Nhắc về tập trước::Sau khi địt Mèo hả hơ..tui và trưởng bản hẹn nhau quán cà phê quen thuộc..qua lời trưởng bản số điên thoại lạ hôm qua gọi tui là đầu số Úc..tôi đã vội quay về nhà ngay khi biết điều đó
Về phố nhà tao, cất xe rồi tao đi bộ vào nhà. Ngang qua nhà nàng tao thấy cửa ngõ thì mở cửa nhà thì cũng mở luôn. Tao hơi ngạc nhiên. Chắc bố nàng ra, tao nghĩ bụng xong rồi bấm chuông. Một người phụ nữ khoảng chừng hơn 50 tuổi từ trong nhà ra hỏi tao:
- Chú hỏi ai đọ?
- Cô cho cháu hỏi, chú N có nhà không cô?
- Ông N không có ra, chú là ai?
- Nhà cháu ở bên cạnh đây cô. Vậy cô là...?
- À, tôi là dì ba. Giúp việc cho nhà ông N. Chú hỏi có chuyện gì không?
- Dạ không, lâu rồi cháu không thấy nhà chú N mở cửa nên hỏi vậy thôi. Cô ra đây chơi hay có việc gì vậy cô?
- Tôi ra dọn dẹp nhà cửa, và ở đây luôn, mai mốt con ông N về tôi làm giúp việc cho gia đình ổng.
- Con chú N về. Là ai vậy cô?
- Cô Lin đó chú.
Người tao nóng rực, tim đập liên hồi, chẳng nhẽ nàng sắp về sao. Vậy thì, cuộc gọi tối qua chính xác là nàng đã gọi cho tao. Nhưng sao nàng gọi mà nàng lại không nói gì?!? Tao băn khoăn. Cảm giác mong ngóng của những ngày đầu nàng mới ra đi bỗng chốc quay về.
- Này chú.
Cô Ba lên tiếng làm tao giật mình.
- Dạ. Cô gọi cháu à?
- Chú cao, chú vô nhà gỡ giùm tôi tấm hình xuống dưới để tôi lau chùi được không?
- Dạ được.
Tao vừa nhấc chân, chưa kịp bước vào thì bị cô Ba ngăn lại.
- Ừa... mà thôi. Để tôi kê ghế gỡ xuống được rồi. Khỏi phiền chú chi. Chú còn chuyện gì hỏi tôi nữa không, để tôi vô nhà.
Có lẽ cô Ba thấy tao còn lạ nên đã thay đổi ý định, không dám cho tao vào nhà. Nghĩ vậy nên tao đáp lời để cho cô Ba yên tâm.
- Cô đừng sợ. Cháu ở kế bên nhà chú N đây (Vừa nói tao vừa chỉ tay sang phía nhà tao). Cô cần giúp gì cứ gọi cháu nhé.
- Dạ, cảm ơn chú.
Nhìn tao một vòng từ đầu tới chân, cô Ba nói tiếp:
- Vầy chú vô nhà gỡ giùm tôi nhe.
- Dạ.
- Mà chú tên chi?
- Cháu tên Chou, cô.
- Dạ, phiền chú Chou.
Tao bước vào trong phòng khách. Căn nhà quá lâu không có hơi người nên nồng nặc mùi ẩm mốc, âm u, lạnh lẽo vô cùng. Đưa mắt nhìn quanh một vòng trong nhà bỗng nhiên bao nhiêu ký ức ùa về bủa vây toàn bộ suy nghĩ của tao. Bộ bàn ghế đắt tiền, cái tủ rượu tây, kệ giầy bằng gỗ... tất cả dường như vẫn còn in đậm hình bóng của nàng, nó quá gần gũi và cực quen thuộc với tao. Rồi tao chợt khựng người lại khi dừng mắt trước tấm ảnh đang treo ở gữa căn phòng. Nàng cười tươi rói đứng cạnh Long ca và bố mẹ nàng trong một tấm hình khổ lớn. Nhìn tấm hình đó bao nhiêu ký ức giữa tao và nàng hiện về làm cho lòng tao thắt lại. Cổ họng nghẹn đắng, tao đứng nhìn nàng mà không chớp mắt, bởi đã rất lâu rồi tao mới lại được nhìn thấy nàng cười.
Năm nay tao 24 tuổi, vậy mà với tao bây giờ hạnh phúc và niềm mong ước chỉ là một thứ cực kỳ nhỏ nhoi, chỉ cần nhìn thấy nàng cười, chỉ cần vậy thôi là đủ để cho tao quên tất cả, tiền bạc, rượu chè, gái gú... Vì gì bọn mày biết không? Vì tao yêu nàng, tao yêu cực nhiều, nhưng mà trước ngày nàng đi thì đó lại là cả một chuỗi ngày rất buồn khiến tao không được nhìn thấy nàng cười bao giờ. Hôm nay nhìn vào bức ảnh bỗng nhiên tao có cảm giác như nàng vẫn đang đứng nhìn và cười với tao, làm tao chợt thấy ngậm ngùi, buồn vui lẫn lộn.
"Nhớ những lúc đắm đuối bên nhau em yêu nay xa rồi, nhớ những lúc quấn quít bên nhau nay riêng anh lẻ loi. Về trong cô đơn, mùa thu đến vẫn lá thu rơi, anh vẫn bước lang thang trên lối thu xưa tim đau xót xa. Giờ em nơi đâu trời đông gió rét quá thê lương, đâu đây có dư âm ánh mắt đôi môi nay đã xa rồi...".
- Chú Chou.
Cô Ba kéo tao trở về thực tại.
- Dạ.
- Cô Lin đẹp quá phải không?
- Dạ... không (Tính nói "cháu ngắm anh Long" cho đỡ ngại mà thôi). Giờ gỡ ảnh xuống hả cô?
- Khoan đã chú. Thấy chú đứng ngắm cô Lin nãy giờ nên tui hỏi thôi. Giờ tôi phải lên phòng thờ lôi cái ghế cao xuống đây cho chú đứng lên thì mới gỡ được bức hình xuống chớ.
- Dạ. Mà... cô lôi được không. Không để cháu lên mang xuống cho cô.
- Ừa. Vầy chú Chou đi theo tôi nha.
Sau vài ba câu nói chuyện, cô Ba có vẻ đã bớt đi sự cảnh giác với tao và cởi mở hơn. Vừa lên cầu thang cô Ba vừa kể chuyện cho tao nghe.
- Sáng nay tui dọn cả tiếng đồng hồ mới xong được phòng cậu Long và phòng cô Lin.
May quá. Ngay từ buổi sáng khi cô Ba nói rằng nàng sắp về tao đã muốn hỏi cặn kẽ thời gian nàng về Việt Nam. Nhưng mà khổ cái không biết phải hỏi thế nào. May sao cô Ba tâm sự nên tao nắm bắt luôn câu chuyện này để hỏi cô Ba.
- Thì cô cứ từ từ thôi. Dọn dẹp dần dần đi đâu mà vội. Con gái chú N trong vài ngày tới chắc vẫn chưa về mà cô?
- Ừa thì tính tui vầy đó. Làm gì là làm cho xong. Hôm nay thứ 7, cô Lin chắc phải đến cuối tuần sau mới về tới đây. Mà cổ chắc còn bay về trong Huế thăm ba mẹ cổ xong rồi mới lại bay ra. Tính ra thì cũng chỉ còn gần 10 ngày nữa thui.
Vậy đúng là nàng sắp về thật rồi. Nàng về, không biết rồi sẽ thế nào tiếp đây. Gần một năm rồi
. Ngang qua tầng 4... ôi phòng của nàng. Bao nhiêu nhớ nhung hờn giận giữa tao và nàng từ ngày quen nhau đều được gói chặt trong căn phòng đó. Cảm xúc trong tao hỗn độn vô cùng, nửa buồn nửa vui. Giá như giờ tao được chui vào đó để hít hà lại cái mùi ngày xưa thì thật hạnh phúc biết bao. Tao ao ước rồi chợt nghĩ lại câu cô Ba nói lúc ở tầng 2 (dọn phòng cô Lin). Thế nên tao giả vờ mệt, ngồi bệt xuống sàn. Cô Ba than thở:
- Mệt ha chú Chou. Tui cũng vầy.
- Từ sáng tới giờ tui lên rồi xuống, đếm không biết bao nhiêu lần cái bậc thang này. Mệt hết nói luôn.
- Dạ. Cháu mệt quá. Cô khỏe thật đấy.
- Ừa, biết phải làm sao. Thôi chú Chou ngồi nghỉ xíu đi. Tôi lên tầng thượng lau dọn phòng thờ.
- Vâng cô.
Cô Ba đi khỏi, tao đến trước cửa phòng nàng vặn cái nắm tay nhưng mà không được. Buồn bã, tao lặng lẽ đi lên phòng thờ phụ giúp cô Ba. Vừa lau chùi ban thờ, cô Ba vừa tâm tình với tao.
- Chú Chou có bạn gái chưa?
- Cháu chưa cô.
- Chú Chou chắc cũng sàn tuổi cô Lin thui ha.
- Dạ.
- Cô Lin cổ có bạn trai rùi đó.
