Chương 22:
Cánh cửa gỗ của căn phòng trên nhà sàn khép lại, ngăn cách tiếng cười nói ồn ào của đoàn phượt bên ngoài. Không gian đột ngột trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua khe liếp và mùi gỗ thông ngai ngái.
An buông mình xuống tấm đệm lớn, hơi thở vẫn còn chút dồn dập. Nàng nhắm mắt lại cuộn phim bị tua nhanh xoẹt qua: hình ảnh phản chiếu của Lan đang nhấp nhô trên người Hoàng, tiếng "nhóp nhép" ướt át vang lên ngay sát vành tai, và cái nhìn trêu tức của Hoàng qua tấm kính xe.
"Vẫn còn thấy chóng mặt hả em?"
Giọng Tùng vang lên, kéo nàng về với thực tại. Anh ngồi xuống cạnh nàng, bàn tay ấm áp áp lên trán An để kiểm tra nhiệt độ.
"Ừm... một chút," An đáp khẽ, giọng hơi khàn.
Tùng khẽ nhíu mày, anh đứng dậy đi lấy chai nước suối, vặn nắp rồi đưa tận tay nàng.
"Uống chút nước cho tỉnh. Đường đèo dốc quá, anh biết em không quen đi xe lâu.
Hay là lát nữa anh bảo Hoàng ngày mai cho mình đi chậm lại, hoặc nếu mệt quá thì mình cứ ở lại đây nghỉ thêm một buổi, không cần chạy theo đoàn làm gì."
Nàng nhấp một ngụm nước, cổ họng vẫn thấy khô khốc.
"Em không sao đâu," nàng mỉm cười mờ nhạt. "Chỉ là hơi choáng thôi."
Tùng không yên tâm, anh quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng tháo đôi giày sneaker cho vợ, rồi dùng đôi bàn tay to lớn, vững chãi xoa bóp nhẹ nhàng hai bắp chân mỏi nhừ của nàng.
"Chân bị tê đúng không? Cứ thả lỏng ra," Tùng vừa xoa vừa nói, giọng trầm ấm và đầy chiều chuộng. "Tối nay anh sẽ bảo họ chuẩn bị chút rượu ngô nhẹ thôi, em đừng uống nhiều kẻo lại mệt. À, anh thấy trong túi có mấy gói trà gừng, lát anh pha cho em một ly cho ấm bụng nhé?"
Khi bàn tay Tùng xoa nhẹ lên bắp chân, tâm trí nàng lại vô thức tái hiện khoảnh khắc gáy của Lan chạm vào đùi mình, rung chấn mãnh liệt từ những cú thúc của
Hoàng truyền qua cơ thể cô gái kia, dội thẳng vào da thịt nàng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến những đầu ngón chân An khẽ co lại.
"Em sao thế? Vẫn còn khó chịu ở đâu à?" Tùng ngẩng lên, vẻ mặt đầy lo lắng.
An nhìn chồng, ánh nhìn yêu thương hiện rõ trong mắt anh. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị đè bẹp bởi một cơn hưng phấn lạ lùng.
"Không có gì," An khẽ nói, nàng vươn tay ôm lấy cổ Tùng, hôn lấy đôi môi anh. Nàng hôn anh, nhưng trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh Diệp nuốt trọn lấy dương vật của Sơn, và âm thanh gầm gừ bị bóp nghẹt của gã đàn ông trong xe.
Khi Tùng tách ra, anh nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, khẽ vuốt lọn tóc mai của vợ.
"Hà Giang đẹp, nhưng mà mệt em nhỉ?"
"Đúng thật," An tựa đầu vào vai anh, khẽ thở dài.
"Thế... em thấy thằng Hoàng thế nào?" Tùng hỏi, giọng hờ hững nhưng đầy ý dò xét.
An khẽ nhếch môi, nàng ngước nhìn chồng, đôi mắt lóe lên tia tinh nghịch:
"Ông bạn anh và cả cái đám kia... nhìn em cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy."
