Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện CHUYỆN CỦA VỢ TAO - CHƯƠNG 3

Lượt xem: 7409

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1219 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

sowndoo999

Sắp Làm Checker
24/10/19
118
150
74
Sài Gòn
VND
0
Tín dụng
5,089
CHƯƠNG 3:: NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG CHẢY NGƯỢC
■■ Nhắc lại chương 2::::Sau tết công ty và chị đẹp có buổi tiệc..tao dẫn Lin theo..t đã uống nhiều và gặm nhắm nỗi bùn này một mình.
Rồi điện thoại trong túi quần tao rung lên. Tao móc ra xem ai gọi. Nếu không cần thiết, tao sẽ tắt mẹ máy luôn rồi rót rượu ra uống tiếp. Nhưng là Long ca. Nhìn sang bên kia thấy 3 đại ca vẫn đang chém gió tơi tả, nên tao phải chạy ra ngoài hành lang. Thấy tao ra ngoài, chắc nàng sợ tao không ổn nên nàng theo ra. Tao nghe điện.

- Alo anh.
- Mi và Lin đi cùng nhau không?
- Có anh.
- Tụi mi đang đâu đọ?
- Em bên Long Biên, đi ăn cùng cơ quan em.
- Xa thệ. Tau nói chuyện này, mi đi ra ngoài nói chuyện được không?
- Em đang ở ngoài đây rồi. Anh cứ nói đi.
- Ba tau biết chuyện thằng kia nó hại con Lin rồi đọ. Mai ba tau ra. Theo mi giờ sao? Kiểu gì rồi Lin nó cũng sẽ biết.

Tao quay sang nhìn nàng. Ngửa mặt lên trời, tao hít một hơi thật sâu để nén chặt lại nỗi buồn, nỗi buồn này nó chỉ xuất hiện mỗi khi tao nhìn thấy nàng. Cuộc nói chuyện này, tốt nhất không nên để nàng nghe thấy bây giờ. Tao nhìn nàng rồi phẩy tay ra hiệu cho nàng đi vào trong nhà. Nàng nhìn tao vài giây rồi đi vào trong cùng với mọi người.

Tao trả lời Long ca.

- Nay Lin đi làm, mọi người trong phòng hỏi thăm, Lin cũng lờ mờ biết chuyện rồi đấy anh ạ.
- Nó có hỏi mi chi không?
- Có. Nhưng em chỉ nói qua qua, đại loại không có chuyện gì.
- Ừ, mi biết rồi đọ. Tao sắp sang kia, nên giờ ba tau thương nó nhất nhà. Nay ổng biết chuyện ổng chửi tao không ra cái cặc gì hết luôn đọ. Mai ổng ra. Chắc ổng đập chết con mẹ thằng kia luôn mày. Chắc nó về vườn luôn quá. Nhưng tao sợ cái Lin biết được chuyện này nó lại tổn thương. Mày hiểu không.
- Thằng kia nó nghỉ rồi anh.
- Vậy hả. Con Lin nói hả.
- Vâng.
- Chó chệt. Thôi mi và con Lin về sớm đi nha. Mai ba tau ra rồi xem ổng xử lý sao.
- Vâng anh.

Cúp máy, tao rút thuốc ra châm lửa rồi rít. Buồn lắm. Dcm, tao không ngờ những tháng ngày tưởng như rực rỡ nhất trong cuộc đời tao nó lại thê thảm thế này. Giá như tao đéo yêu nàng, mà yêu bé mèo, có khi mọi thứ giờ đã phẳng lặng hơn nhiều. Ông trời đúng đéo cho ai tất cả cái gì. Tao vừa rít thuốc vừa đứng nghĩ ngợi một mình. Phù.... tao lại thở dài.

Bé mèo ra nhà vệ sinh, ngang qua hành lang thấy tao đứng đó nên nán lại nói chuyện với tao.

- Anh Chou. Nay làm sao vậy?
- Mèo. Anh không sao. Chúc mừng năm mới em nhé. Năm nay xinh đẹp và may mắn hơn.
- Anh Chou...

Bé mèo ngập ngừng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi và ngước mắt lên nhìn tao buồn bã. Nhìn đôi măt ấy, tao biết, dường như mèo đang muốn chất vấn hoặc trách móc tao một điều gì đó. Nhìn mèo buồn lắm, nhìn em lúc này "bồ đề chẳng muốn nở hoa..."

- Sao thế mèo, có chuyện gì em cứ nói đi?

Bé mèo nhìn tao rồi hỏi:

- Chị ngồi trong kia là ai?

Tao ngập ngừng. Cuối cùng tao nghĩ, tao nên nói thật.

- Người yêu anh.

Tao dứt lời, cảm giác bé mèo như muốn sập nguồn. Cả buổi tối nay nhìn mèo giống như sợi dây chờ đứt. Giờ thêm câu nói của tao thì sợi dây ấy coi như đứt vụn thành hàng trăm đoạn. Chắc mèo chỉ thiếu mỗi nước bưng mặt chạy vào nhà vệ sinh và khóc thật to. Bởi kể từ những ngày đầu gặp gỡ cho tới tận tối hôm nay, chẳng hiểu tại sao tao lại gieo một tình yêu vào trong lòng mèo. Để rồi hôm nay người tao công khai ra mắt mọi người thì lại không phải là em. Tao nhìn bé mèo thở dài an ủi.

- Cái gì anh thích, anh sẽ tìm cách giành lấy bằng được. Còn cái gì anh "cực thích" anh sẽ tìm cách để bỏ bằng được. Em đừng giận anh.

Tao nói dối mèo, nhưng lúc này nói dối để cho một người đỡ buồn thì nó cũng tốt chứ có sao đâu.

- Thôi anh đi vào đi. Em cảm ơn anh tất cả những chuyện vừa qua.

...
Tao đi vào nhà. Rồi cầm ly rượu lên nói với mọi người.

- Thôi giờ muộn rồi, em cảm ơn XYZ về bữa tối nay. Giờ em xin phép uống hết ly này rồi em đưa bạn em về.
- Ở lại đưa bạn đi hát cùng tụi anh đã chứ Chou.

Trưởng bản níu kéo. Tao bèn quay sang nhìn nàng xem xét. Nàng xin phép:

- Em xin phép anh chị. Em về mai còn đi làm nữa ạ. Em cảm ơn anh chị buổi tối hôm nay.

Tao tiếp lời.

- Thôi, em xin phép về. À chú cả anh. Mai cháu xin nghỉ chú nhé.
- Sao, nay tính quá sức hay sao hả ông?

Chú phó tổng X trêu tao.

- Dạ không, mai cháu phải đi sân bay đón bố bạn gái cháu ra.

Nàng nhìn tao ngạc nhiên vì giờ mới biết thông tin. Còn anh trưởng bản và phó tổng X hỏi tao:

- Ô thế bạn gái thuê nhà ngoài này một mình hả Chou?
- Dạ không, nhà bạn gái cháu mua nhà ngay cạnh nhà cháu.

Nghe nói nhà nàng ở cạnh nhà tao chú phó tổng X và anh trưởng bản tròn mắt ngạc nhiên:

- Ồ, thế cạnh ở bên trái hay là bên phải?
- Bên trái chú ạ.
- Vậy Lin là con anh ... ?

Nàng ấp úng:

- Chú và anh cũng biết bố cháu ạ?

Chị đẹp nghe chuyện đến tận đoạn cuối mới biết thân thế của nàng, lúc này chị đẹp mới chịu ngồi im và bỏ ánh mắt lạnh nhạt đầu buổi đến giờ mỗi khi nhìn nàng. Trưởng bản nói tao.

- Thôi Chou đưa Lin về đi. Đi đường cẩn thận nhé.
- Ok anh.

Đứng dậy tao đi bắt tay từng người trước khi ra về. Chồng yêu chị đẹp sau khi oằn mình chơi 1 chống 2 thì giờ đã sập. Tao trêu chị đẹp:

- Sơn Tinh đánh sập Thủy Tinh, đêm nay công chúa ở với ai đây, chị đẹp?

Ông anh trưởng bản ủn đít tao về rồi nói.

- Thôi ông lo đưa công chúa của ông về đi. Đi đường cẩn thận. Công chúa của tôi, ông để tôi lo.

Tao nhìn chị đẹp rượu đã ngà ngà, còn anh trưởng bản chắc chắn đánh sập anh chồng không phải chỉ để cho vui. Tình hình này đêm nay trưởng bản lại được liếm lồn chị đẹp tẹt ga cmnr. Bản lĩnh ăn vợ người khác ngay tại trong nhà người ta chắc chỉ có mỗi trưởng bản "bệnh hoạn" mới làm được thôi.

...

Lên xe nàng hỏi tao:

- Lúc nãy anh nói, mai anh đi sân bay đón bố em là sao vầy Chou?
- Mai bố em ra.
- Ai nói anh biết.
- Anh Long.
- Sao bố em ra đột xuất vầy ta. Vầy mai anh đi đón bố em thiệt đó hả?
- Ừ. Anh và anh Long.
- Vầy nếu bố em hỏi anh, sao lại đi đón bố em. Anh nói sao?
- Thì anh nói vì cháu yêu con gái bác. Được không?
- Hiiii. Dám hông vầy?
- Sao không?
- Thui để lần khác đi được hông? Em chưa có nói với bố em mừ. Mà sao bố ra đột xuất vầy nè. Để em gọi hỏi anh Long.
- Thôi giờ muộn rồi. Chắc anh Long ngủ rồi. Để mai thì hỏi.