Tao giật mình. Tại sao....??? Cô Ba nói biết nàng có bạn trai, vậy thì không lẽ cô Ba lại không biết người đó là tao? Hay là...nàng còn bạn trai nào nữa??? Chẳng lẽ nàng đã có bạn trai mới hay sao??? Nghe cô Ba nói, Tim tao đập mạnh. Cố giữ bình tĩnh tao quay sang hỏi cô Ba.
- Bạn trai của Lin người Huế hả cô?
- Tui cũng không biết nữa.
- Ô, vậy sao cô nói Lin có bạn trai.
Cô Ba ghé sát tai tao nói nhỏ (mặc dù ở đó chẳng có một ai ngoài tao và cô)
- Tôi nói trộm với chú Chou thui nhe. Chú Chou nhớ phải giữ kín giùm tui nghe không.
- Vâng.
Tao hồi hộp. Cô Ba thì thầm, tỏ vẻ bí mật.
- Khi sáng, tui vô dọn dẹp phòng của cô Lin, tui thấy một cái bì thư trên bàn làm việc. Tò mò tui mở ra coi. Thì ra là lá thư tay cô Lin cổ viết cho người yêu cổ trước lúc cổ đi. Nhưng mà...
Nghe cô Ba kể nửa chừng mà tao hồi hộp y như đang xem một bộ phim cực kỳ hấp dẫn thì lại bị ngắt giữa chừng. Lá thư tay đó có lẽ nàng viết cho tao. Nhưng nàng viết gì, và tại sao tao lại không nhận được???
- Nhưng mà sao cô?
Cô Ba kể tiếp:
- Cô Lin sang bển, hình như cổ cũng không muốn người yêu cổ đợi chờ cổ nữa. Hai người bọn họ chắc có chuyện gì vầy nên lời lẽ trong thư cô Lin cổ buồn dữ lắm. Mà cổ vừa viết cổ vừa khóc hay sao á.
- Cô giỏi thế, mà sao cô biết.
- Thì tui xem thư tui thấy nhiều chữ bị nhòe như là dính nước vầy đó chú Chou.
- Lá thư để lâu, ẩm mốc nên nó vậy thôi cô Ba.
Tao lặng người đi. Nghĩ ngợi. Có lẽ những lời cô Ba vừa nói nó là sự thật. Đêm hôm trước ngày nàng đi chắc nàng đã khóc nhiều lắm. Vừa nghĩ tao vừa cảm thấy thương nàng. Nàng viết cho tao những gì. Sao nàng không gửi cho tao. Để một năm qua tao cứ đoán già đoán non rồi lại đợi chờ "gần như" vô vọng. "Lin ơi..." tao gọi tên nàng kèm theo một nỗi xót xa trong lòng.
- Lin viết có nhiều không cô?
- Lá thư cũng dài. Nhưng tui chỉ đọc qua loa nên nhớ được khúc đó thui.
Tao thở dài, lòng buồn tê tái và nghĩ đến nàng. Nàng không còn yêu tao hay sao mà nàng dặn tao đừng đợi chờ nàng???. Tao tự dằn vặt lòng mình rồi lại nghĩ về những ngày đầu tiên nàng đi. Tủi thân khủng khiếp. Đã bao nhiêu đêm tao lang thang khắp phố phường chỉ vì nhớ nàng nàng có biết không. Tao là đàn ông, vậy mà nhiều lúc buồn quá rồi thì tủi thân làm tao muốn khóc nức nở mà rồi phải cố kìm lòng. Sao nàng không hiểu. Nghe cô Ba nói làm cho lòng tao có thêm một chút giận nàng.
"Đã bao nhiêu đêm về đơn côi tìm em trên con phố xưa, dường như còn đây những đêm ngày xưa chung lối yêu. Dường như còn đây bao môi hôn nồng ấm về một thời tình mình đã trao về nhau. Chốn xa xôi nơi nào bên ai người yêu em ơi có hay, từng đêm lòng tôi vẫn luôn hoài mong trong xót xa, mặc cho màn đêm ôm đôi vai lạnh giá, đi tìm một hình bóng quen ngày xưa...".
Buồn bã, tao quay sang nhìn thẳng vào mắt cô Ba rồi nói:
- Cô Ba. Con chính là người yêu của Lin. Cô Ba cho con xem lá thư đó được không?
...
Nhìn thẳng vào mắt cô Ba, tao khẩn cầu:
- Cô Ba. Con chính là người yêu của Lin. Cô Ba cho con xem lá thư đó được không?
Cô Ba ngạc nhiên, nhìn tao ngờ vực. Ấp úng một hồi cô Ba hỏi tao:
- Chú Chou nói gì kỳ vầy. Làm sao chú Chou lại là người thương của cô Lin được. Chú Chou giỡn tui phải không?
Tao vẫn buồn bã:
- Cháu nói thật đấy cô Ba. Cháu vẫn còn lưu tin nhắn ngày Lin còn ở Việt Nam này cô.
Nói xong, tao lấy điện thoại mở mục tin nhắn đưa cho cô Ba xem tin nhắn của nàng "Em tan làm rồi, anh qua bank đón em nhé". Nhìn ánh mắt khổ sở của tao, có lẽ cô Ba cũng tin phần nào những lời tao nói nó là sự thật. Lúng túng, cô Ba định nói gì đó nhưng tao cắt ngang:
- Cháu và Lin yêu nhau mới được vài tháng nhưng rồi xảy ra một chuyện không hay nên Lin quyết định đi sang bên kia cùng với anh Long.
- Vầy sao chú Chou không giữ cô Lin ở lại?
- Buồn lắm cô ạ. Giữ được thì cháu đã giữ Lin rồi. Cái hôm Lin đi cháu biết gì đâu. Hôm đó cháu vẫn đi làm bình thường, tới khi Lin và anh Long chuẩn bị phải lên máy bay, anh Long nhắn tin cháu mới biết chuyện. Lúc đó thì đã quá muộn rồi cô.
Cô Ba thở dài, nhìn tao thương cảm.
- Vầy đó tới giờ không lẽ cô Lin không liên lạc gì với chú Chou hay sao?
Tao thẫn thờ:
- Không cô ạ. Thế nên hôm nay cô nói có lá thư đó thì cháu mới biết. Chứ gần một năm qua cháu có nhận được tin tức gì của Lin đâu. Cháu cũng không biết vì sao Lin lại bỏ cháu mà đi. Cô Ba. Cô cho cháu xem lá thư đó được không?
Đặt cái chổi lông gà đang cầm trên tay lên trên mặt ghế, cô Ba ôn tồn:
- Tôi tin chú đọ. Thôi giờ chú Chou đứng đây đợi tôi nha. Tôi xuống mang lên cho chú Chou xem. Nhưng chú Chou hứa mai mốt cô Lin về đây, chú Chou không được nói ra chuyện này nghe không.
- Vâng cô.
- Còn nữa. Xem xong chú Chou phải trả tôi luôn để tôi mang để lại vào chỗ cũ đó nha.
- Vâng. Cháu hứa.
Cô Ba đi xuống mà tao mừng rỡ trong lòng xen lẫn cả cái cảm giác hồi hộp như lần đầu tiên tỏ tình với nàng. Lá thư nàng viết từ ngày nàng đi, nhưng nó lại chính là tin tức đầu tiên mà tao nhận được sau gần một năm xa cách. Chẳng biết nên buồn hay vui.
...
Cô Ba đi lên cầm theo một cái bì thư rồi đưa cho tao.
- Chú Chou đọc đi.
- Cháu cảm ơn cô.
Tao cầm lá thư đi ra sân thượng rồi mở ra đọc một mình. Nét chữ quen thuộc của nàng, ngay ngắn lắn lót gọn gàng, thỉnh thoảng lại bị nhòe đi vài chữ. Có lẽ là nàng khóc thật.
"Anh!
Anh vừa từ nhà em về và anh buồn lắm phải không? Em xin lỗi vì đã đuổi anh. Tối nay anh sang và ngồi nói chuyện cùng với ba em. Em ngồi trong nhà và nghe được hết, và em đã khóc rất nhiều khi anh nói với ba rằng anh muốn được cưới em về làm vợ của anh. Em cảm ơn anh. Nhưng em không thể. Ít nhất là trong lúc này.
Những ngày vừa qua em biết anh buồn và mệt mỏi vì em nhiều. Em yêu anh, em yêu anh vô bờ bến anh có biết không. Nhưng càng yêu anh thì em lại càng cảm thấy đau lòng, và em càng cảm thấy rằng mình không xứng đáng với anh. Vì thế nên em không muốn sẽ cứ làm khổ người em yêu mãi thế này. Em sẽ ra đi. Em đi thật xa để quên được anh và cũng là để giải thoát cho anh. Đừng giận em anh nhé. Thời gian rồi sẽ làm cho mờ phai tất cả. Hãy quên em đi. Hãy xem như em và anh có duyên mà không có phận với nhau. Như vậy có được không anh?