Tùng bật cười, bàn tay vẫn không ngừng xoa bóp bắp chân cho nàng:
"Ai bảo vợ anh 'ngon' quá làm chi. Thế... vợ anh muốn được 'ăn' à?"
An hơi khựng lại. Trong đầu nàng chợt hiện lên cái nhìn đầy trêu chọc của Hoàng lúc ở trên xe bán tải cái nhìn như thể nàng đã nằm gọn trong tay gã. Một cảm giác cay cú vô hình trỗi dậy, khiến An hơi nheo mắt, giọng nói trở nên sắc sảo:
"Ngon cũng chỉ được ngắm thôi. Ăn em á? Mơ đi!"
Tùng bật cười trước phản ứng của vợ, anh siết nhẹ bắp chân nàng, giọng nói trở nên trầm và chắc nịch:
"Ừ, muốn ăn vợ anh thì phải bước qua xác anh đã nhé."
An mỉm cười ranh mãnh, nàng hơi rướn người, ghé sát tai Tùng thì thầm:
"Thế... như chị My 'ngồi' lên xác anh đó hả?"
Tùng không hề lúng túng, anh khẽ cắn nhẹ vào vành tai An, trêu lại:
"My thì khác, vợ chồng mình đều 'ăn' mà."
An bật cười hì hì, nàng vòng tay siết chặt cổ anh hơn, giọng nũng nịu:
"Thế thì thôi, cho cả anh Minh nhịn luôn."
Tùng không đáp, anh kéo nàng vào một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy chiếm hữu. Khi tách ra, anh thì thầm sát môi nàng:
"Chỉ cần vợ anh muốn, gì anh cũng chiều."
An mỉm cười mãn nguyện, nhưng trong khi đầu tựa bình yên trên vai chồng, bàn tay nàng lại âm thầm miết mạnh lên vùng đùi trong qua lớp vải quần, cảm nhận sự ẩm ướt đang lan tỏa, hưng phấn
________________
Buổi tối thứ hai buông xuống thung lũng, mang theo cái se lạnh của miền núi. Ngọn lửa trại lớn cháy bập bùng giữa sân, ném những chiếc bóng lập lòe lên các ngôi nhà sàn xung quanh. Sau bữa tối, những chai rượu ngô trong vắt được chuyền tay nhau, thứ rượu mạnh làm gò má các cô gái ửng hồng và tiếng cười của đám đàn ông trở nên sảng khoái, không chút kiêng dè.
“Đợt trước đi Mộc Châu mới vui,” Sơn nói lớn, giọng ngà ngà say, tay đang đặt trên đùi Hương. “Đêm cuối bọn tao ‘thắt chặt tình cảm anh em’, em Hương chọn thằng Dũng, sáng hôm sau mặt nó xanh lét, kêu là bị vắt cho không còn một giọt.”
Cả đám đàn ông phá lên cười. Hoàng quay sang tâm điểm của sự tò mò: An và Tùng. “Thế còn mày, Tùng? Hôm nay phá lệ mang ‘vợ thật’ đến đây, có định tham gia truyền thống ‘thắt chặt tình cảm’ của bọn tao không?”
Tùng chỉ cười, nhấp một ngụm rượu. “Cái này tao không quyết được, phải hỏi ý bà xã đã chứ.” Anh ta quay sang An, đẩy quả bóng về phía nàng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về An. Những lời bình phẩm trần trụi bắt đầu tuôn ra.
“Công nhận anh Tùng có vợ đẹp thật,” Dũng lên tiếng trước, ánh mắt trắng trợn dán vào vòng ba của An, lúc này đang được tôn lên bởi chiếc quần jean bó sát. “Chị mặc đồ bó thế này, em cứ tò mò không biết bên dưới có gì hay ho không.”
Hoàng cười sằng sặc, vỗ đùi phụ họa. “Đúng đấy! Hôm đầu gặp tao đã choáng rồi. Nhìn cặp mông của em An to tròn thế kia, tao còn tưởng thằng Tùng mới tuyển được partner ngon, phen này anh em sắp được thưởng thức.”
