Lượt xem: 46391
Con ai k biết nhưng tính ngày thì không phải con taoCòn bà chủ trọ là con bác hay còn chồng bả
thức gần 1 giờ khuya, đọc hết tất cả bài tâm sự của bồ, thấy hay quá. Bồ chắc có j đó đặc biệt đẹp trai, khoai to, hay chất fuck boy, bad boy hay nhân duyên gì đó tiền kiếp mà em H và Q mê mẩn như vậy! Dù sao chúc mừng bro nha! Chơi được 2 lồn ngon lànhTiếp phần 17.
Lúc đầu tao cũng muốn sơ lược thôi nhưng kỉ niệm ùa về càng viết càng nhớ càng buồn tụi mày à, thôi nhắc chuyện xưa làm gì, chỉ để thêm đau lòng.
Một thời gian thì cũng tới sinh nhật con Q, nó cũng rủ hội bạn thân trong lớp của nó tầm hơn chục đứa, cũng làm bù cho H luôn, H cũng chịu. Tao cũng nấu ăn cho tụi nó xơi. Tối đó cũng mạng học cách làm bánh bông lan trứng muối bằng nồi cơm điện nhưng thất bại cmn. Khét nghèn nghẹt, tới nỗi con Q nghe mùi bỏ qua coi rồi cười đến nỗi tao muốn đội quần, nó tọc mạch với H làm tao quê muốn chết. Lại phải bỏ thêm tiền mua cái bánh kem chứ sao giờ, đã nghèo còn mắc cái eo, dốc cạn tiền cũng đủ mua đồ nấu ăn cho tụi nó làm cũng đơn giản 2 món lẩu hải sản vs cánh gà nướng thêm ít trái cây. Tối đó cũng vui, bọn nó ai cũng xinh gái ngọt nước nhưng tao bị hào quang nhân vật chính che lấp rồi. Tao cũng tỏ ra chững chạc ngầu lòi ngồi cạnh H, cũng không phát cơm chó gì ngoài cái màn đeo lắc chân cho ẻm, thật sự lúc đó không lẽ cầm chân ẻm liếm dài lên tới lồn luôn chứ, phải cố gắng lắm mới bình tĩnh được. Cả bọn chén no say cũng từ giã ra về. Tao rủ H tối sang phòng anh ngủ nha anh hứa không làm gì, kk. H cũng chịu, rồi tao cũng làm gì. H bảo nãy anh hứa gì, mặt lạnh lắm tao cũng rén nên ngừng lại ôm ẻm, tự dưng ẻm quay sang hôn tao rồi với bản năng con đực tao biết mình cần phải làm gì. Về sau tao mới hiểu H thích làm người chủ động, và tao có được H và H muốn vậy chứ không phải ẻm bị tao chăn dắt, có đọc phần H với tao chia tay rồi quay lại chỉ để chia tay tao lần 2 thì tụi mày cũng hiểu, phụ nữ thông minh luôn hấp dẫn và đáng sợ biết chừng nào. Cả đêm trầy truột mãi mới phá trinh được ẻm, và tụi tao chính thức khoảng thời gian sống thử, H sang đăng kí chung phòng với Q, nhưng dọn đồ sang tao, cũng nhiều quần áo vl, nhưng tao ít thấy khi nào H ăn diện se sua khi đi với tao, nhưng H thỉnh thoảng vẫn đi sắm đồ, tao cũng kệ, ẻm cứ làm điều mà ẻm thích. Tao cũng mệt hơn, vì lúc trước ăn uống bên phòng Q, ăn xong nó dọn dẹp, giờ mọi thứ đều về tay tao, Q cũng muốn rửa nhưng H phụ với Q nên tao không muốn, nhìn ẻm làm tao không chịu được. Có một điều mà mãi sau này tao mới nhận ra, quãng thời gian đó Q bớt tăng động hơn, không biết nó say nắng tao từ lúc nào. H được tao chăm tất cả mọi thứ, từ giặt ủi đến cắt móng chân tao cũng, tao làm vì tao thương H chứ không phải tao hèn, tao thấy mấy thằng hèn là mấy thằng nằm bấm điện thoại để mặc công việc cho vợ mình phục vụ mình. H cũng ngăn nắp và ưa sạch sẽ nên tao thấy cũng không có gì quá đáng. H đọc rất nhiều sách, đông tây kim cổ gì cũng có đọc, rảnh rỗi ẻm cũng rủ tao đọc cùng và thói quen đó khá hay ho, ẻm cũng không thích sống ảo và hóng drama. Mọi thứ cứ như vậy trôi qua, H cũng đưa tao về ra mắt gia đình. H thẳng thắn giới thiệu bọn tao đang yêu nhau, ông bà già cũng bình dị gần gũi, tao thì muốn ngộp thở rồi. Ăn cơm xong ông già pha trà kêu tao lên đàm đạo, tao ngoan ngoãn tự tin đáp chuyện chứ cũng bớt rén rồi. Ông già cũng nói nhiều chuyện, đm ổng nói đc cả đối Nho thì tao cũng phục ổng lắm, rồi ông già động viên tao thanh niên phải biết cố gắng đừng có suy nghĩ, tao cứ tưởng ổng hỏi cậu lấy gì để nuôi con gái