Suốt những ngày qua em đã im lặng và không cho anh được ở bên em. Nhưng rồi mỗi khi đêm xuống, đuổi anh đi về em lại thương anh vô cùng. Em biết anh đã cố gắng nhẫn nhịn vì em. Nhìn vào mắt anh, em biết anh đã mệt mỏi vì em lắm rồi. Em sẽ đi, để từ mai em sẽ không làm khổ anh thêm nữa. Sẽ không để anh phải thức một mình hàng đêm vì em thêm lần nào nữa. Tất cả rồi sẽ kết thúc. Mai em đi rồi, đọc lá thư này anh hãy tha thứ cho em, anh nhé. Em cảm ơn anh!
22h30,
Ba và anh Long vừa lên trên phòng và ngồi nói chuyện với em. Ba nói em nên nghĩ lại, vì ba thương anh. Ba nói "Con là con gái của ba, ba thương nhiều lắm. Nhưng nhìn thằng Chou, ba còn thương nó nhiều hơn. Thằng Chou nó vừa sang đây. Ba hiểu, những ngày vừa qua thằng Chou nó khổ vì con thế nào, vậy thì con hãy nghĩ lại. Nếu không thì con cũng phải nói với thằng Chou một tiếng trước khi con đi. Nếu con dứt khoát làm như thế này thì chính cả gia đình mình cũng đều có lỗi với Chou". Em xin lỗi và em xin anh, anh đừng giận ba và cả anh Long. Họ không có lỗi. Lỗi là tại em. Em đã không dám đối mặt với anh và đối diện với tình yêu anh dành cho em lúc này. Em xin lỗi.
Anh à, em cảm ơn anh. Anh đến và đã cho em biết tình yêu là như thế nào. Tuy anh không phải là mối tình đầu của em nhưng anh là người đầu tiên cho em cảm giác mình được yêu thương, chở che và được dựa dẫm bất kể lúc nào. Những ân tình đó chắc chắn sẽ không bao giờ em quên. Dù cho mai này ở bất cứ đâu em cũng vẫn luôn luôn nhớ về anh và sẽ luôn luôn dõi mắt theo anh.
23h...
Lại một lần nữa ba lên nói chuyện với em. Ba nói ba và anh Long vừa lên thắp hương và gặp anh ở trên trần. "Thằng Chou chào ba rồi chẳng nói gì". Ba nói ba cũng không biết phải nói với anh thế nào. Ba nói em đã sai rồi, sao em không nghe lời ba. Chou ơi, tại sao em lại làm khổ người yêu của em thế này. Em khóc nhiều lắm anh có biết không? Nhìn ba buồn bã đi xuống mà em chỉ muốn chạy thẳng lên trần để ôm lấy anh. Để được khóc trong lòng anh, được anh yêu thương và được dỗ dành như ngày mới yêu. Chou ơi,... em phải làm sao???
7h...
Ba đang chuẩn bị đồ đạc. Còn anh, anh vừa chào ba đi làm. Đứng trên lầu 4 nhìn anh đi ra đầu ngõ. Em đau đớn lắm anh có biết không. Em sai rồi và hết thật rồi... Em xin lỗi anh. Quên em anh nhé!
Em yêu anh!
Em Lin".
Đời thật buồn và nhiều thương đau từ lúc em đi mang theo tình anh... Không biết nàng có biết không??? Tao nghĩ ngợi rồi tiếc nuối, giá như tao đọc được lá thư này sớm hơn... Đọc xong lá thư của nàng, chẳng hiểu tại sao bỗng nhiên tao thấy nhẹ bẫng trong lòng. Cảm giác như thể tao vừa trút bỏ được hết tất cả những nỗi dằn vặt day dứt trong lòng từ bấy lâu nay. Tình cảm tao dành cho nàng tới giờ vẫn thế. Không sâu đậm hơn mà cũng chẳng nhạt nhòa đi. Nhưng tao không còn thấy tủi thân hay buồn rầu nữa. Vì sao nhỉ? Hay tại vì nàng sắp về? Hay do thời gian đã làm chai lì cảm xúc của tao nên giờ tao đã không còn trăn trở như những ngày đầu?
Gấp lại ngay ngắn lá thư, tao cho vào trong phong bì rồi đi vào nhà cảm ơn cô Ba. Cô Ba nhìn tao dò xét.
- Tôi cất được chưa chú Chou?
- Dạ được rồi cô ạ. Cháu cảm ơn cô Ba nhé.
- Không có chi. Chú Chou này.
- Dạ.
- Tui hỏi chuyện này, chú Chou trả lời thật nha.
- Dạ.
- Mai mốt cô Lin về đây,... chú Chou còn yêu cổ không?
- Cháu có cô ạ.
- Nghĩ thì cũng tội cho chú Chou thiệt. Mà thôi, cô Lin cổ là người tốt. Tôi ở nhà cổ từ khi cổ còn bé xíu. Cổ hơi cứng đầu chút xíu nhưng mà cổ thật thà và rất thương người. Chú Chou đừng buồn nữa nha.
- Dạ. Cháu cảm ơn cô.
...
Sáng nay chủ nhật. Trời vừa hừng đông tao đã thức dậy, đánh răng rửa mặt, tao xuống dưới nhà xỏ giầy rồi ra công viên thể dục. Chả hiểu vì sao, từ lúc đọc xong lá thư của nàng tao không còn nghĩ đến nàng nhiều nữa. Bao nhiêu thắc mắc dường như đã được giải đáp thế nên tao cũng không còn buồn bã. Ngược lại tao thấy trong lòng nhẹ nhõm và yên ả hơn nhiều. Ngay cả việc vào yahoo để check tin nhắn của nàng giờ tao cũng chẳng còn quá bận tâm nữa. Cuộc sống cân bằng và hết chênh vênh có lẽ đã quay về thực sự với tao.
Tắm xong, tao lấy xe máy của bà chị gái tính chạy qua nhà trưởng bản rủ đi ăn sáng rồi uống cafe mà trưởng bản lại không có nhà. Hôm nay trời đẹp, có nắng và se se lạnh làm cho lòng tao khoan khoái lạ thường. Lang thang chán chê tao ngoặt tay lái vào quán cafe ngày xưa tao cùng với nàng hay ngồi vào sáng chủ nhật, gọi ly cafe ra ngồi nhâm nhi suy nghĩ một mình. Thành phố này thật lắm tơ vương. Từ ngày nàng đi có lẽ hôm nay là ngày tao thấy nhẹ nhõm và bình yên nhất.
Đang ngồi nghe nhạc thì bà già gọi:
- Mày đang đâu đấy hả Chou?
- Con đi chơi.
- Về lái xe đưa tao với bố mày đi lễ.
- Ngày gì mà lễ hả bu?
- Nay mồng 1. Mày người trời đấy hả con?
- Ô... đã tháng chạp rồi à. Bu chờ con ăn nốt miếng thịt chó.
- Tổ sư mày. Về nhanh.
Bà già buông máy, trong điện thoại tao vẫn còn nghe thấy bà già nói với ông già "Nó đang đi chơi, giờ nó còn hỏi nay đã tháng chạp rồi à kia kìa, con với chả cái" . Tao tắt máy, tính tiền rồi chạy về nhà.
...
Đang ngồi ngoài Phủ Tây Hồ đợi ông bà già thì Mèo nhắn tin
"Anh đang làm gì đó?".
"Anh đang đi lễ cùng bố mẹ anh. Có việc gì à?".
"Lễ xong anh bận gì không?"
"Anh không?"
"Thế sang em nhờ chút việc được không?"
"Việc gì thế?".
"Sang đây ăn trưa với em, nay em mua đồ thắp hương. Hihi".
"Vậy phải 11, 11 giờ hơn anh mới sang được đấy cơ".
"Oki my...".
"My gì?"
"My Fờ ren. Hiiii"
"Tưởng là My Toy. Ha ha"
"Đáng ghét"
Đàn bà nói ghét là yêu vl. Trai thèm lồn lạ, gái nhớ buồi quen. Tao ngồi nghĩ ngợi rồi cười một mình. Mà dcm, thế này cũng dở. Tự nhiên đi quá giới hạn với Mèo bây giờ thành ra thế này. Mèo thì đã có bạn trai, còn tao còn chục ngày nữa là nàng sẽ về Việt Nam. Nếu cứ nhùng nhằng thế này cũng không thể được. Một chút băn khoăn, rồi tao quyết định vẫn sang nhà Mèo, nhưng hôm nay sẽ nói để cho Mèo hiểu để chánh những chuyện khó xử sau này.
...
Gần 11h tao đã có mặt ở sảnh nhà Mèo. Tao gọi cho Mèo để mang thẻ xuống mở cửa cho tao. Vào trong thang máy tao hỏi:
- Hôm nay mua gì thắp hương mà hoành tráng thế?
- Mua đồ bình thường thôi. Nhưng ăn một mình chán quá nên gọi anh sang.
Tao chặt thịt gà, còn Mèo lon ton đi pha nước chấm. Nhìn khung cảnh này ôi dcm sao nó giống một gia đình. Tao nghĩ trong đầu, nếu nàng không về chắc tao sẽ giành giật lại Mèo từ tay thằng ngoại quốc kia và lấy làm vợ. Nhưng giờ có lẽ muộn màng quá rồi. Chuyện quá giới hạn vào đêm thứ 6 vừa rồi với tao nó chỉ là một tai nạn. Nhưng với Mèo thì... tao nghĩ nó là chủ đích của em. Và đúng như thế. Mèo hỏi tao:
- Anh này.