Sơn cũng không kém cạnh, liếc sang cô bé Hiền đang ngồi rụt rè cạnh ông Tuấn. “Mà nói đến lần đầu, em Hiền năm nay mới tốt nghiệp cấp ba nhỉ? Tham gia chuyến này lần đầu có thấy vui không em?” Anh ta cười đầy ẩn ý. “Chắc em mong ngày cuối lắm đây. Trông tươi non mơn mởn thế này, không biết ngày thường ‘trâu già’ như bác Tuấn có ‘cày’ nổi không?”
Ông Tuấn phá lên cười ha hả, giọng sang sảng đầy tự mãn. Lão vỗ mạnh vào đùi Hiền khiến cô bé giật nảy, rồi vòng tay siết lấy eo cô, kéo sát vào người mình một cách chiếm hữu.
“Mày cứ khinh tao!” lão nói, giọng khàn khàn nhưng đầy uy lực. “Tao già, nhưng biết cách chiều chuộng. Hiền nhà tao còn non tơ, dễ sướng lắm, đụng vào đâu là run lên ở đó.”
Lão ngả người ra, nhìn một lượt đám đàn ông trẻ tuổi với ánh mắt thách thức. “Thế này đi, cho nó có tí gia vị. Đêm cuối, thằng nào trong bọn mày ‘cày’ Hiền mà phá được kỷ lục năm lần lên đỉnh… tao thưởng nóng mỗi thằng chục triệu uống rượu! Hahaha!”
Lão cúi xuống nhìn Hiền, cô bé đáng tuổi con gái lão đang run rẩy trong vòng tay, rồi khoái trá nói, giọng gần như thì thầm vào tai cô.
“Phải không em?”
Câu hỏi không chờ đợi câu trả lời khiến khuôn mặt Hiền đỏ bừng. Cô bé cúi gằm, không dám nhìn ai, cơ thể cứng đờ trong vòng tay ông Tuấn, tương phản hoàn toàn với những lời khoe khoang tục tĩu vừa được thốt ra. Cả đám đàn ông lại được một mẻ cười khoái trá.
Giữa những tiếng cười cợt đó, Diệp cũng lả lơi hướng về phía Tùng. “Em chỉ tò mò không biết anh Tùng có ‘khỏe’ không thôi. Giữ được một người đẹp như chị An chắc phải vất vả lắm nhỉ? Chị ơi, đêm cuối chị có ‘nhường’ anh Tùng cho bọn em không?”
Tất cả những lời nói ấy, như những mũi dùi, đồng loạt chĩa thẳng vào An. Thay vì tỏ ra sốc hay ngượng ngùng, nàng chỉ nhấp một ngụm rượu, nở nụ cười bí ẩn và đáp lại câu hỏi ban đầu của Hoàng.
Nàng nhìn thẳng vào hắn, giọng thong thả. “Truyền thống ‘thắt chặt tình cảm’ thì tốt rồi. Nhưng về phần em, phải đủ tình cảm mới thắt được chứ.”
Câu nói vừa như vạch ra một ranh giới rõ ràng. Trước khi ai kịp phản ứng, nàng liếc nhìn Tùng, rồi lại nhìn cả đám phụ nữ đang chờ đợi.
“Còn về anh Tùng nhà em á? Khéo còn cân được hết các chị em ở đây ấy chứ.”
Cả nhóm ồ lên thích thú. Hoàng cười lớn, chỉ tay vào Tùng. “Nghe chưa Tùng? Vợ mày đã lên tiếng bảo kê rồi đấy!” Rồi hắn quay sang An, ánh mắt đầy ẩn ý. “Vậy chắc bọn anh từ giờ phải cố gắng ‘thắt chặt tình cảm’ với em An thôi nhỉ.”
Những tiếng cười đầy hàm ý rộ lên. Tùng chỉ cười, vòng tay qua ôm lấy eo An đầy sở hữu...