Tao nghĩ bụng, anh Long nói ra hay là chính tao nói ra chắc cũng thế thôi. Có khi lúc này chỉ có mỗi tao và nàng, tao nói luôn chuyện đó ra và với tư cách tao là người yêu của nàng. Cùng nàng vượt qua chuyện khó khăn này có lẽ hay hơn, nó sẽ khiến nàng cảm thấy nhẹ nhàng hơn chăng. Chứ để ngày mai, khi chỉ có nàng cùng với anh Long, nàng biết chuyện đó rồi nàng lại nghĩ tới tao có khi nó sẽ còn nặng nề hơn với nàng.

Qua cầu Chương Dương tao tấp vào bên lề đường, dừng xe, bật đèn khẩn cấp rồi nhìn sang nàng. Tao sẽ nói ngay tại đây. Và nếu nàng khóc tao sẽ để nàng khóc xong tao mới đưa về. Tao sẽ làm xong công tác tư tưởng trước khi nàng bước vào nhà. Nàng nhìn tao hỏi:

- Ủa, anh dừng xe chi vậy?
- Dừng lại, anh có chuyện này muốn với em.
- Chuyện gì khẩn cấp mà anh phải dừng xe giữa đường vầy? Bí hiểm gớm lun.
- Anh yêu em.
- Trời ơi. Đừng nói anh cầu hôn em lun tại trên xe nhe anh. Em đồng ý làm vợ anh liền lun đó. Hiiii
- Không. Chuyện khác.
- Là chuyện gì. Làm người ta hồi hộp mún chết à.
- Ngày mai bố ra là vì chuyện trước tết của em.
- Là sao anh?
- Chuyện ông giám đốc CN HY nghỉ việc đó em.
- Ủa, anh nhắc giờ em mới nhớ. Chìu nay, nằm cùng với anh, em ngủ lúc nào hông bit. Quên luôn cả việc hỏi anh chuyện đó. Chuyện đó là sao?
- Buổi tối trước tết, lúc đưa em về thằng đó nó đã dở trò mất dạy với em.

Nàng trợn tròn mắt và há hốc miệng quay sang nhìn tao. Nàng lắp bắp. Hấp tấp và nàng bật khóc.

- Là sao... là sao... là sao Chou ơi. Không. Không thể có chuyện đó.

Nhìn nàng bật khóc mà tao cũng suýt khóc theo. Tao nén lòng lại chậm rãi nói rõ từng chữ với nàng:

- Em bình tĩnh lại. Mọi chuyện qua rồi. Và anh, anh đã biết chuyện từ hôm trước tết, nhưng giờ anh ở đây, và sẽ ở bên cạnh em.

Nàng khóc to hơn và luôn miệng gào lên "Không... huuuuu... không.... Chou ơi... Không... không... Chou ơi". Rồi nàng nói:

- Hôm đó chỉ có anh thôi. Chỉ có anh về và anh cởi đồ cho em. Khi anh lật em nằm úp, em vẫn còn nhận ra anh.

Tao đau, tao lại thấy đau. Uất ức vô cùng khi lại nghĩ về hôm đó. Thật sự nàng vẫn còn đang bị lẫn giữa tao và nó vào đêm hôm ấy. Nàng lại sụt sịt:

- Hôm đó anh có nhớ hông. Anh lật úp em rùi chọt cái ngón tay của anh vào trỏng, em kiu anh để em yên, giờ em đang mợt. Rùi em quơ chăn lên đắp. Em vừa kéo được chăn lên thì anh lại đòi chọt ngón tay vô trong em lần nữa, nhưng em hông cho rùi anh có điện thoại tới, anh có nhớ hông? Lúc đó em nhớ, anh nghe điện xong rùi anh ra ngoài làm cái gì đó, em mới lại ngủ thiếp đi. Đến khi em thấy lạnh lạnh dưới chân, em mới mơ màng và nhìn thấy anh lau người cho em. Còn hắn, hắn chỉ đưa em về nhà, làm sao hắn có thể làm hại em tại phòng em được?

Nói xong nàng quay sang nhìn tao rồi lại nức nở:

- Có phải vì cái chuyện này mà nay anh ngồi anh uống một mình đó hông? Huuuuuu...

Vậy là, nếu như những gì nàng nhớ thì hắn hai lần đòi móc ngón tay vào trong lồn nàng. Còn địt thì chưa??? Tao cũng hi vọng là thế. Vì từ quán hát về tới Hà Đông đi đường có nhanh cũng phải hơn 40 phút. Chưa kể, lại còn cất xe, dìu nàng từng bước vào nhà. Còn tao đón nàng khi nàng đã rời khỏi đó được gần một tiếng. Thêm khoảng hơn 20 phút nói chuyện và ngồi trên xe tuyệt vọng một mình. Mà thôi, giờ thì mọi chuyện thế nào thì cũng đã xảy ra rồi. Giờ tao chỉ thấy thương nàng là điều duy nhất tồn tại trong tao lúc này. Nhìn nàng buồn bã, mà tao xót xa vô cùng. Tao cầm tay nàng đặt xuống tay tao rồi tao nắm chặt.

- Mọi chuyện dù có thế nào đi nữa thì em cũng không có lỗi gì cả. Anh buồn không phải vì em đã bị nó hại thế này, hoặc hại thế kia. Mà anh buồn vì anh đã không theo được em để bảo vệ em bất kể lúc nào. Vậy nên từ giờ, những lúc không có anh đi cùng em, em phải cảnh giác và cẩn thận hơn.

Nghe tao nói xong, nàng nắm chặt lấy tay tao bật khóc, nước mắt giàn giụa. Đợi nàng hết khóc tao lại nói tiếp.

- Ngày mai bố ra chắc cũng vì chuyện này thôi. Ngày mai anh đi đón bố rồi anh sẽ nói luôn chuyện chúng mình. Vì vài tuần nữa là anh Long sang bên kia rồi.

Vẫn đang nắm chặt tay tao, người nàng không ngừng run lên từng chặp. Nàng nói trong cơn xúc động.

- Em... em... em sẽ xin bố cho em sang cùng anh Long.
Nàng nói xong rồi lặng im, mặc cho hai hàng nước mắt vẫn lặng lẽ lăn trên má của nàng. Tao nắm tay nàng thì thầm:

- Em đi, có thể em sẽ hết buồn. Nhưng mà còn anh ở lại thì sao? Anh làm gì có chỗ nào để trốn như em.

Nước mắt vẫn chảy và nàng vẫn chỉ ngồi im. Nhan sắc trên gương mặt ấy tuy chẳng tàn phai đi tí tẹo nào, nhưng mà đêm nay nhìn nàng thật sự rất buồn. Đêm xuân hà nội chìm trong bóng tối cứ thế lặng lẽ trôi qua theo sự im lặng giữa tao và nàng. Buồn khủng khiếp.

- Anh, muộn rồi. Giờ mình đi về thôi anh.

Tao nhìn sang nàng, đôi mắt nàng ngân ngấn lệ và nhìn vô vọng vào trong bóng đêm cô quạnh. Tại sao mọi chuyện nó lại tồi tệ thế này. Năm đó tao 24 tuổi, năm tuổi của tao, chẳng biết có phải thế không. Tao tự hỏi. Đến trước cửa nhà, tao nói với nàng.

- Anh đi cất xe rồi về lên phòng với em. Em để cửa ngõ cho anh vào nhé.
- Anh về ngủ đi. Hôm nay em muốn được ở một mình.
- Sáng mai em vẫn đi làm hay em ở nhà? Nếu em đi làm thì để anh đưa em lên rồi anh đi về đi đón bố em.
- Ngày mai anh đừng nghỉ làm. Anh đi làm đi, còn đón bố em để em sẽ đi cùng với anh Long.

Nói xong nàng đi vào nhà. Để tao trơ trọi một mình trên xe. Tao nhìn theo nàng mà nhiêu khí chất cùng sự mạnh mẽ bỗng chốc tiêu tan. Thật sự trong tao lúc đó chỉ còn duy một cảm giác trống rỗng vô cùng. Tuyệt vọng, hụt hẫng và tủi thân. Ngẫm nghĩ một lúc tao đành nổ máy rồi lùi xe ra. Buồn lắm... Đêm dài, phố khuya vắng em bước chân buồn tênh trên con đường, nỗi đau như cào xé trong tâm hồn người nào hay nào biết...

Khoảng 8h sáng Long ca nhắn tin cho tao:

"Con Lin nó nói, nó sẽ đi cùng với tao đi ra Nội Bài".
"Vâng, qua Lin có nói với em. Vậy thôi chỉ anh và Lin đi ra thôi nhé".

Tao nghĩ như thế có lẽ sẽ hợp lý hơn. Bởi vì dù gì lúc đó tao vẫn đang chỉ là một người ngoài với gia đình nàng. Nếu như trên xe mà có cả tao sẽ cùng làm cho mọi người khó xử. Hôm đó tao vẫn nghỉ làm và nằm trên phòng nghe ngóng tin tức nhà nàng.

"Nay mi đi làm hay là ở nhà đó Chou" - Long ca nhắn tin.
"Em đang ở nhà. Anh đón bố anh về tới nhà chưa?"
"Rồi mi. Tau đang ở nhà rồi nè"
"Nay Lin thế nào rồi anh"
"Nó buồn, khóc sưng húp cả hai mắt"

Haizz............. tao thở dài. Có lẽ việc này đã gây cho nàng một sự tổn thương ghê gớm.

"Vâng. Vậy nay bố anh có nói gì không"
"Ông kêu con Lin đứng đơn khởi kiện thằng chọ kia rồi. Lát tau sẽ đưa con Lin cùng với ba tau đi ra C.A Thành phố".