tôi thì thấy mẹ, và tao cũng nhận ra mấy cái sách bảo tao đọc cũng làm tao hợp gu với ông già. Đúng như câu ông vua cà phê nói đàn ông muốn làm chuyện lớn phải biết chọn vợ, tao thì không chọn, mà là trời cho tao cơ hội, nhưng tao không biết nắm giữ, âu cái đó cũng là do duyên số. Nói về bữa cơm đó thì cũng bình thường chứ cũng không cao sang gì, cá kho canh chua đậu xào, đều là đồ ở nhà trồng được cả, người làm ăn gì ở nhà ăn như vậy có đều riêng mâm, mẹ ẻm nấu xong có người lên bưng xuống khu riêng để ăn, riêng có một chị giúp việc nữa thì được ngồi ăn chung như gia đình, nhìn vậy nên tao cực kì khâm phục ông già. Tao cũng không biết ông bà già biết chuyện tụi tao sống thử hay không, ông không khoét sâu nên tao cũng dễ thở. Ẻm cũng rủ tao đi lòng vòng chơi cho biết. Rồi 2 đứa trở lên cần thơ, chuyện cũng hông có gì khác nếu bữa đó không bị công an tuần tra an ninh, bữa đó Q đi chơi, sau thì tao biết nó đi đu đưa với thằng cờ hó kia. Đêm đó đang ôm ẻm ngủ thì công an vs dân quân gõ phòng. Lọ mọ xét giấy vs lật sổ thì H sai đăng kí tạm trú, bà chủ nhà trọ xin cho đóng phạt thôi đừng có lập biên bản tụi tao, hứa sẽ nhắc nhở, chuyện cũng khá bình thường nên mấy anh cũng bỏ qua, H đưa tao 2tr bảo tao gửi mấy anh uống cf đi anh, tao cũng đưa rồi cảm ơn hứa hẹn các kiểu. Tao tưởng mọi chuyện đã xong nhưng không ngờ bà chủ nhà gọi cho mẹ tao kể, nhưng may bà mẹ H thì không biết, mà tao nghĩ cho dù biết thì cũng sốc chút đỉnh thôi chứ cũng không sao, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng sau khi bị bà già hoả tốc gửi tối hậu thư lên thẩm vấn thì tao cũng kể hết sự tình, bà gìa ừ thì trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng thôi cũng không nghiêm trọng, chỉ là hơi bất ngờ thôi. Xong cú đt tao mới lên nói chuyện với bà chủ nhà, bả nói cô sơ ý thôi chứ cũng muốn tốt cho hai đứa, hai đứa yêu nhau sao không thông báo cho gia đình blabla... Tao cũng nói thôi để con về báo về cho mẹ rồi thu xếp nói chuyện với gia đình H. Rồi mẹ tao cũng đồng ý cho tụi tao cưới, tao hí hửng chở bả đi coi ngày cưới, nhưng ông thầy thì không, đm ổng phán 2 đứa ngược tuổi, cưới nhau về tao chết, không chết cũng bệnh tật nghèo khổ suốt đời. Tao tức ứa nước mắt tại đó, ông thầy cũng vuốt râu cao cao tại thượng khuyên nhủ thôi đừng có buồn, còn trẻ mà kiếm người phù hợp đi con. Tao dạ dạ nhưng trong bụng thì chửi đụ má ông, phù mỏ ông chứ phù hợp cái con cặc. Về tao cũng thao túng tâm lí bà già là người ta nói nhất gái lớn hai, coi thầy coi số làm gì, bà già cũng xuôi xuôi rồi để kiếm chỗ khác coi lại. Tao dong lên cần thơ luôn, chứ ở nhà nghe bả bàn ra quài nhức cmn đầu. Lên nơi thì tao cũng tỏ ra bình thường, H không biết diễn biến tâm lí trong lòng tao lúc đó. Rồi tao hút thuốc lại, H hơi buồn vì thương tao chứ không cấm cản gì, chỉ bảo tao hút ít thôi anh. Tao trầm mặc đến đổ bệnh luôn, H khóc vì lo cho tao. Thuốc men cơm cháo mấy bữa cũng khoẻ, mấy ngày đó tao sợ nước nên mọi chuyện H cũng làm, tao ấm áp lắm nhưng có đều món cháo của em hơi khó nuốt, kkk. Tao cũng không chê gì, húp xụp xụp, ẻm cứ hỏi ngon hông anh ngon không anh, tao trả lời nửa thật nửa đùa "như lồn", kk, chắc ẻm tự tin lồn ẻm ngon hay gì mà nấu nhiệt tình, tao nói thôi mua về ăn chứ nấu chi cực em, ẻm bảo ở ngoài nấu hông đủ chất đâu anh, tao nói không đủ chất nhưng đúng chất. Lúc này ẻm nhận ra rồi ôm tao cười rồi bảo không đúng cũng phải ăn. Rồi ẻm cũng đi mua đồ ăn ngoài nhưng chỉ mua cho ẻm còn tao ẻm tận tình chăm sóc. Đó là món tệ nhất trên đời, giờ có muốn ăn lại cũng không có mà ăn.