Cuộc đối đáp đã biến An từ “vật thể lạ” thành “nữ hoàng” của bữa tiệc. Nhưng đằng sau nụ cười tự tin, nàng cảm thấy cơ thể mình đang dần nóng lên. Cảnh tượng trong xe bán tải, những lời nói trần trụi này, và cả lời thách thức do chính mình nói ra, tất cả đang khuấy động một cơn ngứa ngáy khó tả. Nàng vừa tận hưởng cảm giác làm chủ cuộc chơi, vừa cảm nhận một sự bứt rứt ngày càng lớn dần.
Đến khi không thể kiểm soát được phản ứng của cơ thể thêm nữa, An quyết định rút lui. “Em hơi mệt, chắc do rượu,” nàng thì thầm vào tai Tùng. “Em xin phép vào nghỉ trước nhé.”
“Ừ, em vào đi,” Tùng đáp. Ánh mắt anh ta thoáng một tia nhìn khó đoán khi nàng đứng dậy, bỏ lại sau lưng những tiếng cười nói vẫn còn đang rôm rả.
____________________
An nằm xuống tấm nệm dày trải trên sàn gỗ. Cơn đói cồn cào được khuấy động từ bữa tiệc vẫn đang gào thét bên trong, và đêm nay, nàng muốn nó được thỏa mãn bởi người đàn ông duy nhất nàng tin tưởng.
Một lúc sau, Tùng mới bước vào, người nồng nặc mùi rượu. Anh lảo đảo nằm xuống bên cạnh, kéo vợ vào lòng.
“Sao chưa ngủ?” Anh thì thầm, giọng đã ngà ngà.
“Đợi anh,” nàng đáp, giọng khêu gợi. Nàng chủ động hôn lên môi chồng, bàn tay không yên phận bắt đầu trượt xuống dưới lớp áo phông, mơn trớn lồng ngực rắn chắc. Nàng muốn anh, muốn sự quen thuộc mạnh mẽ của anh để dập tắt những hình ảnh xa lạ đang nhảy múa trong đầu.
Tùng đáp lại, nhưng nụ hôn của anh nặng nề, thiếu tập trung. Anh lẩm bẩm điều gì đó không rõ, rồi bàn tay đang vuốt ve lưng nàng bỗng khựng lại. Vài giây sau, tiếng thở của anh trở nên đều đều. Tùng đã ngủ.
Nàng nằm đó, trong vòng tay chồng, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cơ thể nóng ran, hạ bộ căng tức, ẩm ướt, nhưng không có cách nào giải tỏa. Nàng nhẹ nhàng gỡ tay Tùng ra, nằm quay lưng lại với anh, cuộn mình trong nỗi thất vọng dâng trào.
Thời gian trôi đi, có lẽ hàng giờ. Nàng vẫn thao thức, bị giam cầm bởi ham muốn không được đáp lại. Âm thanh ồn ào bên ngoài đã tắt hẳn. Cả nhà sàn đã chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ có nàng và cơn đói của mình vẫn còn thức.
Và đúng lúc đó, nàng nghe thấy chúng.
Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, những tiếng động đó trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Rất khẽ, nhưng gần hơn nhiều. Tiếng rên rỉ bị kìm nén của một người phụ nữ. Tiếng da thịt va chạm ẩm ướt, một nhịp điệu chậm rãi, có chủ đích.
Chúng phát ra từ ngay phía bên kia tấm vách tre.
Cơn tò mò dập tắt ham muốn tự thỏa mãn. Nàng rút tay ra khỏi quần, nín thở lắng nghe. Tim đập nhanh hơn. Nàng nhẹ nhàng rời khỏi nệm, đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, lách qua tấm rèm che, tiến về phía góc khuất của ban công, nơi bóng tối dày đặc hơn.
Qua khe hở lớn giữa những tấm vách tre, mọi thứ hiện ra trần trụi. Ánh đèn vàng leo lét hắt lên vách gỗ, soi rõ khung cảnh nhục dục: Sơn đang thúc mạnh từ phía sau vào Hiền. Gương mặt cô bé ngượng ngùng, đôi môi bị cắn chặt đến trắng bệch để nén những tiếng rên, nhưng cơ thể lại nhấp nhô dồn dập theo từng cú thúc thô bạo.