...

Ngay chiều hôm đó, cơ quan điều tra quyết định khởi tố hình sự và xuống Hà Đông đọc lệnh tam giam 4 tháng đối với tml kia. Và chỉ sau đúng 2 ngày thì có bản kết luận điều tra cùng hồ sơ vụ án gửi lên VKS thành phố đề nghị truy tố.

Mấy ngày nay nàng buồn nhiều lắm. Nàng xin nghỉ làm một tuần để cho ổn định tinh thần. Còn tao, tao vẫn đi làm nhưng không có nổi một phút thảnh thơi yên ổn trong lòng. Tao vẫn nhắn tin động viên và vẫn lên phòng nói chuyện với nàng. Nhưng nàng giờ như một con người khác. Lầm lì, ít nói và vô cảm với chính ngay cả tao. Thật sự quá buồn...

Chiều nay là valentine's, tam làm tao mua một bó hồng to rồi mang lên tận trên phòng lặng lẽ cắm lọ cho nàng. Tao nói với nàng: "Anh sẽ mãi mãi yêu em. Dù có bất cứ chuyện gì thì anh vẫn sẽ luôn ở cạnh em". Nghe tao nói xong nàng lại bật khóc nức nở. Mới có mấy ngày mà nàng gầy sọp hẳn đi. Chắc những ngày qua nàng buồn và nghĩ tiêu cực nhiều lắm.

15/2, VKS quyết định truy tố bị can trước tòa cùng với một bản cáo trạng dài 20 trang đối với tml kia. Một tuần sau đó thì phiên sơ thẩm diễn ra. Và tao được tòa triệu tập trong vai trò của một nhân chứng.

...
Sáng nay, tao lái xe đưa nàng và gia đình nàng cùng đi tới tòa. Không khí trên xe ngột ngạt vô cùng khi nàng luôn sụt sịt khóc, còn mọi người trong gia đình nàng tất cả đều ngồi lặng im. Tao buồn nên cứ lặng lẽ lái xe, lòng tao thấm đẫm nỗi buồn, mỗi cái ngã rẽ, mỗi lần dừng đèn nó lại làm cho lòng tao càng thêm nặng trĩu, đường đi tới tòa mỗi lúc một gần. Hôm nay tại đây, tao sẽ "phải nghe" tất cả những điều tồi tệ và khủng khiếp nhất đã xảy ra vào đêm đó với người tao yêu. Không buồn sao được. Nếu nói tao khóc đéo biết có thằng nào cười vào cái mặt tao không, nhưng thực sự có lúc tao đứng chờ đèn mà mắt nhòe đi.

Tao quay sang nhìn nàng, muốn nói với nàng nhiều lắm, mà nàng làm thinh. Dấu vết của bao đêm trắng hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Nhìn nàng tiều tụy mà tao đau đớn xót xa vô cùng.

- Chou, chú xin lỗi con. Vì Lin và gia đình chú mà con vất vả bao ngày. Công việc của con có bị ảnh hưởng nhiều không.
- Dạ không có gì chú ạ.

Tao buồn nên chả nghĩ được phải nói thế nào cho nó hay hơn trong hoàn cảnh này. Tao trả lời bố nàng rồi lại lặng lẽ lái xe. Âm thanh trên xe lúc này không có gì khác là ngoài những tiếng thở dài. Bình thường, trên con đường này thường ngày tao vẫn đưa nàng tới bank, trên xe là những âm thanh vui nhộn khi mà cả tao và nàng tranh nhau mở nhạc của mình. Tao hồi tưởng lại và rồi lại thấy chạnh lòng. Tại sao đã từng hạnh phúc là thế, vậy mà giờ đây lại ra thế này. Năm nay năm tuổi của tao, có lẽ vì thế phong ba bão táp ập xuống cuộc sống của tao và làm liên lụy luôn tới cả nàng, và giờ những sóng gió ấy như vẫn còn đang muốn cuốn phăng đi tất cả những ngày bình yên vui vẻ từng có của tao với nàng. Xin bình yên mau về qua đây!!!
Tại tòa, nàng ngồi cùng với bố nàng, còn tao cùng với Long ca ngồi hàng ghế sau. Thỉnh thoảng tao lấy ra tờ giấy ướt rồi đưa cho nàng để lau nước mắt mỗi khi thẩm phán yêu cầu nàng giữ bình tĩnh trong khi trả lời.

Sau phần giới thiệu hội đồng xét xử và kiểm sát viên là phần kiểm tra đến sự có mặt của những thành phần tham gia tố tụng tại tòa. Thằng chó già kia từ ngày nhập kho chắc bị ăn đập cũng nhiều nên nhìn mặt nó đã tệ thì nay lại càng tệ hơn. Nhìn nó đang ngồi lù lù phía trên mà tao chỉ muốn lao lên phang nát cmnl bản mặt chó chết của nó ngay tại giữa tòa. Long ca ngồi cạnh chắc cũng đang mang cảm xúc y hệt như tao, thế nên Long ca liên tục nện tay xuống bàn nghe đầy căm phẫn. "Chó chệt, chó chệt,... " Long ca lẩm nhẩm một mình.

Sang phần xét hỏi kéo dài khoảng 45 phút thì tòa chuyển sang thủ tục tranh luận tại tòa. Mọi việc đã quá rõ ràng vậy nên trong phần tranh luận cũng chẳng có gì gay gắt. Tòa lại quay về thủ tục xét hỏi.

Tòa hỏi:

- Bị cáo đứng dậy, tòa yêu cầu bị cáo thành khẩn khai báo lại một lần nữa: Bị cáo đã thực hiện hành vi giao cấu, đưa dương vật vào âm đạo nạn nhân và xuất tinh vào âm đạo nạn nhân hay chưa?
- Bị cáo chưa.
- Tòa yêu cầu bị cáo tường thuật rõ ràng những gì đã xảy ra tại nhà bị cáo.
- Thưa tòa, sau khi cởi hết quần áo nạn nhân, bị cáo thực hiện hành vi âu iếm cơ thể nạn nhân. Sau khi bị cáo dùng tay cho vào âm đạo nạn nhân và chuẩn bị thực hiện hành vi giao cấu thì anh ... điện thoại yêu cầu bị cáo đưa nạn nhân về nên bị cáo không thực hiện được.
- Bị cáo nghĩ gì khi bị cáo là đồng nghiệp của nạn nhân mà bị cáo lại thực hiện những hành vi đê hèn như vậy? Bị cáo có nghĩ tới những hậu quả của ngày hôm nay hay không?

Thằng ml kia im lặng. Và sau hàng loạt những câu xét hỏi mà tml kia không dám trả lời, nó xin tòa cho nói lời sau cùng. Nó quay xuống xin lỗi nàng, quay sang xin lỗi gia đình của nàng và xin lỗi tất cả những người có mặt tại tòa. Còn tao, khi tao được tòa gọi lên trong phần xét hỏi, tòa hỏi:

- Nhân chứng cho biết, nhân chứng quan hệ thế nào đối với nạn nhân?
- Dạ, tôi là người yêu nạn nhân.

Khi tao nói xong những người có mặt tại tòa đồng loạt ồ lên thương cảm. Nàng lại bật khóc. Còn bố của nàng nhìn tao bằng một ánh mắt trìu mến. Khi tao kết thúc phần trả lời những câu hỏi của tòa và đi xuống dưới, bố nàng đứng bật hẳn dậy nắm chặt tay tao nói rằng "Chú cảm ơn con" rồi mới ngồi xuống.

Sau khi hội đồng xét xử thảo luận và thông qua bản án sơ thẩm tại phòng nghị án. Hội đồng xét xử trở lại phiên tòa và ra bản án sơ thẩm. Lại một lần nữa tao phải nghe lại toàn bộ quá trình đau đớn của nàng. Buồn và căm hận vô cùng. Cuối cùng, tòa yêu cầu tất cả những người có mặt đứng lên nghe tòa tuyên án. Duy chỉ có nàng, do nàng quá mệt và được chủ tọa đồng ý nên nàng mới được phép ngồi để nghe chủ tọa phiên tòa tuyên đọc bản án dành cho tml kia.

Theo bản giám định sức khỏe, nàng bị dối loạn tâm thần >11% nên thằng chó kia phải đi hơn 12 năm. Gia đình tml kia nhiều lần xin tới nhà nàng để xin thỏa thuận trong phiên phúc thẩm, nhưng gia đình nàng nhất quyết từ chối vậy nên bản án sơ thẩm vẫn được giữ nguyên.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Mọi thứ trong tao giờ đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng nàng thì không, nàng vẫn giữ nguyên thái độ lạnh lùng vô cảm với tao. Tao biết nàng sốc và nàng tổn thương nhiều lắm sau sóng gió này, vì thế tao vẫn kiên trì động viên và luôn ở bên cạnh nàng. Tao vẫn hi vọng thời gian sẽ làm vết thương ở trong lòng nàng mờ phai.

Nàng xin nghỉ hẳn công việc tại bank. Nhiều lúc tao chán vì không hiểu được trong nàng hiện tại là gì. Liệu nàng có còn yêu tao hay nàng sẽ mãi mãi giữ thái độ băng giá thế này đến hết tuổi xuân??? Tao buồn nhiều lắm.

Tối qua bố nàng lại ra HN. Buổi tối tao đi làm về, bố nàng có gọi tao sang nói chuyện. Tao xin bố nàng, khi nào nàng khả quan hơn tao xin được đưa gia đình vào Huế nói chuyện với gia đình nàng rồi xin cưới nàng làm vợ. Ông nhìn tao thở dài, bối rối mà không nói gì. Và rồi sáng nay, cái điều tồi tệ và khủng khiếp nhất cũng tới với tao.