- Ơi.
- Nếu chị Lin không về, anh định chờ đến bao giờ?
- Chờ đến bao giờ quay về thì thôi?
- Thật ạ?
- Uhm.
- Thế anh có nghĩ sẽ yêu một ai khác không?
- Làm gì có ai để yêu?
- Nếu có ai đó yêu anh thật lòng?
- Em định làm mối cho anh à?
Mèo đứng đằng sau quàng tay ôm tao thủ thỉ làm tao bất ngờ.
- Nếu em đợi anh trong lúc anh chờ chị Lin???
Tao quay mặt lại nhìn vào đôi mắt tình tứ của Mèo rồi lại ngửa mặt lên trần thở dài cái "Phù...". Khó nghĩ. Tao mới làm tình cách đây chưa tới 2 ngày với chính bé Mèo, rồi lại vừa nghe được tin sắp tới nàng về, nên thật sự là trong tao bây giờ hỗn độn vô cùng. Vừa muốn nếm lại cảm xúc đê mê của đêm hôm trước. Nhưng lại vừa thấy tội lỗi ở trong lòng mình. Tao cúi xuống hôn Mèo rồi tự nhủ "Hôm nay sẽ là lần cuối".
..
5h chiều tao ngủ dậy thấy Mèo đang ngồi dịch cataloge. Tao hỏi Mèo.
- Em xong việc chưa?
- Em dậy không có việc gì làm nên lôi ra dịch thôi.
- Tắm rửa đi ăn xong vào Vin chơi tí đi.
- Oki. Hiiii.
Đưa Mèo đi ăn GOGI, xong tao cùng Mèo vào VINCOM chơi, tiện thể ghé mua ít đồ Mèo thích, tao tranh trả tiền. Về tới trước sảnh nhà Mèo. Tao kéo Mèo lại trong xe rồi ngồi nói chuyện.
- Em.
- Dạ.
- Em rất xinh lại hiền và ngoan.
- Sao thế? Sao tự nhiên anh nói thế.
- Uhm.
Tao nói tiếp.
- Anh xin lỗi. Nếu như anh làm gì sai.
- Anh đâu có sai gì đâu.
- Uhm. Vì anh thương và rất quý em nên anh không muốn cứ mãi thế này. Nếu cứ như này anh sẽ chỉ có làm khổ em thôi.
- Là sao ạ.
Tao sang nhìn Mèo trìu mến rồi nói tiếp.
- Em vẫn còn trẻ, và còn rất nhiều cơ hội. Kể cả không phải là anh hoặc là anh ngoại quốc kia thì cũng vẫn sẽ còn rất nhiều người khác xứng đáng với em.
- Nhưng...
Mèo ấp úng. Tao nắm tay Mèo.
- Tuần sau là chị Lin về. Nếu như không phải anh đã yêu Lin hoặc Lin không về thì chắc chắn em sẽ là vợ của anh. Nhưng mà... Anh xin lỗi.
- Em hiểu rồi. Em xin lỗi đã làm anh khó xử. Anh không có lỗi gì cả. Từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa.
Mèo khóc. Tao kéo Mèo vào và hôn rất lâu. Mèo đi lên nhà mà tao thấy buồn và thương vô cùng. Tại sao cuộc đời lại đưa em tới gặp tao và tốt như thế? Mặc dù từ ngày quen nhau tao chưa từng nói một câu yêu Mèo.
Trời mưa lất phất, tao quay xe về và xóa sạch mọi dấu vết của Mèo trong cuộc đời tao. Xin từ giã đường phố trắng mưa mau, làm chim bay mỏi cánh, nước mắt đêm tạ từ, thành phố cũ, người yêu xưa còn đâu, còn đâu. Giờ đây xin giã từ...
...
Sáng nay ngủ dậy ông già gọi tao vào nhà nói chuyện. Sau khi hỏi han tình hình công việc ở trên tập đoàn ông già cảnh báo.
- Sắp tới thằng K (trưởng bản) bị điều lên bộ. Thằng V trên bộ sẽ về ngồi đó. Nhưng mà thằng V với lại chú X cực kỳ ghét nhau. Chắc chắn sẽ chỉ tồn tại 1 trong 2 thằng. Tới đây mày ở đó sẽ khó làm việc. Hay là để tao nói với chú X và thằng trưởng bản đề xuất cho mày sang Mẽo đi học một năm, đợi cho tập đoàn ổn định rồi về?
Có lẽ ông già nắm được tình hình nên tính đẩy tao ra ngoài cuộc chiến. Vì nếu còn tao ở đó có lẽ sẽ làm khó cho ông già. Tao suy nghĩ một hồi rồi nói với ông già:
- Con ở tập đoàn cũng chưa có gì. Còn anh K và chú X thật sự đã giúp đỡ con rất nhiều. Tới đây nếu như thay đổi thì con sẽ theo anh K và chú X thôi. Cùng lắm con ra ngoài làm. Còn việc sang Mỹ lúc này con không đi được. Chuyện này con đem nói với anh K thì có được không?
Tao trình bày xong, ông già gật đầu mà không nói gì. Trưởng bản biết chuyện chạy lên gặp ông già tao ngay chiều hôm đó.
...
Giữa tuần, tao đi làm về thì cô Ba đứng thậm thụt ngoài cửa gọi tao.
- Chú Chou, chú Chou ơi.
- Dạ.
- Sang đây tôi bảo?
- Chuyện gì thế cô?
Kéo tao vào nhà, cô Ba thì thầm:
- Cô Lin về Huế rồi đó chú Chou.
Dù đã biết trước nhưng sao tao vẫn cảm thấy bất ngờ xen lẫn cảm giác khấp khởi trong lòng. Cố gáng nén tiếng thở mạnh, tao hỏi cô Ba.
- Từ bao giờ cô?
- Vừa mới chiều nay thôi á. Tôi đợi chú Chou làm về mà thấy lâu quá trời lâu.
- Mà ai nói cho cô biết?
- Ông N đó chú. Đồ của cô kìa?
Cô Ba vừa nói vừa chỉ vào đống vali ở trong góc nhà. Đúng thật rồi. Đồ của nàng. Tao mừng rỡ.
- Sao đồ của Lin lại ở đây cô?
- Thì xe cơ quan ông N ra đó chở bớt đồ giùm cho cổ về đây. Còn cổ chỉ mang theo một ít đồ và bay luôn chuyến vô Huế chiều nay.
Tao nắm tay cô Ba rồi nói.
- Cô Ba, ngày mai cô đi cùng con vào Huế một chuyến được không?
Cô ba hoảng hốt.
- Trời trời, như vầy sao được chú Chou. Bộ chú Chou muốn ông N ổng đuổi tui sao?
Cô Ba nói vậy cũng đúng. Tao đành tính cách khác:
- Vậy cô cho con địa chỉ nhà Lin trong đó đi cô.
- Chú Chou tính vô đó thiệt hả?
- Vâng.
...
Sáng nay vừa tới cơ quan, tao lên phòng gặp trưởng bản.
- Lin về rồi anh. Nhưng Lin bay thẳng về Huế. Em tính đi vào trong đó. Anh thấy sao.
- Đi đi chứ còn gì nữa.
- Vâng. Vậy em xin nghỉ từ nay tới hết tuần nhé.
Trưởng bản ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với tao "Chú ngồi đợi anh", xong rồi lão kêu con bé hành chính viết cho tao lệnh công tác nhà máy Quảng Ngãi. Kèm một cái giấy đề nghị tạm ứng 30tr chẵn và chuyển thẳng cho Phó tổng X ký.
- Chú sang kế toán lấy tiền rồi thu xếp đi đi. Anh xin lệnh xe đưa chú đi ra Nội Bài. Vào Huế xong việc chạy xuống nhà máy tí nhé. Có gì báo anh để anh điện cho anh em trong đó tiếp đón.
- Em cảm ơn anh.
...
Từ sân bay Phú Bài tao gọi taxi rồi đưa địa chỉ cho tài xế xem. Xem xong địa chỉ, tài xế hỏi tao quan hệ thế nào với bố của nàng rồi đưa tao một mạch về trước cổng nhà nàng. Nhà nàng hình như có cỗ nên thấy khách khứa trong nhà khá đông.
- Cậu hỏi ai?
Một người phụ nữ giống y đúc nàng chạy ra mở cổng rồi hỏi tao. Tao nghĩ trong đầu đây chắc chắn chính là mẹ nàng. Từ sóng mũi cho đến đôi mắt nhìn qua thật không khác nàng là mấy. Tao chưa kịp trả lời thì bố nàng ra.
- Chou.
Bố nàng nhìn tao giật mình.
- Con... Sao con... vào nhà đi con. Mẹ mày, đây là thằng Chou thằng Chou mà tôi kể đó mẹ mày...
Bố nàng chưa hết hoảng hốt. Còn mẹ nàng thì từ ánh mắt lạ lẫm bổng chuyển sang nhìn tao trìu mến. Tao vào trong sân, vừa chào hỏi được vài người thì nàng bước ra. Vừa nhìn thấy tao náng đứng khựng lại.
- Anh....