Luồng điện chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn nóng ran lan tỏa khắp vùng hạ bộ. Không thể kìm chế, bàn tay An run rẩy luồn xuống dưới lớp. Ngón tay tìm đến khe thịt đã ướt sũng dịch nhờn.
Hưng phấn dâng cao đến mức nghẹt thở. Tử cung co thắt dữ dội, dịch âm đạo tiết ra ngày càng nhiều, làm ướt đẫm cả những ngón tay. Nàng tự day miết hạt nhân đang sưng cứng, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng theo nhịp nhấp của cặp đôi phía bên kia vách.
Thế nhưng, những ngón tay dù điêu luyện đến đâu cũng không thể thay thế được cảm giác bị một vật nóng hổi, cứng cáp xâm chiếm thô bạo.
Vùng chậu căng tức, đòi hỏi sự giải tỏa mạnh mẽ hơn. An vội rút tay ra, gương mặt ửng hồng vì dục vọng. Nàng không thể đứng đây thêm giây nào nữa mà không phát điên.
Quay người, nàng lảo đảo bước đi trong bóng tối, tâm trí giờ đây chỉ còn hình ảnh Tùng. Nàng cần sự dương vật của chồng để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể.
An vừa bước qua ngưỡng cửa, bóng tối căn phòng lập tức nuốt chửng lấy nàng.
Xoạt.
Một cánh tay rắn chắc siết chặt ngang eo, bàn tay kia bịt kín miệng nàng trước khi tiếng hét kịp thoát ra. Ôm chặt An thô bạo đưa về phía trước, khiến nàng ngã chúi người lên giường, hai tay chống sấp xuống tấm đệm, ngay sát bên hông Tùng. Tim nàng đập loạn nhịp, lồng ngực phập phồng trong cơn hoảng loạn. Gã đàn ông thở gấp, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể ghì chặt nàng xuống, trong khi bàn tay còn lại thuần thục kéo tuột chiếc quần ngủ xuống tận mắt cá chân, phơi bày cặp mông trắng ngần, căng mọng giữa căn phòng u tối.
Gã quỳ xuống, dùng đầu gối tách rộng hai đùi nàng, rồi tì mạnh thứ nóng hổi, cương cứng hết cỡ vào cửa mình đã ướt sũng. Đầu khấc bè rộng miết một đường dài từ trên xuống dưới, khơi dậy luồng điện chạy dọc sống lưng An, trước khi hắn thúc mạnh một cú dứt khoát.
"Ưm!"
Tiếng nấc nghẹn bị chặn đứng. Dương vật dày, gân guốc đâm sầm vào trong, lấp đầy âm đạo nàng đến tận cùng. Thành thịt bị kéo căng đến cực hạn. Đầu khấc thô cứng ép chặt từng thớ thịt mềm, khiến An vừa đau tức vừa sướng run người. Nàng quỳ đó, kẹt giữa hai thái cực: hơi thở say ngủ của chồng và sự xâm nhập thô bạo của kẻ lạ. Hai cảm giác đối lập nghiến nát lý trí, khiến âm đạo nàng co thắt dữ dội, siết chặt lấy vật thể lạ đang ngự trị bên trong.
Kẻ lạ mặt bắt đầu nhấp. Rất chậm.
Từng cú ra vào sâu và đầy tính toán. Hắn cố tình rút ra gần hết, chỉ để lại chút da thịt chạm nơi cửa mình, rồi lại từ tốn nhấn sâu vào, miết chặt lấy điểm G. Âm thanh nhóp nhép ẩm ướt vang lên khe khẽ mỗi khi dương vật ma sát với lớp dịch nhầy nhụa. An cắn chặt môi, toàn thân gồng cứng, cố nuốt ngược mọi tiếng rên vào cổ họng. Nàng run rẩy. Cảm giác bị chiếm đoạt ngay sát lưng chồng đẩy hưng phấn lên mức nghẹt thở.
Đúng lúc đó, Tùng khẽ "ưm" lên một tiếng rồi trở mình.