Khi tao đang ngồi làm việc ở trên tập đoàn thì nhận được loạt tin nhắn từ phía Long ca:

"Chou, tau biết mi sẽ buồn lắm nhưng tau nghĩ rằng tau phải nói cho mi biết chuyện này. Tau đang cùng với cái Lin vô phòng chờ bay. Lin sẽ đi Úc cùng tau. Chou. Thật lòng tau xin lỗi mi. Chúc mi ở lại mạnh khỏe, gặp nhiều may mắn nha Chou".

Tao sốc, cảm xúc như đang lao xuống cái dốc nghiêng cả 89o luôn. Tao chạy ra ngoài, rút điện thoại ra bấm gọi liên tiếp vào máy Long ca nhưng Long ca không bắt máy. Long ca nhắn lại:

"Đừng gọi tau nữa. Mi ở lại sống tốt, nếu mi và Lin vẫn còn có duyên với nhau, tao tin tụi mi sẽ lại quay về bên nhau. Tau đi nha. Mạnh giỏi người anh em".

Tao bật khóc giữa cơ quan ...............................

"Em bước đi âm thầm, trời buồn hoàng hôn tím xa xa mờ, nhớ em người em đã xa, tình yêu ta sao như trò chơi thế gian..."

...
"Đừng gọi tau nữa. Mi ở lại sống tốt, nếu mi và Lin vẫn còn có duyên với nhau, tao tin tụi mi sẽ lại quay về bên nhau. Tau đi nha. Mạnh giỏi người anh em".

Đọc xong tin nhắn của Long ca, tao bật khóc giữa cơ quan... nỗi buồn da diết.

Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa... Vậy sao bây giờ... tao tự hỏi.

Đứng ngoài hành lang trong buổi nắng sớm mà mắt tao bỗng trở lên tối sầm. Tuyệt vọng. Tao cảm giác như trong cuộc tình này, tao đang cố gắng để làm cái điều không thể. Khi mà suốt những ngày qua tao đã chờ đợi, gồng mình chịu đựng, cố gắng hết sức gạt bỏ tất cả sĩ diện và cả ham muốn của một thằng đàn ông để "nhẫn theo nàng". Buồn không dám nói, mệt mỏi cũng chẳng dám than. Vậy mà bây giờ, kết cục, tao phải nhận một cái kết không thể đắng hơn. Cái cảm giác ấy nó giống như là tao đang vùng vẫy một mình ở dưới hố sâu tuyêt vọng. Ôi sao đắng chát trong lòng.

Và sau vài phút đứng im bần thần, tao mới cuống cuồng nhắn lại Long ca:

"Long ca, xin anh giúp em lần này nữa thôi. Em gọi anh hãy nghe máy và đưa cho Lin".

"10 phút nữa thôi là tau bay rồi. Mi nói nhanh nha"

Tao bấm vội số, Long ca bắt máy. Giọng tao run run:

- Anh Long, anh Long đưa máy cho Lin...
- Anh...

Giọng nàng. Tao mừng rỡ và vui khôn xiết. Vì cái gì chúng mày biết không? Vì lâu lắm rồi, từ tận cái đêm tao dừng xe lại nói chuyện với nàng gần Cầu Chương Dương đến ngày hôm nay thì tao mới lại được nghe nàng nói từ "anh". Tao vui muốn chảy nước mắt. Tao lắp bắp.

- Lin... em... sao em...

Tao chưa kịp nói hết câu thì nàng bật khóc:

- Anh... em xin lỗi... anh... hu hu hu... những ngày vừa qua... hu hu hu... em đã... hu hu hu... đã làm khổ anh... hu hu hu... anh đừng hỏi em... gì nữa... hu hu hu... em xin lỗi... hu hu hu.

Và đó là tất cả những gì mà tao nghe được trong cuộc điện thoại cuối cùng giữa tao và nàng, còn lại chỉ là tiếng nấc nghẹn ngào và khóc thút thít của nàng ở trong điện thoại. Không lời giải thích cũng chẳng một câu ước hẹn ngày về. Tao buồn vô cực!!!

Nàng tắt máy, vậy là hết thật sự rồi. Tao đứng lặng im nhìn xuống dưới đường lòng buồn mênh mang. Nàng ra đi, vậy là từ nay bao nhiêu đớn đau, trăn trở sau những biến cố vừa qua nó sẽ theo nàng về một nơi xa. Bên này tao sẽ rất buồn. Còn nàng, mai sang bên ấy chắc gì nàng đã vui hơn. Tao càng nghĩ mà càng cảm thấy thương nàng nhiều hơn.

Gần sát giờ bay tao nhận được tin nhắn từ số Long ca:

"Anh đừng buồn. Em đi, rồi em sẽ lại quay về với anh. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhe Chou. Em Lin".

Nàng nhắn cho tao. Làm tao vui sướng tột độ. Nhưng rồi... tao nhận ra rằng, những ngôn từ này không giống ngôn từ mà nàng vẫn dùng để nhắn cho tao. Tao không nhắn lại.

(Sau này Long ca thú nhận "lúc đó vì thấy có lỗi và quá thương mi nên tau đã giả con Lin nhắn tin cho mi để mi yên lòng).
Tao đứng ngửa mặt lên trời và nhắm mắt lại cho nguôi nỗi buồn rồi tao lặng lẽ đi vào cơ quan. Trưởng bản hỏi tao:

- Chuyện gì thế Chou?
- Không anh.

...

Từ ngày nàng đi lòng tao cô đơn khủng khiếp. Với tao như vậy là hết, chẳng còn gì vui trên cái đất Hà Nội này. Tất cả những con đường ngày xưa đã từng in dấu chân tao và nàng giờ đây chỉ còn mình tao "độc hành". Những góc phố quen, những quán cafe từng là điểm hẹn của tao với nàng và cả những nơi mà tao và nàng thường hay lang thang cùng nhau, giờ đây mỗi khi tao đi qua đó nó đều để lại cho tao những nỗi niềm chất chứa trong lòng. Hình bóng của nàng vẫn còn sâu đậm trong tâm trí tao và như vẫn còn quanh quẩn đâu đó trên cái đất Hà Nội này. "Ta còn em hàng phố cũ rêu phong và từng mái ngói xô nghiêng..." Tao nhớ tới nàng rồi lại thở dài.

...

Tao vẫn onl yahoo đều đặn và vẫn luôn mong một lần được thấy nick nàng sáng đèn để tao nói chuyện với nàng. Vậy mà tuyệt nhiên không thấy. Nhiều đêm buồn quá tao leo sang trần nhà nàng và đứng một mình đến quá nửa đêm. Tao nhớ về nàng. Nhớ lại những ngày hạnh phúc bên nhau. Tao nhìn lên trời rồi nhìn ra xa xung quanh thành phố, nỗi buồn len lỏi rồi thấm đẫm vào sâu tận ngóc ngách suy nghĩ của tao. Lẻ loi và hiu quạnh, nhớ nàng lắm, nhưng giờ, làm sao để tao vào được bên trong như những ngày xưa. Nơi có gối chăn, mùi hương của nàng. Những đêm ấy tao như một thằng ngẩn ngơ và nhớ nàng đến dại người. Giờ này nàng đang làm gì? Liệu có bao giờ, trong một giây phút thoảng qua nào đó nàng nhớ tới tao và sẽ quay về??? Tao tự hỏi rồi lại hi vọng.

Nhưng càng hi vọng thì tao lại càng thất vọng hụt hẫng nhiều hơn, khi 1-2 rồi 3 tháng trôi qua mà tin tức nàng vẫn cứ biệt tăm. "Tan lễ chiều rồi, thôi đừng vọng tiếng chuông ngân...", tao dặn lòng.

...

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. "Big Project" bắt đầu đi vào giai đoạn cam go. Theo chỉ đạo của PTT, do đây là dự án lớn nên việc tuyển chọn nhà thầu sẽ "không hoàn toàn" giao cho Tập đoàn quyết định. Cộng thêm với sự xuất hiện của những nhà thầu nước ngoài khiến cho cơ hội trúng thầu của phía chị đẹp gặp nhiều khó khăn. Vì thế song song cùng các cuộc họp, tiếp xúc với các đối tác nước ngoài dưới sự giám sát của "cấp cao hơn", là những cuộc thảo luận kín giữa bên chị đẹp và phía tập đoàn. Do đó thời gian để tao giành cho công việc trong giai đoạn này cũng ngốn khá nhiều. Nàng đã không còn chiếm trọn suy nghĩ của tao suốt 24 giờ. Chỉ những khi nào tao ở một mình, thảnh thơi, hoặc là những khi đêm xuống, tao nằm một mình, hoặc leo lên trần nhà nàng thì tao mới lại nhớ về "những tháng ngày vui".

......
5 tháng trôi qua nàng vẫn chưa có một lần liên lạc với tao. Long ca cũng vậy mà tao không hiểu tại sao. Nhiều hôm lên đến tập đoàn tao dành cả buổi ngồi tra google để nghiên cứu về nước Úc nhưng rồi rút cục cũng chả giải quyết được vấn đề gì, tìm nàng thế này đâu có khác gì mò kim đáy bể. Tao đành bất lực trong việc tìm cách để liên lạc được với nàng.

