,'
mà phòng đâu có lò đâu -thì ghé mua, mà có bếp gì hông -có đủ hết anh, em tự nấu ăn mà
-vậy mình đi chợ mua đồ nấu ăn đi, bắt đầu từ hôm nay, khi nào có anh thì em chỉ việc ăn thôi
-hihi, hứa nha
-đừng có bắt anh hứa nữa, dừa nhóc hết trơn kìa, mà phòng có tủ lạnh hông vậy
-dạ hông anh, tốn điện lắm
-vậy mua đủ nấu bữa nay thôi, mai mình đi sắm tủ lạnh, anh nấu nhiều một chút, sắp tới anh về dưới em đỡ cực
-trời em tự lo được mà
-nhưng anh thích lo cho em được hông, anh mới vô một khúc, em đừng có ngại, em là tài thần của anh đó, về đi từ từ anh kể cho nghe.
Tao không nghỉ là ẻm hiền như vậy, theo nguồn tin từ hội bà 8 thì ẻm quen thằng kia 7 8 năm gì đó, thằng đó chăn rau cũng khá, về nhà ẻm chơi vô tư rồi nói cả chuyện cưới sinh luôn mà, nó luồng lách đủ kiểu khi thì chưa đủ tiền cưới bắt ẻm chờ, năm thì không được tuổi năm sao năm tam tai gì đó, đụ má con vợ nó thì đi xuất khẩu lao động, nó ở nhà đi đu đưa, ẻm phát hiện ra thì nó lật bài ngửa rồi chuồn luôn. Tao cũng không bàn đến quá khứ hay con mẹ nó tuổi tác gì hết, giờ cũng tới lúc ổn định cuộc sống rồi. Huống hồ gì ẻm cũng khá đẹp, cao ráo sáng sủa, so nhan sắc với tao thì khá chênh lệch, hôm nay ẻm mặt quần jean ngắn với áo sơ mi dài phủ đít nhìn như hông có mặc quần dị, đã dã man. Mua đồ về nấu ăn xong cũng được nằm ôm ẻm ngủ một giấc. Hun hít ít đỉnh vậy thôi, chứ không có gì đi quá xa, tao
cũng cầm tay ẻm đưa xuống dưới để thông báo cho ẻm biết là tao có cứng chứ hông thôi ẻm lại nghĩ tao ysl, gặp nhau lần đầu mà đưa nhau lên giường thì cũng hơi kì. Có lẽ tao muốn ẻm cũng sẽ chìu, nhưng thôi, bỏ ngõ cho nhau một khoảng trống để suy nghĩ về nhau có lẽ sẽ tốt hơn.