Nước mắt từ đâu cứ thế chảy dọc hai bên má nàng.
#Còn tiếp nhé mấy ml..viết dài sợ bị chửi
Liệu Lin thep chuối tây hay T theo mèo..mời xem tập kế tiếp.hihi
Về phố nhà tao, cất xe rồi tao đi bộ vào nhà. Ngang qua nhà nàng tao thấy cửa ngõ thì mở cửa nhà thì cũng mở luôn. Tao hơi ngạc nhiên. Chắc bố nàng ra, tao nghĩ bụng xong rồi bấm chuông. Một người phụ nữ khoảng chừng hơn 50 tuổi từ trong nhà ra hỏi tao:
- Chú hỏi ai đọ?
- Cô cho cháu hỏi, chú N có nhà không cô?
- Ông N không có ra, chú là ai?
- Nhà cháu ở bên cạnh đây cô. Vậy cô là...?
- À, tôi là dì ba. Giúp việc cho nhà ông N. Chú hỏi có chuyện gì không?
- Dạ không, lâu rồi cháu không thấy nhà chú N mở cửa nên hỏi vậy thôi. Cô ra đây chơi hay có việc gì vậy cô?
- Tôi ra dọn dẹp nhà cửa, và ở đây luôn, mai mốt con ông N về tôi làm giúp việc cho gia đình ổng.
- Con chú N về. Là ai vậy cô?
- Cô Lin đó chú.
Người tao nóng rực, tim đập liên hồi, chẳng nhẽ nàng sắp về sao. Vậy thì, cuộc gọi tối qua chính xác là nàng đã gọi cho tao. Nhưng sao nàng gọi mà nàng lại không nói gì?!? Tao băn khoăn. Cảm giác mong ngóng của những ngày đầu nàng mới ra đi bỗng chốc quay về.
- Này chú.
Cô Ba lên tiếng làm tao giật mình.
- Dạ. Cô gọi cháu à?
- Chú cao, chú vô nhà gỡ giùm tôi tấm hình xuống dưới để tôi lau chùi được không?
- Dạ được.
Tao vừa nhấc chân, chưa kịp bước vào thì bị cô Ba ngăn lại.
- Ừa... mà thôi. Để tôi kê ghế gỡ xuống được rồi. Khỏi phiền chú chi. Chú còn chuyện gì hỏi tôi nữa không, để tôi vô nhà.
Có lẽ cô Ba thấy tao còn lạ nên đã thay đổi ý định, không dám cho tao vào nhà. Nghĩ vậy nên tao đáp lời để cho cô Ba yên tâm.
- Cô đừng sợ. Cháu ở kế bên nhà chú N đây (Vừa nói tao vừa chỉ tay sang phía nhà tao). Cô cần giúp gì cứ gọi cháu nhé.
- Dạ, cảm ơn chú.
Nhìn tao một vòng từ đầu tới chân, cô Ba nói tiếp:
- Vầy chú vô nhà gỡ giùm tôi nhe.
- Dạ.
- Mà chú tên chi?
- Cháu tên Chou, cô.
- Dạ, phiền chú Chou.
Tao bước vào trong phòng khách. Căn nhà quá lâu không có hơi người nên nồng nặc mùi ẩm mốc, âm u, lạnh lẽo vô cùng. Đưa mắt nhìn quanh một vòng trong nhà bỗng nhiên bao nhiêu ký ức ùa về bủa vây toàn bộ suy nghĩ của tao. Bộ bàn ghế đắt tiền, cái tủ rượu tây, kệ giầy bằng gỗ... tất cả dường như vẫn còn in đậm hình bóng của nàng, nó quá gần gũi và cực quen thuộc với tao. Rồi tao chợt khựng người lại khi dừng mắt trước tấm ảnh đang treo ở gữa căn phòng. Nàng cười tươi rói đứng cạnh Long ca và bố mẹ nàng trong một tấm hình khổ lớn. Nhìn tấm hình đó bao nhiêu ký ức giữa tao và nàng hiện về làm cho lòng tao thắt lại. Cổ họng nghẹn đắng, tao đứng nhìn nàng mà không chớp mắt, bởi đã rất lâu rồi tao mới lại được nhìn thấy nàng cười.
Năm nay tao 24 tuổi, vậy mà với tao bây giờ hạnh phúc và niềm mong ước chỉ là một thứ cực kỳ nhỏ nhoi, chỉ cần nhìn thấy nàng cười, chỉ cần vậy thôi là đủ để cho tao quên tất cả, tiền bạc, rượu chè, gái gú... Vì gì bọn mày biết không? Vì tao yêu nàng, tao yêu cực nhiều, nhưng mà trước ngày nàng đi thì đó lại là cả một chuỗi ngày rất buồn khiến tao không được nhìn thấy nàng cười bao giờ. Hôm nay nhìn vào bức ảnh bỗng nhiên tao có cảm giác như nàng vẫn đang đứng nhìn và cười với tao, làm tao chợt thấy ngậm ngùi, buồn vui lẫn lộn.
"Nhớ những lúc đắm đuối bên nhau em yêu nay xa rồi, nhớ những lúc quấn quít bên nhau nay riêng anh lẻ loi. Về trong cô đơn, mùa thu đến vẫn lá thu rơi, anh vẫn bước lang thang trên lối thu xưa tim đau xót xa. Giờ em nơi đâu trời đông gió rét quá thê lương, đâu đây có dư âm ánh mắt đôi môi nay đã xa rồi...".
- Chú Chou.
Cô Ba kéo tao trở về thực tại.
- Dạ.
- Cô Lin đẹp quá phải không?
- Dạ... không (Tính nói "cháu ngắm anh Long" cho đỡ ngại mà thôi). Giờ gỡ ảnh xuống hả cô?
- Khoan đã chú. Thấy chú đứng ngắm cô Lin nãy giờ nên tui hỏi thôi. Giờ tôi phải lên phòng thờ lôi cái ghế cao xuống đây cho chú đứng lên thì mới gỡ được bức hình xuống chớ.
- Dạ. Mà... cô lôi được không. Không để cháu lên mang xuống cho cô.
- Ừa. Vầy chú Chou đi theo tôi nha.
Sau vài ba câu nói chuyện, cô Ba có vẻ đã bớt đi sự cảnh giác với tao và cởi mở hơn. Vừa lên cầu thang cô Ba vừa kể chuyện cho tao nghe.
- Sáng nay tui dọn cả tiếng đồng hồ mới xong được phòng cậu Long và phòng cô Lin.
May quá. Ngay từ buổi sáng khi cô Ba nói rằng nàng sắp về tao đã muốn hỏi cặn kẽ thời gian nàng về Việt Nam. Nhưng mà khổ cái không biết phải hỏi thế nào. May sao cô Ba tâm sự nên tao nắm bắt luôn câu chuyện này để hỏi cô Ba.
- Thì cô cứ từ từ thôi. Dọn dẹp dần dần đi đâu mà vội. Con gái chú N trong vài ngày tới chắc vẫn chưa về mà cô?
- Ừa thì tính tui vầy đó. Làm gì là làm cho xong. Hôm nay thứ 7, cô Lin chắc phải đến cuối tuần sau mới về tới đây. Mà cổ chắc còn bay về trong Huế thăm ba mẹ cổ xong rồi mới lại bay ra. Tính ra thì cũng chỉ còn gần 10 ngày nữa thui.
Vậy đúng là nàng sắp về thật rồi. Nàng về, không biết rồi sẽ thế nào tiếp đây. Gần một năm rồi
. Ngang qua tầng 4... ôi phòng của nàng. Bao nhiêu nhớ nhung hờn giận giữa tao và nàng từ ngày quen nhau đều được gói chặt trong căn phòng đó. Cảm xúc trong tao hỗn độn vô cùng, nửa buồn nửa vui. Giá như giờ tao được chui vào đó để hít hà lại cái mùi ngày xưa thì thật hạnh phúc biết bao. Tao ao ước rồi chợt nghĩ lại câu cô Ba nói lúc ở tầng 2 (dọn phòng cô Lin). Thế nên tao giả vờ mệt, ngồi bệt xuống sàn. Cô Ba than thở:- Mệt ha chú Chou. Tui cũng vầy.
- Từ sáng tới giờ tui lên rồi xuống, đếm không biết bao nhiêu lần cái bậc thang này. Mệt hết nói luôn.
- Dạ. Cháu mệt quá. Cô khỏe thật đấy.
- Ừa, biết phải làm sao. Thôi chú Chou ngồi nghỉ xíu đi. Tôi lên tầng thượng lau dọn phòng thờ.
- Vâng cô.
Cô Ba đi khỏi, tao đến trước cửa phòng nàng vặn cái nắm tay nhưng mà không được. Buồn bã, tao lặng lẽ đi lên phòng thờ phụ giúp cô Ba. Vừa lau chùi ban thờ, cô Ba vừa tâm tình với tao.
- Chú Chou có bạn gái chưa?
- Cháu chưa cô.
- Chú Chou chắc cũng sàn tuổi cô Lin thui ha.
- Dạ.
- Cô Lin cổ có bạn trai rùi đó.