Tao không trách nàng. Bởi sự việc ngày hôm nay cũng chỉ bởi tại biến cố cuộc đời đã đưa đẩy nàng phiêu bạt sang tận bên đó. Có chăng chỉ là trong một phút giây chạnh lòng ngắn ngủi nào đó tao thấy tủi thân nên giận dỗi nàng. Còn lại phần lớn trong tao vẫn canh cánh một nỗi lo ở nơi xa đó nàng sẽ cô đơn sầu tủi một mình và tao càng thấy thương nàng nhiều hơn. Tao chưa nghĩ đến việc là sẽ yêu ai. Nhưng chờ nàng, không biết là sẽ có ngày nàng về nữa không. Sáng ra đi làm, thỉnh thoảng buồn quá tao lại lái xe quá lên một tí, để qua cửa bank cũ của nàng ngồi uống nước chè, đốt thuốc, ngẫm nghĩ, nhìn ngắm xung quanh xong rồi mới quay về lại tập đoàn làm việc. Những lúc như thế tao lại nhớ nàng khủng khiếp.

...

Hà Nội vào đông. Vậy là đã 8 tháng kể từ cái ngày mà nàng ra đi. Tao đã cân bằng và quen dần với cuộc sống không nàng. "Big Project", vụ này trưởng bản và phó tổng X cố gắng hết sức, vận hết nội công, phù phép các kiểu mới kéo được về cho XYZ một hạng mục nhỏ. Gọi là nhỏ thôi, nhỏ so với tổng dự án. Chứ giá trị gói cũng dư để cho chị đẹp sống khỏe vài năm. Trong lúc ở trên thắt chặt thế này thì vậy cũng đã là thành công rất quá lắm rồi. Nên nay chị đẹp lại mời ban tao ăn tối Hồ Tây, chắc để "cảm ơn". Thời gian này tao thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Công việc cuối năm vơi dần. Nàng thì, tao cũng qua rồi những ngày nhớ nàng quay quắt như những ngày đầu nàng mới ra đi, thế nên thi thoảng tao hay lang thang phố xá để cho lòng mình được nhẹ nhàng hơn.

Nhận được lời mời từ phía chị đẹp, tao xuống lấy xe rời tập đoàn sớm, tính về nhà trước tắm rửa rồi đến điểm hẹn cho nó thong thả. Nhưng chợt nhớ ra nay đúng là ngày mà tao và nàng yêu nhau. Lưỡng lự một lúc, tao vòng xe lại đi ngược lên bank của nàng. Tao biết, để quên đi hẳn hình bóng của nàng là điều rất khó. Nhưng cứ thế này chắc rồi mọi thứ dần sẽ mờ phai. Chỉ có hôm nay HN trở lạnh tao lại nhớ đến ngày này cách đây một năm. Ngày tao hạnh phúc vô cùng.

Đang ngồi suy nghĩ bâng quơ thì anh trưởng bản gọi tao:

- Ông tướng đi về rồi đấy hả ông tướng ơi?
- Em chưa.
- Thế đang chui góc cùng với em nào mà anh tìm chú khắp cả tập đoàn không thấy?
- Em trên OPQ Bank.
- Lại lên để ngồi thương nhớ người xưa đấy à?
- Ờ... vâng. Có chuyện gì anh?
- Tối nay đi sớm tí nhé. Vòng qua đón anh.
- Oki.

Tắt mắt, tao uống hết cốc nước chè rồi lên xe về. Vừa đi dọc đường tao vừa lẩm nhẩm bài hát ngày xưa nàng hay ngồi hát trên xe. Không biết hôm nay bên đó nàng có nhớ đến kỷ niệm này không. Một năm rồi. Nhanh quá.

...

Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng...

Tao và trưởng bản tới nơi khi mọi người vẫn còn chưa tới. Hai anh em vừa châm thuốc hút vừa đứng nhìn ngắm Hồ Tây. Chờ khoảng 10 phút thì thấy chị đẹp cùng với bé mèo đi vào trong sảnh. Gặp lại bé mèo sau gần một năm, giờ Mèo thay đổi nhiều quá. Mèo đã ra trường và làm chính thức cho một công ty LD nước ngoài. Từ cách ăn mặc đến cách nói chuyện Mèo giờ đều đã không còn "nhút nhát" như xưa.
Gần một năm qua, thông qua trưởng bản nên Mèo cùng với chị đẹp dường như cũng đã nắm được phần nào biến cố của tao. Và tao, sau cả một năm sóng gió thì giờ cái độ phong trần của tao càng ngày nó càng trổ ra mạnh mẽ. Vừa nhìn thấy tao bé Mèo la lên:

- Chào anh phó bản đẹp trai. Hihi.

Tao trêu lại:

- Tưởng là ghét anh không thèm gặp lại cơ mà.

Tao nhớ, có lần trưởng bản tâm sự với tao "Chú làm cái gì để cho bé mèo nó nói với cả chị đẹp từ giờ không thèm gặp mặt anh Chou". Bé mèo cười đẹp.

- Em cũng tính thế, mà nghe chị gái em nói giờ anh "khộ" lắm nên em lại thương.
- Nhìn anh khổ lắm thật à.
- Vầng. Nhìn già và xấu.
- Thế có cách nào làm anh hết khổ được không? Ha ha.

Bé mèo đỏ mặt. Trưởng bản xen vào:

- Mèo.
- Dạ.
- Hoa chưa có chủ. Vặt luôn.

Bé mèo tủm tỉm quay sang hỏi tao:

- Anh.
- Ơi.
- Thế giờ anh "thích" hay là anh vẫn "cực thích" em như ngày xưa???

...

Bé mèo gợi chuyện làm tao cảm thấy bồi hồi...
Bị trưởng bản trêu bé mèo tủm tỉm quay sang hỏi tao:

- Anh.
- Ơi.
- Thế giờ anh "thích" hay là anh vẫn "cực thích" em như ngày xưa???

Bé mèo gợi chuyện làm tao cảm thấy bồi hồi, nhưng rồi cái cảm giác ấy nhanh chóng qua đi khi tao chợt nghĩ tới nàng. Bởi câu nói "thích hay cực thích" tao đã nói hồi đầu năm gắn liền với khoảng thời gian mà tâm trạng của tao nó đang rối như lông lồn chị Dậu sau những tai ương ập xuống chuyện tình của tao với nàng. Và thật sự là, lúc tao buông cái câu nói đó ra, tao chẳng nghĩ được cái mẹ gì hết khi mà tất cả suy nghĩ của tao hôm đó đang bị quây kín vì chuyện của nàng. Nên tao chỉ nói vu vơ, nói ra cốt để làm sao cho Mèo hết buồn. Chứ thật, từ trước tới giờ tao có bao giờ "cực thích" cái cặc gì đâu... ngoài nàng.

Từ trước tới giờ bé Mèo thích tao, tao biết. Và cho đến giờ phút này Mèo vẫn rất thích, tao vẫn biết. Bởi bất kỳ ai, dù có thay đổi cỡ mấy nhưng có một thứ mà không bao giờ người ta có thể đánh lừa được người đối diện, đó là ánh mắt. Mèo với tao cũng thế, dù nay gặp lại, Mèo đã thay đổi rất nhiều, từ cách ăn mặc (sexy), cho tới cái cách phản ứng câu chuyện (không còn bị động). Nhưng mà ánh mắt của Mèo nhìn tao thì vẫn "cũ rích" như xưa, nó quá ấm áp và còn cực lắm chân tình. Thế nên giờ đây, sau gần một năm thăng trầm trong chuyện tình cảm, tao nghĩ rằng: đùa ai thì đùa, nhưng với Mèo có lẽ là tao không nên đùa giỡn hay là "ỡm ờ", dù cho sắp tới nàng về hay không.

Tao nhìn bé Mèo rồi lại nhìn xuống mặt hồ và tự hỏi lòng: "Nếu những đắm say tìm đến khi thời gian chưa xóa mờ vết thương...". Giờ nên lãng quên hay là tiếp tục "mãi mãi" đợi nàng??? Ngần ngừ một lúc tao tính quay sang nói chuyện nghiêm túc với Mèo, nhưng chưa kịp nói thì anh trưởng bản đã lại đá ngang:

- Phong trần, lãng tử, tự tin. Hôm nay chấp nhận đứng im thật rồi. Ngạc nhiên và sung sướng quá Mèo ơi, ha ha ha!!!
- Không hề. Không hề nhé anh. Nãy giờ chân em vẫn rung cầm cập và đập rất mạnh vào nhau. Chứ không có chuyện đứng im như anh tưởng, nhá. He he...

Trưởng bản đá xoáy nên tao lại phải đổi tone, gác lại câu chuyện nghiêm túc với Mèo. Nghe tao nói xong, bé Mèo nhìn tao tủm tỉm cười duyên. Nụ cười của Mèo tuy không nét hẳn như nàng nhưng độ sạch sẽ chắc nàng 10 phần thì Mèo cũng phải 9 phần có dư (Cái gu của tao nó là như thế). Mèo cười làm tao lại nghĩ trong đầu, nếu như không phải tao đã yêu nàng và đang chờ đợi ngày nàng quay về, thì giờ chắc chắn tao sẽ yêu Mèo và rồi một ngày nào đó Mèo sẽ theo về làm vợ của tao. Chỉ tiếc rằng là tao vẫn chưa quên được nàng. Bao lâu nữa đây để nàng quay về hoặc là để tao sẽ quên được nàng, "ai đã hẹn với thề....", tao thở dài mà lòng buồn bã. Haizzzz...

Thấy tao nhìn Mèo lưỡng lự, trưởng bản vỗ vào vai tao rồi nói:

- Thôi chú cứ đứng ở đây mà rung chân cùng với bé Mèo. Anh vào cho chú tự nhiên.
- Gì nữa không anh? Nhìn anh chắc là đang nghĩ cái gì đểu lắm. He he.
- À thì, Hà Nội hôm nay đẹp lắm, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. Nhưng mà cẩn thận không có vỗ cánh mặt hồ em nhá. Khà khà.