Cả An và kẻ lạ mặt khựng lại. Hơi thở nóng hổi của gã phả vào gáy nàng. Dương vật hắn vẫn ngập sâu bên trong, giật nhẹ theo nhịp tim đập hoảng loạn của cả hai. Mấy giây trôi qua trong im lặng. Tùng chỉ lẩm bẩm điều gì đó rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Nỗi sợ vừa đi qua lập tức châm ngòi cho cơn hưng phấn điên cuồng. Kẻ lạ mặt nhận ra con mồi đã hoàn toàn khuất phục, hắn bắt đầu tăng tốc.
Những cú thúc không còn chậm rãi mà trở nên dồn dập, mạnh bạo. Bạch bạch bạch tiếng da thịt va chạm vang lên rõ rệt. Bàn tay bịt miệng nới lỏng, trượt xuống vồ lấy một bên vú đang lắc lư theo nhịp, mân mê đầu ti rồi bóp mạnh. An mất kiểm soát. Những tiếng "ưm... ưm..." run rẩy thoát ra từ kẽ môi, hòa cùng tiếng thở dốc dồn dập.
Hạ bộ co giật liên hồi, dịch âm đạo tiết ra càng nhiều khiến mỗi cú thúc trở nên trơn tru, mãnh liệt hơn. An ưỡn cong tấm lưng, cặp mông mời gọi nhún theo từng cú dập, khao khát bị nghiền nát ngay tại đây. Cực khoái dâng lên như ngọn lửa, thiêu rụi mọi lý trí. Điểm G bị tấn công dồn dập, âm đạo co bóp điên cuồng.
Chỉ một chút nữa thôi.
Đột ngột.
Tùng lật người, quay hẳn về phía họ, tay vô thức gãi lên bụng.
Ọt
Phản ứng của kẻ lạ mặt nhanh như bản năng sinh tồn. Hắn rút phắt dương vật ra khỏi cơ thể An. Âm thanh ướt át vang lên sắc lẹm. Hắn lập tức lùi lại, tan vào bóng tối và biến mất không dấu vết.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt.
An vẫn giữ nguyên tư thế, mông chổng cao, âm đạo ướt sũng, dịch tình chảy dài từ cửa mình căng mọng, hai tay chống trên giường. Cơ thể rung lên bần bật, nhưng cơn cực khoái bị ngắt quãng đột ngột khiến nàng rơi vào trạng thái hụt hẫng khủng khiếp. Trống rỗng. Âm đạo vẫn co thắt, khao khát cú thúc cuối cùng để giải tỏa, nhưng giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Nàng đứng đó, cứng đờ, mắt mở to nhìn vào bóng tối. Vừa bị chiếm đoạt thô bạo ngay khi chồng chỉ nằm cách đó vài gang tay.
Ai là kẻ đó? Sơn? Hoàng? Dũng? Hay ông Tuấn?
Từng gương mặt lướt qua. Nhưng rồi, một cảm giác khác len lỏi vào, mạnh mẽ và nhức nhối hơn tất cả. Đó là nỗi uất nghẹn của một cơn cực khoái bị cắt đứt.
Âm đạo vẫn run rẩy trong vô vọng vì thiếu đi những cú dập cuối cùng. Nàng đã suýt chạm tới đỉnh, bởi sự hiện diện của Tùng đã đẩy nỗi sợ và hưng phấn lên mức cao nhất... để rồi bị bỏ rơi ngay khoảnh khắc rực rỡ nhất.
Biết hắn là ai lúc này sẽ phá hỏng tất cả. Trải nghiệm nhục dục thuần túy, đầy rủi ro này sẽ biến thành một mối quan hệ cá nhân phiền phức. Không. Nàng không muốn biết. Nàng chỉ muốn cảm giác bị lấp đầy thô bạo đó quay lại, mãnh liệt hơn.
Được thôi.
Nếu họ muốn chơi. Nàng sẽ chơi.
Rồi An từ từ chìm vào giấc ngủ, trong khi hạ bộ vẫn nóng ran và khao khát.