Tao giật mình. Tại sao....??? Cô Ba nói biết nàng có bạn trai, vậy thì không lẽ cô Ba lại không biết người đó là tao? Hay là...nàng còn bạn trai nào nữa??? Chẳng lẽ nàng đã có bạn trai mới hay sao??? Nghe cô Ba nói, Tim tao đập mạnh. Cố giữ bình tĩnh tao quay sang hỏi cô Ba.
- Bạn trai của Lin người Huế hả cô?
- Tui cũng không biết nữa.
- Ô, vậy sao cô nói Lin có bạn trai.
Cô Ba ghé sát tai tao nói nhỏ (mặc dù ở đó chẳng có một ai ngoài tao và cô)
- Tôi nói trộm với chú Chou thui nhe. Chú Chou nhớ phải giữ kín giùm tui nghe không.
- Vâng.
Tao hồi hộp. Cô Ba thì thầm, tỏ vẻ bí mật.
- Khi sáng, tui vô dọn dẹp phòng của cô Lin, tui thấy một cái bì thư trên bàn làm việc. Tò mò tui mở ra coi. Thì ra là lá thư tay cô Lin cổ viết cho người yêu cổ trước lúc cổ đi. Nhưng mà...
Nghe cô Ba kể nửa chừng mà tao hồi hộp y như đang xem một bộ phim cực kỳ hấp dẫn thì lại bị ngắt giữa chừng. Lá thư tay đó có lẽ nàng viết cho tao. Nhưng nàng viết gì, và tại sao tao lại không nhận được???
- Nhưng mà sao cô?
Cô Ba kể tiếp:
- Cô Lin sang bển, hình như cổ cũng không muốn người yêu cổ đợi chờ cổ nữa. Hai người bọn họ chắc có chuyện gì vầy nên lời lẽ trong thư cô Lin cổ buồn dữ lắm. Mà cổ vừa viết cổ vừa khóc hay sao á.
- Cô giỏi thế, mà sao cô biết.
- Thì tui xem thư tui thấy nhiều chữ bị nhòe như là dính nước vầy đó chú Chou.
- Lá thư để lâu, ẩm mốc nên nó vậy thôi cô Ba.
Tao lặng người đi. Nghĩ ngợi. Có lẽ những lời cô Ba vừa nói nó là sự thật. Đêm hôm trước ngày nàng đi chắc nàng đã khóc nhiều lắm. Vừa nghĩ tao vừa cảm thấy thương nàng. Nàng viết cho tao những gì. Sao nàng không gửi cho tao. Để một năm qua tao cứ đoán già đoán non rồi lại đợi chờ "gần như" vô vọng. "Lin ơi..." tao gọi tên nàng kèm theo một nỗi xót xa trong lòng.
- Lin viết có nhiều không cô?
- Lá thư cũng dài. Nhưng tui chỉ đọc qua loa nên nhớ được khúc đó thui.
Tao thở dài, lòng buồn tê tái và nghĩ đến nàng. Nàng không còn yêu tao hay sao mà nàng dặn tao đừng đợi chờ nàng???. Tao tự dằn vặt lòng mình rồi lại nghĩ về những ngày đầu tiên nàng đi. Tủi thân khủng khiếp. Đã bao nhiêu đêm tao lang thang khắp phố phường chỉ vì nhớ nàng nàng có biết không. Tao là đàn ông, vậy mà nhiều lúc buồn quá rồi thì tủi thân làm tao muốn khóc nức nở mà rồi phải cố kìm lòng. Sao nàng không hiểu. Nghe cô Ba nói làm cho lòng tao có thêm một chút giận nàng.
"Đã bao nhiêu đêm về đơn côi tìm em trên con phố xưa, dường như còn đây những đêm ngày xưa chung lối yêu. Dường như còn đây bao môi hôn nồng ấm về một thời tình mình đã trao về nhau. Chốn xa xôi nơi nào bên ai người yêu em ơi có hay, từng đêm lòng tôi vẫn luôn hoài mong trong xót xa, mặc cho màn đêm ôm đôi vai lạnh giá, đi tìm một hình bóng quen ngày xưa...".
Buồn bã, tao quay sang nhìn thẳng vào mắt cô Ba rồi nói:
- Cô Ba. Con chính là người yêu của Lin. Cô Ba cho con xem lá thư đó được không?
...
- Cô Ba. Con chính là người yêu của Lin. Cô Ba cho con xem lá thư đó được không?
Cô Ba ngạc nhiên, nhìn tao ngờ vực. Ấp úng một hồi cô Ba hỏi tao:
- Chú Chou nói gì kỳ vầy. Làm sao chú Chou lại là người thương của cô Lin được. Chú Chou giỡn tui phải không?
Tao vẫn buồn bã:
- Cháu nói thật đấy cô Ba. Cháu vẫn còn lưu tin nhắn ngày Lin còn ở Việt Nam này cô.
Nói xong, tao lấy điện thoại mở mục tin nhắn đưa cho cô Ba xem tin nhắn của nàng "Em tan làm rồi, anh qua bank đón em nhé". Nhìn ánh mắt khổ sở của tao, có lẽ cô Ba cũng tin phần nào những lời tao nói nó là sự thật. Lúng túng, cô Ba định nói gì đó nhưng tao cắt ngang:
- Cháu và Lin yêu nhau mới được vài tháng nhưng rồi xảy ra một chuyện không hay nên Lin quyết định đi sang bên kia cùng với anh Long.
- Vầy sao chú Chou không giữ cô Lin ở lại?
- Buồn lắm cô ạ. Giữ được thì cháu đã giữ Lin rồi. Cái hôm Lin đi cháu biết gì đâu. Hôm đó cháu vẫn đi làm bình thường, tới khi Lin và anh Long chuẩn bị phải lên máy bay, anh Long nhắn tin cháu mới biết chuyện. Lúc đó thì đã quá muộn rồi cô.
Cô Ba thở dài, nhìn tao thương cảm.
- Vầy đó tới giờ không lẽ cô Lin không liên lạc gì với chú Chou hay sao?
Tao thẫn thờ:
- Không cô ạ. Thế nên hôm nay cô nói có lá thư đó thì cháu mới biết. Chứ gần một năm qua cháu có nhận được tin tức gì của Lin đâu. Cháu cũng không biết vì sao Lin lại bỏ cháu mà đi. Cô Ba. Cô cho cháu xem lá thư đó được không?
Đặt cái chổi lông gà đang cầm trên tay lên trên mặt ghế, cô Ba ôn tồn:
- Tôi tin chú đọ. Thôi giờ chú Chou đứng đây đợi tôi nha. Tôi xuống mang lên cho chú Chou xem. Nhưng chú Chou hứa mai mốt cô Lin về đây, chú Chou không được nói ra chuyện này nghe không.
- Vâng cô.
- Còn nữa. Xem xong chú Chou phải trả tôi luôn để tôi mang để lại vào chỗ cũ đó nha.
- Vâng. Cháu hứa.
Cô Ba đi xuống mà tao mừng rỡ trong lòng xen lẫn cả cái cảm giác hồi hộp như lần đầu tiên tỏ tình với nàng. Lá thư nàng viết từ ngày nàng đi, nhưng nó lại chính là tin tức đầu tiên mà tao nhận được sau gần một năm xa cách. Chẳng biết nên buồn hay vui.
...
Cô Ba đi lên cầm theo một cái bì thư rồi đưa cho tao.
- Chú Chou đọc đi.
- Cháu cảm ơn cô.
Tao cầm lá thư đi ra sân thượng rồi mở ra đọc một mình. Nét chữ quen thuộc của nàng, ngay ngắn lắn lót gọn gàng, thỉnh thoảng lại bị nhòe đi vài chữ. Có lẽ là nàng khóc thật.
"Anh!
Anh vừa từ nhà em về và anh buồn lắm phải không? Em xin lỗi vì đã đuổi anh. Tối nay anh sang và ngồi nói chuyện cùng với ba em. Em ngồi trong nhà và nghe được hết, và em đã khóc rất nhiều khi anh nói với ba rằng anh muốn được cưới em về làm vợ của anh. Em cảm ơn anh. Nhưng em không thể. Ít nhất là trong lúc này.
Những ngày vừa qua em biết anh buồn và mệt mỏi vì em nhiều. Em yêu anh, em yêu anh vô bờ bến anh có biết không. Nhưng càng yêu anh thì em lại càng cảm thấy đau lòng, và em càng cảm thấy rằng mình không xứng đáng với anh. Vì thế nên em không muốn sẽ cứ làm khổ người em yêu mãi thế này. Em sẽ ra đi. Em đi thật xa để quên được anh và cũng là để giải thoát cho anh. Đừng giận em anh nhé. Thời gian rồi sẽ làm cho mờ phai tất cả. Hãy quên em đi. Hãy xem như em và anh có duyên mà không có phận với nhau. Như vậy có được không anh?
Suốt những ngày qua em đã im lặng và không cho anh được ở bên em. Nhưng rồi mỗi khi đêm xuống, đuổi anh đi về em lại thương anh vô cùng. Em biết anh đã cố gắng nhẫn nhịn vì em. Nhìn vào mắt anh, em biết anh đã mệt mỏi vì em lắm rồi. Em sẽ đi, để từ mai em sẽ không làm khổ anh thêm nữa. Sẽ không để anh phải thức một mình hàng đêm vì em thêm lần nào nữa. Tất cả rồi sẽ kết thúc. Mai em đi rồi, đọc lá thư này anh hãy tha thứ cho em, anh nhé. Em cảm ơn anh!