Văn vở, xoáy xở vl. Nói xong trưởng bản nháy quả mắt hip cùng với bé Mèo rồi quay sang tao thả thêm nụ cười nham hiểm. Lão cười kiểu ấy chắc chỉ có tao mới hiểu lão đang nghĩ gì. Tao biết, lão nghĩ hôm nay tao sẽ gục ngã trên bụng bé Mèo bằng thế truyền thống hoặc là kiệt sức sau mông theo kiểu doggy bé mèo, chắc chắn trong đầu trưởng bản đang là như thế. Nụ cười của người nông dân kiệt xuất số 1 tập đoàn chỉ tao mới hiểu lúc nào cười thiện lúc nào cười tà.Tiếc rằng tao không giống lão, còn Mèo lại càng khác biệt so với cái lồng bẫy chim => chị đẹp của Mèo.
-Ôi dồi. Anh có đứng đây thì em cũng vẫn sẽ rất tự nhiên anh nhé. Quay lại nhìn em đây này.
Tao nắm lấy tay béo Mèo rồi giơ ngang bụng cho trưởng bản xem. Bé Mèo đỏ mặt nhìn tao ngỡ ngàng, ý như muốn hỏi "Ơ Chou, sao anh lại nắm tay em" nhưng không nói ra và cũng không giật tay về. Trưởng bản nhìn tao gật đầu cỡ phải 4-5 phát liền, xong rồi vừa cười vừa đưa tay lên https://*****.com/styles/default/xenforo/smilies/yahoo/41.gif và nói:

- Chú được. Không hổ danh hot boy tập đoàn và là đệ ruột của anh. MÈO... em phá giá nó cho anh.

Nói xong trưởng bản nháy mắt rồi đi vào trong, để tao cùng với bé Mèo đứng nắm tay nhau ở bên cạnh hồ.

- Anh trêu trưởng bản chút thôi. Sorry em nhé.

Mèo rụt tay về rồi cười "hihi". Mèo nói tiếp:

- Em cũng biết vậy, nên em chỉ đùa anh thôi. Gần một năm qua em cũng biết chuyện của anh. Em hiểu, và giờ em cũng có bạn trai rồi.
- Uhm. Chúc mừng em.
- Em cảm ơn anh. Chuyện của anh và chị Lin giờ thế nào rồi.
- Gần một năm rồi anh chưa liên lạc được với chị Lin. Chẳng biết là thế nào nữa. Oai... h... phù (Tao thở dài).
- Kể cũng buồn thật. Nếu chị ấy không về...
- Anh cũng chưa biết thế nào. Bạn trai em làm gì?
- Anh ấy là người nước ngoài. Làm cùng công ty với em.

...

Cứ thế Mèo đứng cạnh tao thủ thỉ kể hết mọi chuyện xảy ra từ ngày đầu năm tới giờ. Nghe Mèo tâm sự bỗng nhiên tao thấy nhẹ lòng. Nhưng rồi lại chợt thổn thức khi Mèo tâm sự với tao.

- Anh chính là mối tình đầu của em.

Tao quay sang hỏi.

- Nhưng anh và em đã yêu nhau được một ngày nào đâu???
- Anh không yêu em, nhưng em thì khác. Hiiii.

Tao trêu Mèo.

- Vậy mà anh không biết. Tiếc thật. Ha ha.

Mèo trêu lại.

- Anh có biết. Mà giờ vẫn kịp đó Chou. Hiiii.

Tao và Mèo đang đứng trêu nhau thì chú già làng (phó tổng X) tới quán, còn tao lại có điện thoại.

- Thôi em đi vào cùng chú X đi. Lát nói chuyện tiếp. Anh nghe điện chút.
- Dạ. Hiiii.

Tao móc điện thoại ra nghe. Đầu số buồi gì lạ hoắc thế này, tao đứng ngẫm nghĩ một lúc mà không nhớ nổi đây là đầu số của cái tỉnh con cặc nào luôn, nên đành phải bấm nút nghe.

- Alô
...
- Alô alô.
...
- Alô alô alô.
...
...
- Alô, Chou đây, alô.
...

Thêm chục giây nữa im lặng thì tao nghe tiếng "tút" dài và rồi ngắt hẳn. Tao nghĩ bụng chắc ai nhầm máy, rồi đi vào trong nhà hàng ngồi xuống bên cạnh bé Mèo. Mèo hỏi tao.

- Ờ, em tưởng anh nghe điện mà.
- Nhầm số em ạ.
- Vâng.

Tao trêu Mèo.

- Lâu lắm không gặp. Em nhiều cái mới, nay uống thật lòng với anh??? Are you ok?
- Ok anh lun. Em lúc nào cũng thật lòng với anh hết luôn. Chỉ có anh là chưa thật lòng với em bao giờ. Hihi.
- Ok, hôm nay.

Tao vừa uống xong chén rượu đầu tiên và đang bắt tay mọi người thì Mèo nhắc tao:

- Hình như điện thoại anh rung.
- Ừ nhỉ.

Tao vừa móc ra xem số thì màn hình báo miss call. "Đéo biết là đã rung lâu chưa nữa" tao nghĩ trong đầu. Thấy tao bần thần, bé Mèo hỏi tao:

- Ai gọi anh đó.
- Anh cũng không rõ. Từ nãy tới giờ gọi anh 2 lần mà chẳng nói gì.
- Hay là do ngồi trong này ồn ào nên anh không nghe thấy rõ.
- Không, nãy ở ngoài kia im ắng... cũng thế.

Nghĩ ngợi một lúc rồi tao sởn hết da gà. Lẽ nào... nàng gọi cho tao. Tao bèn bấm nút gọi lại nhưng mà không kết nối được. Lẽ nào... lẽ nào...

...

Tàn tiệc cả tao và Mèo đều đã chuếnh choáng hơi men vì nay uống nhiều. Qua chuyện Mèo kể thì giờ Mèo đã không còn cô đơn. Mèo ra ở riêng, và sắp tới đây Mèo sẽ ở chung cùng với bạn trai là người Hongkong của Mèo. Chung cư là của bố mẹ Mèo mua, còn bạn trai Mèo sang đây theo dạng chuyên gia một hãng máy móc trong ngành may mặc, và nó phụ trách thị trường Việt Nam, còn Mèo chính là phiên dịch cho nó. Nghe Mèo tâm sự, làm tao thỉnh thoảng suy nghĩ bậy bạ một mình: "Vậy là tới đây em Mèo sẽ bị toét háng bởi cái chim tây mất rồi, ở riêng với nhau chắc sẽ địt suốt ngày. So sad... ;))". Xong rồi tao lại tủm tỉm một mình. "Dcm, cái háng ấy, suýt nữa thì thuộc về mình ;))". Tội lỗi thật. Có tml nào cảm thấy tiếc không?

...
Trưởng bản ăn chị đẹp nhiều nên giờ chắc là thấy ngán hay sao nên nay không đòi tách tao để đi cùng chị đẹp nữa. Vậy nên chị đẹp đưa phó tổng X đi về. Còn Mèo lên đi cùng xe với tao và anh trưởng bản. Đưa cho trưởng bản cái chìa khóa xe tao nói:

- Anh lấy xe hộ em cái. Em hơi phê phê.
- Rồi, tí ông ra hàng ghế sau mà ngồi chăm sóc bé Mèo. Khó chịu thì cứ mạnh dạn mà nôn vào tường. Ông tướng con ạ.
- Anh hiểu em thế. He he.
- Cố lên. Liệu làm được không?

Trưởng bản vỗ vai rồi khích tướng tao. Tao mở cửa sau để cho bé Mèo leo lên rồi tao cũng lên ngồi cạnh bé Mèo. Và giờ tao mới để ý, bé Mèo cũng thơm, đúng thật là thơm chẳng kém gì nàng. Làm tao bắt đầu thấy tiếc. Chắc là do rượu. Tao hỏi Mèo.

- Em mệt không?
- Em cũng bình thường thôi ạ. Anh uống nhiều thế, ổn không.
- Anh không sao.
- Em nhớ lần đầu tiên em gặp anh, là em phải đưa anh về. Anh nhớ không?
- Anh không nhớ lắm. Nhưng mà anh nhớ hôm đó anh nắm tay em. Ha ha. Và sau hôm đó anh bị chị Lin giận hơn 1 tuần. Làm anh thắc mắc không biết là đã làm gì em chưa?
- Hiiii. Làm gì em giết.
- Ui nay anh đang muốn chết đây này. He he.
- Rồi. lát cho anh chết luôn. Hiiii

Lại một đêm nữa tao ngồi cạnh Mèo khi đã chuếnh choáng hơi men. Tao ngồi im lặng nhìn qua kính xe sang hai bên đường, Hà Nội bình yên và đẹp thế này, "người đi đi ngoài phố...", làm cho lòng tao thổn thức vô cùng.
Đi qua hàng hoa, thấy người ta dọn để mang hàng về, tao nói trưởng bản đợi tao vài phút rồi chạy xuống mua một bó hoa hồng siêu to khổng lồ và ôm lên xe. Trưởng bản hỏi tao:

- Mày mua làm gì thế Chou?
- Thế anh nghĩ em mua để làm gì? Tặng anh à?
- Đầu óc của mày bệnh hoạn, ai mà biết được.

Bé Mèo cười khúc khích xong rồi hỏi tao.

- Anh mua làm gì nhiều thế?
- Anh mua về ngắt lấy cánh để thả vào trong toilet thi thoảng wc cho nó lãng mạn thôi em. Ha ha.

Bé Mèo quay sang cấu vào tay tao. Còn anh trưởng bản buông đúng một câu "Thằng điên". Nghe vậy, tao nắm lấy tay bé Mèo đang cấu rồi reply anh trưởng bản.

- Điên điên thế thôi vậy mà có người yêu đơn phương em dòng dã hơn một năm rời đấy anh. Còn anh, có ai đơn phương anh như thế chưa?
- Đứa nào yêu mày chắc nó cũng điên.
- Đây anh. Ngồi cạnh em đây. Ha ha.

Bé Mèo dùng tay còn lại cấu tiếp lên cổ tay tao rồi dí sát miệng vào cạnh má tao tình tứ. Chắc tại do say.

- Người ta trêu thôi. Đừng có tưởng bở. Hiiii
- Đùa, anh tặng em đấy?
- Sao lại tặng em?
- Hoa ế. Giải cứu giúp người ta thôi.
- Dỗi không thèm nhận.
- Đùa thôi. Hoa đẹp thì anh tặng thôi. Đêm nay là ế nhưng mai mang ra lại thành hoa mới đấy em.
-
- Ưm. Nhưng mà phải có lý do gì đó chứ anh?
- Lý do là lý do gì?
- Ừm thì ví dụ sinh nhật, 20 tháng 10, mồng 8 tháng 3, tỏ tình, vân vân...
- Ô thế thì nay quá rõ ràng rồi. Nay không sinh nhật, cũng chẳng 20 tháng10 hay là mồng 8 tháng 3.
- Vậy là tỏ tình phải không?
- Không, mà là vân vân.
- Hiiiii.
- Đùa thế, tẹo nữa xuống xe anh nói. Ở đây có anh trưởng bản nói ra nó chẳng thiêng liêng tẹo nào. He he. Anh nhề.

Trưởng bản đang vần vô lăng cũng phá lên cười.

- Ha ha. Ờ thôi mày dắt bé Mèo cút đi cả đêm luôn đi cũng được.

Dcm, trưởng bản nói câu nghe thì "phũ phàng" nhưng mà nghĩ kĩ thì nó lại là "ngôn tình" vãi cả cặc luôn. Đang tán tỉnh nhau, lại có người xui đi địt, thì còn gì hơn.
..

Tới trước chung cư nhà Mèo. Tao nhẩy xuống trước mở cửa để Mèo xuống xe. Ôm theo bó hoa tao nói:

- Anh tặng em.
- Vì gì?
- Vân vân. Vì tất cả những thứ mà em đã dành cho anh.
- Hiii. Em cảm ơn.
- Bây giờ, để anh ôm hoa lên nhà giúp em. Được không?
- Được ạ. Anh say chưa đó?
- Anh say rồi. (say em). :x
- Hiiii.

Tao quay sang nói với trưởng bản "Chờ em tí nhé" rồi đi theo Mèo. Trưởng bản "cười tà" rồi lại kéo kính xe lên. Vào trong thang máy, tao nắm tay Mèo rồi hỏi.

- Anh như thế này có ngại bạn trai em không?

Bé Mèo đỏ mặt thủ thỉ.

- Bạn trai em về nước để đón noel từ hôm kia rồi. Với lại năm sau anh ấy mới dọn đến ở cùng em.

Ra khỏi thang máy mà đầu tao thấy quay quay. Chắc giờ rượu nó mới bắt đầu ngấm mạnh trong đầu tao. Nhìn Mèo lúc này sao mà tao thấy sexy vô cùng.

- Nhìn gì em đấy.
- Em đẹp!!!
- Thật không?
- Thật.

Mèo nhìn tao đỏ mặt rồi không nói gì. Mở cửa ngoài xong, Mèo mời tao vào trong nhà. Cởi giầy, tao bước vào nhà và đặt bó hoa lên trên bàn ăn rồi nhìn một vòng xung quanh căn phòng. Bỗng nhiên cảm giác có cái gì đó như đang thôi thúc ở trong lòng tao. Chắc là dục vọng. Rất nhanh trong đầu tao phân tích qua một loạt dữ liệu "Sao Mèo đồng ý cho tao lên đây. Sao Mèo nhìn tao gợi tình như thế. Sao Mèo ăn mặc sexy như vậy mà chẳng ngại chuyện cho tao vào nhà... Đêm rồi. Liệu giờ... thì có sao không?". Rồi tao quyết định đè Mèo xuống giường.

Mèo không phản ứng và hôn lại tao say đắm. Tao thì thầm "Anh xin lỗi". Mèo nhìn tao rồi lại kéo đầu tao xuống hôn thêm lần nữa. Hôn xong Mèo mới nói nhỏ vào trong tai tao "Còn anh trưởng bản". "Để anh nhắn tin cho trưởng bản về". "Như thế em ngại". Tao thì thầm "Không sao" rồi móc máy ra nhắn tin "Anh về đi nhé, sáng mai em qua lấy xe". Trưởng bản nhắn lại "Anh về lâu rồi, sáng mai cafe bên Trần Nguyên Hãn" kèm theo một cái icon mất dậy vô cùng
. Tao repl "ok" rồi quay màn hình cho bé Mèo xem, sau đó tắt nguồn và ném điện thoại lên trên mặt bàn. Cúi xuống tao hôn môi Mèo một cái thật sâu. Mùi thơm da thịt quện với hơi men kích thích vô cùng. Đêm nay gục ngã thật rồi.

Luồn tay vào trong váy Mèo, tao xoa nhè nhẹ bên ngoài quần lót làm cho bé Mèo ưỡn nhẹ mu lên. Cầm tay bé Mèo tao nhét vào trong con cặc cứng ngắc của tao. Bé Mèo hôn tao ngấu nghiến, bàn tay nắm nhẹ cặc tao rồi khẽ cựa quậy ngón tay. Hơi thở gấp gáp, ghé sát tai tao bé Mèo thì thầm "Chúng mình chỉ một lần này... Chou nhé".
Luồn tay vào trong váy Mèo, tao xoa nhè nhẹ bên ngoài quần lót làm cho bé Mèo ưỡn nhẹ mu lên. Cầm tay bé Mèo tao nhét vào trong con cặc cứng ngắc của tao rồi hôn tới tấp vào miệng của Mèo. Bé Mèo đáp trả cuồng nhiệt, bàn tay đang nắm con cặc của tao bắt đầu cựa quậy. Hơi thở gấp gáp, Mèo vừa vuốt ve con cặc vừa ghé sát miệng vào tai thì thầm với tao "Chúng mình chỉ một lần này... Chou nhé".

Tao không trả lời mà liền cúi xuống cởi váy Mèo ra, cơ thể trắng ngần thơm nức căng tràn nhựa sống hiện ra ngay trước mắt tao mời gọi vô cùng. Tao nhìn Mèo say đắm, Mèo nhìn tao thẹn thùng. Không cưỡng lại được tao cởi phăng bộ quần áo đang mặc trên người rồi nằm đè lên trên Mèo. Mèo dạng hai chân quặp lấy cơ thể của tao rồi lim dim mắt tận hưởng cảm giác đê mê khi tao liếm mút nhào nặn cặp nhũ hoa tròn, vừa lần tay xuống sóc lọ con cặc của tao. Thỉnh thoảng Mèo lại rên lên khe khẽ khi tao mút mạnh đầu ti. Núm vú bé xíu hồng hào cương lên khiêu khích, nhìn Mèo hấp dẫn vô cùng.

- Ưm... ư... ư...

Đưa hẳn bàn tay vào trong quần lót, tao vừa liếm láp đầu ti vừa lấy ngón tay se nhẹ hột le của Mèo. Nước lồn Mèo ra ướt nhẹp, còn hai chân Mèo vẫn đang quặp chặt vào hông của tao. Mèo rên thành tiếng "Yeah... yeah... ư... ư... yeah... yeah..." khi tao móc ngón tay giữa vào sâu trong lồn. Tao thì thầm:

- Em có đau không?

Mèo thì thầm:

- Em không.
- Anh liếm em nhé.

...

Mèo vừa gật đầu thì bỗng điện thoại ở trên mặt bàn rung lên. Vơ cái điện thoại Mèo tính tắt đi nhưng khi nhìn thấy dòng chữ "My love" hiện trên màn hình thì Mèo đưa tay ra dấu cho tao im lặng để em nói chuyện.

Do Mèo giao tiếp tất cả đều bằng tiếng Trung nên tao không hiểu được gì. Chỉ nghe câu cuối hình như bé Mèo nói "Ua ai ni" thì tao dịch được là "Em yêu anh" nên tao hỏi Mèo.

- Bạn em à?

Mèo gật đầu rồi lại kéo tao vào hôn. Hôn môi Mèo xong tao hỏi lại:

- Anh liếm em nhé.

Mèo nằm xuống giường và "Ừm" rất khẽ xong rồi nhấc nhẹ mông lên khi tao luồn tay xuống dưới để cởi quần lót cho Mèo. Lồn Mèo đẹp lắm. Lông lồn loăn quăn và mọc cực kỳ ngoan ngoãn bao quanh môi lớn của Mèo tạo thành cái hình oval xinh xắn. Tao ngắm nghía một hồi xong rồi vứt cái quần lót bằng ren màu đen huyền diệu xuống dưới sàn nhà và quỳ xuống dưới cuối giường. Vạch hai mép lồn Mèo ra, tao ngắm nghía thêm một lúc nữa rồi mới... từ từ đưa lưỡi vào giữa khe lồn liếm nhẹ.
Mèo hẩy mông lên ngay sau đường lưỡi đầu tiên làm cho lỗ đít sạch sẽ của Mèo vô tình chạm vào đầu lưỡi của tao... Kích thích tột đỉnh. Dâm thủy trong vắt và thơm nhè nhẹ không ngừng tứa ra và chảy xuống dưới lỗ đít của Mèo sau mỗi lần tao đưa lưỡi vào sâu bên trong và ngoáy lỗ lồn. Mèo rên quàn quại.