22h30,
Ba và anh Long vừa lên trên phòng và ngồi nói chuyện với em. Ba nói em nên nghĩ lại, vì ba thương anh. Ba nói "Con là con gái của ba, ba thương nhiều lắm. Nhưng nhìn thằng Chou, ba còn thương nó nhiều hơn. Thằng Chou nó vừa sang đây. Ba hiểu, những ngày vừa qua thằng Chou nó khổ vì con thế nào, vậy thì con hãy nghĩ lại. Nếu không thì con cũng phải nói với thằng Chou một tiếng trước khi con đi. Nếu con dứt khoát làm như thế này thì chính cả gia đình mình cũng đều có lỗi với Chou". Em xin lỗi và em xin anh, anh đừng giận ba và cả anh Long. Họ không có lỗi. Lỗi là tại em. Em đã không dám đối mặt với anh và đối diện với tình yêu anh dành cho em lúc này. Em xin lỗi.
Anh à, em cảm ơn anh. Anh đến và đã cho em biết tình yêu là như thế nào. Tuy anh không phải là mối tình đầu của em nhưng anh là người đầu tiên cho em cảm giác mình được yêu thương, chở che và được dựa dẫm bất kể lúc nào. Những ân tình đó chắc chắn sẽ không bao giờ em quên. Dù cho mai này ở bất cứ đâu em cũng vẫn luôn luôn nhớ về anh và sẽ luôn luôn dõi mắt theo anh.
23h...
Lại một lần nữa ba lên nói chuyện với em. Ba nói ba và anh Long vừa lên thắp hương và gặp anh ở trên trần. "Thằng Chou chào ba rồi chẳng nói gì". Ba nói ba cũng không biết phải nói với anh thế nào. Ba nói em đã sai rồi, sao em không nghe lời ba. Chou ơi, tại sao em lại làm khổ người yêu của em thế này. Em khóc nhiều lắm anh có biết không? Nhìn ba buồn bã đi xuống mà em chỉ muốn chạy thẳng lên trần để ôm lấy anh. Để được khóc trong lòng anh, được anh yêu thương và được dỗ dành như ngày mới yêu. Chou ơi,... em phải làm sao???
7h...
Ba đang chuẩn bị đồ đạc. Còn anh, anh vừa chào ba đi làm. Đứng trên lầu 4 nhìn anh đi ra đầu ngõ. Em đau đớn lắm anh có biết không. Em sai rồi và hết thật rồi... Em xin lỗi anh. Quên em anh nhé!
Em yêu anh!
Em Lin".
Đời thật buồn và nhiều thương đau từ lúc em đi mang theo tình anh... Không biết nàng có biết không??? Tao nghĩ ngợi rồi tiếc nuối, giá như tao đọc được lá thư này sớm hơn... Đọc xong lá thư của nàng, chẳng hiểu tại sao bỗng nhiên tao thấy nhẹ bẫng trong lòng. Cảm giác như thể tao vừa trút bỏ được hết tất cả những nỗi dằn vặt day dứt trong lòng từ bấy lâu nay. Tình cảm tao dành cho nàng tới giờ vẫn thế. Không sâu đậm hơn mà cũng chẳng nhạt nhòa đi. Nhưng tao không còn thấy tủi thân hay buồn rầu nữa. Vì sao nhỉ? Hay tại vì nàng sắp về? Hay do thời gian đã làm chai lì cảm xúc của tao nên giờ tao đã không còn trăn trở như những ngày đầu?
Gấp lại ngay ngắn lá thư, tao cho vào trong phong bì rồi đi vào nhà cảm ơn cô Ba. Cô Ba nhìn tao dò xét.
- Tôi cất được chưa chú Chou?
- Dạ được rồi cô ạ. Cháu cảm ơn cô Ba nhé.
- Không có chi. Chú Chou này.
- Dạ.
- Tui hỏi chuyện này, chú Chou trả lời thật nha.
- Dạ.
- Mai mốt cô Lin về đây,... chú Chou còn yêu cổ không?
- Cháu có cô ạ.
- Nghĩ thì cũng tội cho chú Chou thiệt. Mà thôi, cô Lin cổ là người tốt. Tôi ở nhà cổ từ khi cổ còn bé xíu. Cổ hơi cứng đầu chút xíu nhưng mà cổ thật thà và rất thương người. Chú Chou đừng buồn nữa nha.
- Dạ. Cháu cảm ơn cô.
...
Sáng nay chủ nhật. Trời vừa hừng đông tao đã thức dậy, đánh răng rửa mặt, tao xuống dưới nhà xỏ giầy rồi ra công viên thể dục. Chả hiểu vì sao, từ lúc đọc xong lá thư của nàng tao không còn nghĩ đến nàng nhiều nữa. Bao nhiêu thắc mắc dường như đã được giải đáp thế nên tao cũng không còn buồn bã. Ngược lại tao thấy trong lòng nhẹ nhõm và yên ả hơn nhiều. Ngay cả việc vào yahoo để check tin nhắn của nàng giờ tao cũng chẳng còn quá bận tâm nữa. Cuộc sống cân bằng và hết chênh vênh có lẽ đã quay về thực sự với tao.
Tắm xong, tao lấy xe máy của bà chị gái tính chạy qua nhà trưởng bản rủ đi ăn sáng rồi uống cafe mà trưởng bản lại không có nhà. Hôm nay trời đẹp, có nắng và se se lạnh làm cho lòng tao khoan khoái lạ thường. Lang thang chán chê tao ngoặt tay lái vào quán cafe ngày xưa tao cùng với nàng hay ngồi vào sáng chủ nhật, gọi ly cafe ra ngồi nhâm nhi suy nghĩ một mình. Thành phố này thật lắm tơ vương. Từ ngày nàng đi có lẽ hôm nay là ngày tao thấy nhẹ nhõm và bình yên nhất.
Đang ngồi nghe nhạc thì bà già gọi:
- Mày đang đâu đấy hả Chou?
- Con đi chơi.
- Về lái xe đưa tao với bố mày đi lễ.
- Ngày gì mà lễ hả bu?
- Nay mồng 1. Mày người trời đấy hả con?
- Ô... đã tháng chạp rồi à. Bu chờ con ăn nốt miếng thịt chó.

- Tổ sư mày. Về nhanh.
Bà già buông máy, trong điện thoại tao vẫn còn nghe thấy bà già nói với ông già "Nó đang đi chơi, giờ nó còn hỏi nay đã tháng chạp rồi à kia kìa, con với chả cái" . Tao tắt máy, tính tiền rồi chạy về nhà.
...
Đang ngồi ngoài Phủ Tây Hồ đợi ông bà già thì Mèo nhắn tin
"Anh đang làm gì đó?".
"Anh đang đi lễ cùng bố mẹ anh. Có việc gì à?".
"Lễ xong anh bận gì không?"
"Anh không?"
"Thế sang em nhờ chút việc được không?"
"Việc gì thế?".
"Sang đây ăn trưa với em, nay em mua đồ thắp hương. Hihi".
"Vậy phải 11, 11 giờ hơn anh mới sang được đấy cơ".
"Oki my...".
"My gì?"
"My Fờ ren. Hiiii"
"Tưởng là My Toy. Ha ha"
"Đáng ghét"
Đàn bà nói ghét là yêu vl. Trai thèm lồn lạ, gái nhớ buồi quen. Tao ngồi nghĩ ngợi rồi cười một mình. Mà dcm, thế này cũng dở. Tự nhiên đi quá giới hạn với Mèo bây giờ thành ra thế này. Mèo thì đã có bạn trai, còn tao còn chục ngày nữa là nàng sẽ về Việt Nam. Nếu cứ nhùng nhằng thế này cũng không thể được. Một chút băn khoăn, rồi tao quyết định vẫn sang nhà Mèo, nhưng hôm nay sẽ nói để cho Mèo hiểu để chánh những chuyện khó xử sau này.
...
Gần 11h tao đã có mặt ở sảnh nhà Mèo. Tao gọi cho Mèo để mang thẻ xuống mở cửa cho tao. Vào trong thang máy tao hỏi:
- Hôm nay mua gì thắp hương mà hoành tráng thế?
- Mua đồ bình thường thôi. Nhưng ăn một mình chán quá nên gọi anh sang.
Tao chặt thịt gà, còn Mèo lon ton đi pha nước chấm. Nhìn khung cảnh này ôi dcm sao nó giống một gia đình. Tao nghĩ trong đầu, nếu nàng không về chắc tao sẽ giành giật lại Mèo từ tay thằng ngoại quốc kia và lấy làm vợ. Nhưng giờ có lẽ muộn màng quá rồi. Chuyện quá giới hạn vào đêm thứ 6 vừa rồi với tao nó chỉ là một tai nạn. Nhưng với Mèo thì... tao nghĩ nó là chủ đích của em. Và đúng như thế. Mèo hỏi tao:
- Anh này.
- Ơi.
- Nếu chị Lin không về, anh định chờ đến bao giờ?
- Chờ đến bao giờ quay về thì thôi?
- Thật ạ?
- Uhm.
- Thế anh có nghĩ sẽ yêu một ai khác không?
- Làm gì có ai để yêu?
- Nếu có ai đó yêu anh thật lòng?
- Em định làm mối cho anh à?
Mèo đứng đằng sau quàng tay ôm tao thủ thỉ làm tao bất ngờ.
- Nếu em đợi anh trong lúc anh chờ chị Lin???
Tao quay mặt lại nhìn vào đôi mắt tình tứ của Mèo rồi lại ngửa mặt lên trần thở dài cái "Phù...". Khó nghĩ. Tao mới làm tình cách đây chưa tới 2 ngày với chính bé Mèo, rồi lại vừa nghe được tin sắp tới nàng về, nên thật sự là trong tao bây giờ hỗn độn vô cùng. Vừa muốn nếm lại cảm xúc đê mê của đêm hôm trước. Nhưng lại vừa thấy tội lỗi ở trong lòng mình. Tao cúi xuống hôn Mèo rồi tự nhủ "Hôm nay sẽ là lần cuối".
..
5h chiều tao ngủ dậy thấy Mèo đang ngồi dịch cataloge. Tao hỏi Mèo.
- Em xong việc chưa?
- Em dậy không có việc gì làm nên lôi ra dịch thôi.
- Tắm rửa đi ăn xong vào Vin chơi tí đi.
- Oki. Hiiii.
Đưa Mèo đi ăn GOGI, xong tao cùng Mèo vào VINCOM chơi, tiện thể ghé mua ít đồ Mèo thích, tao tranh trả tiền. Về tới trước sảnh nhà Mèo. Tao kéo Mèo lại trong xe rồi ngồi nói chuyện.
- Em.
- Dạ.
- Em rất xinh lại hiền và ngoan.
- Sao thế? Sao tự nhiên anh nói thế.
- Uhm.
Tao nói tiếp.
- Anh xin lỗi. Nếu như anh làm gì sai.
- Anh đâu có sai gì đâu.
- Uhm. Vì anh thương và rất quý em nên anh không muốn cứ mãi thế này. Nếu cứ như này anh sẽ chỉ có làm khổ em thôi.
- Là sao ạ.
Tao sang nhìn Mèo trìu mến rồi nói tiếp.
- Em vẫn còn trẻ, và còn rất nhiều cơ hội. Kể cả không phải là anh hoặc là anh ngoại quốc kia thì cũng vẫn sẽ còn rất nhiều người khác xứng đáng với em.
- Nhưng...
Mèo ấp úng. Tao nắm tay Mèo.
- Tuần sau là chị Lin về. Nếu như không phải anh đã yêu Lin hoặc Lin không về thì chắc chắn em sẽ là vợ của anh. Nhưng mà... Anh xin lỗi.
- Em hiểu rồi. Em xin lỗi đã làm anh khó xử. Anh không có lỗi gì cả. Từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa.
Mèo khóc. Tao kéo Mèo vào và hôn rất lâu. Mèo đi lên nhà mà tao thấy buồn và thương vô cùng. Tại sao cuộc đời lại đưa em tới gặp tao và tốt như thế? Mặc dù từ ngày quen nhau tao chưa từng nói một câu yêu Mèo.
Trời mưa lất phất, tao quay xe về và xóa sạch mọi dấu vết của Mèo trong cuộc đời tao. Xin từ giã đường phố trắng mưa mau, làm chim bay mỏi cánh, nước mắt đêm tạ từ, thành phố cũ, người yêu xưa còn đâu, còn đâu. Giờ đây xin giã từ...
...
Sáng nay ngủ dậy ông già gọi tao vào nhà nói chuyện. Sau khi hỏi han tình hình công việc ở trên tập đoàn ông già cảnh báo.
- Sắp tới thằng K (trưởng bản) bị điều lên bộ. Thằng V trên bộ sẽ về ngồi đó. Nhưng mà thằng V với lại chú X cực kỳ ghét nhau. Chắc chắn sẽ chỉ tồn tại 1 trong 2 thằng. Tới đây mày ở đó sẽ khó làm việc. Hay là để tao nói với chú X và thằng trưởng bản đề xuất cho mày sang Mẽo đi học một năm, đợi cho tập đoàn ổn định rồi về?
Có lẽ ông già nắm được tình hình nên tính đẩy tao ra ngoài cuộc chiến. Vì nếu còn tao ở đó có lẽ sẽ làm khó cho ông già. Tao suy nghĩ một hồi rồi nói với ông già:
- Con ở tập đoàn cũng chưa có gì. Còn anh K và chú X thật sự đã giúp đỡ con rất nhiều. Tới đây nếu như thay đổi thì con sẽ theo anh K và chú X thôi. Cùng lắm con ra ngoài làm. Còn việc sang Mỹ lúc này con không đi được. Chuyện này con đem nói với anh K thì có được không?
Tao trình bày xong, ông già gật đầu mà không nói gì. Trưởng bản biết chuyện chạy lên gặp ông già tao ngay chiều hôm đó.
...
Giữa tuần, tao đi làm về thì cô Ba đứng thậm thụt ngoài cửa gọi tao.
- Chú Chou, chú Chou ơi.
- Dạ.
- Sang đây tôi bảo?
- Chuyện gì thế cô?
Kéo tao vào nhà, cô Ba thì thầm:
- Cô Lin về Huế rồi đó chú Chou.
Dù đã biết trước nhưng sao tao vẫn cảm thấy bất ngờ xen lẫn cảm giác khấp khởi trong lòng. Cố gáng nén tiếng thở mạnh, tao hỏi cô Ba.
- Từ bao giờ cô?
- Vừa mới chiều nay thôi á. Tôi đợi chú Chou làm về mà thấy lâu quá trời lâu.
- Mà ai nói cho cô biết?
- Ông N đó chú. Đồ của cô kìa?
Cô Ba vừa nói vừa chỉ vào đống vali ở trong góc nhà. Đúng thật rồi. Đồ của nàng. Tao mừng rỡ.
- Sao đồ của Lin lại ở đây cô?
- Thì xe cơ quan ông N ra đó chở bớt đồ giùm cho cổ về đây. Còn cổ chỉ mang theo một ít đồ và bay luôn chuyến vô Huế chiều nay.
Tao nắm tay cô Ba rồi nói.
- Cô Ba, ngày mai cô đi cùng con vào Huế một chuyến được không?
Cô ba hoảng hốt.
- Trời trời, như vầy sao được chú Chou. Bộ chú Chou muốn ông N ổng đuổi tui sao?
Cô Ba nói vậy cũng đúng. Tao đành tính cách khác:
- Vậy cô cho con địa chỉ nhà Lin trong đó đi cô.
- Chú Chou tính vô đó thiệt hả?
- Vâng.
...
Sáng nay vừa tới cơ quan, tao lên phòng gặp trưởng bản.
- Lin về rồi anh. Nhưng Lin bay thẳng về Huế. Em tính đi vào trong đó. Anh thấy sao.
- Đi đi chứ còn gì nữa.
- Vâng. Vậy em xin nghỉ từ nay tới hết tuần nhé.
Trưởng bản ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với tao "Chú ngồi đợi anh", xong rồi lão kêu con bé hành chính viết cho tao lệnh công tác nhà máy Quảng Ngãi. Kèm một cái giấy đề nghị tạm ứng 30tr chẵn và chuyển thẳng cho Phó tổng X ký.
- Chú sang kế toán lấy tiền rồi thu xếp đi đi. Anh xin lệnh xe đưa chú đi ra Nội Bài. Vào Huế xong việc chạy xuống nhà máy tí nhé. Có gì báo anh để anh điện cho anh em trong đó tiếp đón.
- Em cảm ơn anh.
...
Từ sân bay Phú Bài tao gọi taxi rồi đưa địa chỉ cho tài xế xem. Xem xong địa chỉ, tài xế hỏi tao quan hệ thế nào với bố của nàng rồi đưa tao một mạch về trước cổng nhà nàng. Nhà nàng hình như có cỗ nên thấy khách khứa trong nhà khá đông.
- Cậu hỏi ai?
Một người phụ nữ giống y đúc nàng chạy ra mở cổng rồi hỏi tao. Tao nghĩ trong đầu đây chắc chắn chính là mẹ nàng. Từ sóng mũi cho đến đôi mắt nhìn qua thật không khác nàng là mấy. Tao chưa kịp trả lời thì bố nàng ra.
- Chou.
Bố nàng nhìn tao giật mình.
- Con... Sao con... vào nhà đi con. Mẹ mày, đây là thằng Chou thằng Chou mà tôi kể đó mẹ mày...
Bố nàng chưa hết hoảng hốt. Còn mẹ nàng thì từ ánh mắt lạ lẫm bổng chuyển sang nhìn tao trìu mến. Tao vào trong sân, vừa chào hỏi được vài người thì nàng bước ra. Vừa nhìn thấy tao náng đứng khựng lại.
- Anh....
Nước mắt từ đâu cứ thế chảy dọc hai bên má nàng.
Liệu Lin thep chuối tây hay T theo mèo..mời xem tập kế tiếp.hihi