- A... a.... a....

Thôi liếm lồn Mèo, tao dướn người lên nhìn Mèo quàn quại rồi hỏi:

- Em có biết... thổi kèn không?

Mèo khẽ gật đầu làm tao "kích động" vô cùng. Tao nghĩ trong đầu, có lẽ thằng bạn trai Tây nó đã huấn luyện cho em điêu luyện thế này. Chả trách, mới có chưa đầy một năm mà nay Mèo đã thay đổi không ngờ. Đàn bà đã làm tình rồi thì đúng không thể lẫn đi đâu được. Tao nằm xuống giường và rồi chăm chú quan sát theo từng động tác của Mèo.

Vén hai lọn tóc mượt mà sang hai bên bên tai, bé Mèo cúi xuống ngắm nghía con cặc bóng nhẫy của tao rồi sóc nhè nhẹ trước khi đưa mũi xuống ngửi lỗ sáo rồi mới lè lưỡi ra liếm dọc theo đầu khấc xuống dưới thân cặc đen sì. Mỗi lần liếm xong Mèo lại đưa mắt nhìn tao tình tứ. Phê pha và sướng điên cuồng. Cảm xúc dục tình trong tao bùng lên dữ dội sau gần một năm không được nếm trải hương vị đàn bà. Nhìn Mèo say sưa liếm rồi lại mút, bú rồi lại lia, cặp môi xinh xắn của Mèo phối hợp cùng với cái lưỡi vô cùng điêu luyện làm tao suýt chút nữa thì xuất tinh ở trong miệng Mèo. Mắt tao lim dim, mặt tao đờ đẫn. Mèo nhìn tao cười tủm tỉm rồi khẽ ngồi lên cầm con cặc tao kê vào miệng lồn... "ÓT". Cặc tao nằm gọn ở trong lồn Mèo. Nóng ấm, mềm mại, ẩm ướt và phê khủng khiếp. Mèo nhấp...

Cặp vú tròn vo, trắng nõn rung rinh theo từng nhịp nhấp của Mèo cùng với khuôn miệng xinh xắn hé ra và rên khe khẽ "Hự... hự... hự..." mỗi khi lồn Mèo tách ra để ngậm con cặc của tao làm cho hình ảnh ngoan ngoãn thường ngày của Mèo biến mất và thay vào đó là một hình ảnh gợi cảm với tấm thân trần truồng của một người đàn bà hư hỏng.

Không chịu nổi sự gợi tình của em, tao liền ngồi dậy, đẩy Mèo nằm xuống rồi đút cặc vào lồn Mèo theo kiểu truyền thống.
Tao nhấp liên tục vào lồn của Mèo. Vừa rên Mèo vừa lấy tay xoa nhẹ hột le. Tao thì thầm:

- Em thích không?
- Em có.

Tao lại dập mạnh. Mèo rên mỗi lúc một to và kéo dài hơn. Tao biết Mèo đang phê lắm.

- Ư... yeah... yeah.... ơ... ơ... Chou ... yeah... yeah... Anh... anh đi bao vào đi .... em chết mất.... yeah... yeah....

Ngồi dậy Mèo đẩy tao ra và luồn tay vào lấy bao Durex ở trong ngăn bàn rồi Mèo nhẹ nhàng xé toạc cái bao chụp vào cặc tao. Vít cổ tao xuống Mèo hôn say đắm rồi em thì thầm "Em nằm sấp nha". Nói xong Mèo nằm xuống giường rồi chổng mông lên khiêu khích.
Một tay tao banh cặp mông trắng nõn của bé Mèo ra, một tay tao cầm con cặc kê vào khe lồn rồi lại từ từ đâm nhẹ vào trong. Cặc tao ngập trong lồn Mèo.

Sau vài cú nhập nhè nhẹ Mèo lại rên lên hoang dại. Tao tăng tốc dần đến khi nước lồn tứa ra bám trắng toàn bộ cặc tao thì Mèo rên rỉ và gọi tên tao liên tục.

- Em sướng Chou ơi... A.... ư.... yeah.... ư... ư... Em sướng... sướng lắm anh ơi... ư... ư... ư.

Không chịu được nữa, tao bắn xối xả tinh trùng ra bcs rồi đổ phục xuống tấm lưng ướt đẫm của Mèo. Kết thúc một đêm tội lỗi.

...

Đêm đó, tao nằm ngủ trong nhà Mèo và nằm cùng giường với Mèo. Đàn bà sau khi phê lồn thường ngủ rất say. Bé Mèo cũng vậy. Mèo nằm ôm tao và thở đều đều, để mặc cho tao nằm thức một mình với bao rằng xé và cả trăn trở trong lòng. Hết cơn hứng tình tao mới nghĩ lại những gì vừa mới diễn ra tối nay.

Cuộc gọi không lời... liệu đó có phải là nàng. Nếu nàng quay về. Nhìn sang bên cạnh, bé Mèo vẫn đang trần truồng và ngủ say sưa. Trời đất... hay là mình yêu và lấy bé Mèo. Tao dằn vặt rồi lại dày vò và chỉ thiếp khi đồng hồ đã chỉ sang hơn 3 giờ sáng.

...

7h, tao dậy rồi vào bathroom tắm táp khi mà bé Mèo vẫn đang còn cố nằm thêm lúc nữa trên giường. Đang tắm thì Mèo cầm đồ đi vào. Sau một đêm say làm tình điên dại với người không phải "tình yêu" giờ sao thấy nó ngượng ngùng. Nhưng mà thật lòng, đứng trước một cơ thể đẹp, hấp dẫn và quá "gợi đòn" của người đàn bà, chắc khó có nổi thằng nào lại kiềm chế được. Thế nên nhìn Mèo trần truồng cặc tao nó lại dựng lên và muốn làm tình. Để rồi... tao lại bế Mèo ngồi lên bồn tắm để được liếm lồn, đè Mèo đứng tựa vào tường để được xuất tinh.
Tắm táp xong xuôi tao cùng với Mèo đi xuống dưới sảnh ăn sáng rồi tao đi về. Bé Mèo nhìn tao trìu mến trước khi chia tay. Nhìn ánh mắt ấy tao biết, dù cho ngày mai thế nào tao vẫn sẽ luôn có một vị trí bất khả xâm phạm trong trái tim em. Tao nhìn Mèo cười, tính nói xin lỗi mà thôi. Tốt nhất hãy cứ để yên như thế. Nói ra chưa chắc mọi thứ sẽ tốt hơn đâu. Chi bằng ngày mai tao cứ quay lại về làm một thằng cô đơn, còn em lại trở về làm cô bé ngoan hiền đi bên chàng trai ngoại quốc yêu em thật lòng kia đi.

...

Tao bấm máy gọi cho trưởng bản.

- Anh qua Trần Nguyên Hãn chưa?
- Anh chuẩn bị.
- Thế thôi, anh qua nhà Mèo đón em luôn đi, em đỡ phải đi taxi.
- Ờ thế cũng được.

Vào quán cafe trưởng bản trêu tao:

- Đêm qua thế nào?
- Thế nào là như thế nào hả anh?
- Mày không muốn nói thì thôi. Thế giờ quyết định yêu và cưới Mèo luôn chứ. Anh thấy nó cũng được đấy.
- Mèo có người yêu rồi anh.
- Thật hay đùa.
- Thật.
- Chứng tỏ nó phải yêu mày nhiều lắm thì qua nó mới như thế.
- Ôi, đau đầu.
- Lin có tin tức gì không?
- Không anh.

Trưởng bản hỏi chuyện làm tao chợt nhớ tới cuộc gọi im lặng tối qua. Tao móc điện thoại ra đưa cho trưởng bản rồi hỏi.

- Anh biết đầu này là số vùng nào không anh.

Trưởng bản xem xong rồi nói.

- Úc. Sao.
- Hôm qua số này gọi em mà không nói gì.

Rồi tao chợt nghĩ trong đầu. Thôi chết mẹ rồi. Lẽ nao hôm qua đúng tròn một năm ngày tao và nàng yêu nhau, bên kia nàng cũng nhớ tới và gọi cho tao. Dcm, đéo phải nghi ngờ gì nữa. Đúng mẹ nó rồi. Tao dằn vặt.

- Thôi về đi anh.
- Về sớm làm con cặc gì. Bận gì à.
- Không, em về vào yahoo một phát. Lâu lắm rồi em không check. Biết đâu Lin có nhắn gì cho em.
- Ừ, thế mày đưa anh qua nhà chị đẹp rồi mày về đi.

Lại địt
- Ok anh.

...
#CÒN TIẾP
●●●Liệu số lạ đó có phải là Lin...hay là chuyện gì sẽ xảy đến với Chou...mấy ml nhớ đón xem chương 4
 

Yamaha1980

Tập Tành Ăn Chơi
25/3/20
321
435
47
Tiền Giang
VND
0
Tín dụng
3,084
móa, tối ngủ sớm, sáng ra lên chổ làm là mở lên coi liền, th thớt viết hay vkl t đọc hết 3 phần chứ không phải kéo chuột như @Út Trà Kha đâu, sau này già thớt viết tiểu thuyết ngôn tình hay viết hồi ký có khi kiếm được tiền luôn ấy
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan