Trước viết và post bên thiendia mà thiendia sập rồi nên post lại, có chỉnh sửa lại câu cú văn phong cho mượt, thay đổi tình tiết và 1 số định hướng ban đầu, mong các đồng râm bên thiendia có đọc thì ủng hộ mình tiếp nhé!
CHƯƠNG 1
Năm giờ chiều. Hai chữ "HOÀN THÀNH" hiện lên trên màn hình máy tính. Bản kế hoạch quý mới đã được gửi đi. An ngả người ra sau chiếc ghế da cao cấp, tận hưởng dư vị thỏa mãn như kẻ săn mồi vừa hạ gục con mồi lớn. Văn phòng riêng nằm ở góc cao nhất tòa nhà, nhìn qua lớp kính trong suốt có thể bao quát cả góc thành phố đang lên đèn. Mọi thứ trong phòng, từ chiếc bàn gỗ tối giản đến những chậu cây chăm sóc tỉ mỉ, đều khẳng định một điều: trật tự và kiểm soát.
Khi An bước ra khỏi phòng, khu văn phòng chung râm ran tiếng thì thầm. Nàng bắt gặp ánh mắt của mấy cô nhân viên cấp dưới; họ lập tức im bặt, cúi đầu làm việc. Chẳng cần nghe, An cũng biết họ đang bàn tán điều gì: vụ bê bối ngoại tình của Trưởng phòng nhân sự vừa bị phanh phui. Nàng lướt qua, gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch từng tiếng khô khốc, dứt khoát.
Yếu đuối. Không thể kiểm soát bản năng hạ đẳng, An nghĩ, một tia khinh miệt lạnh lùng xẹt qua. Với nàng, ngoại tình hay lăng nhăng là minh chứng của thất bại, của những kẻ thiếu bản lĩnh và tự trọng để xây dựng mối quan hệ bền vững. Tình yêu, cũng như sự nghiệp, phải được vun đắp bằng trí tuệ, cam kết và tôn trọng tuyệt đối. Nó không phải trò chơi của bản năng.
Ngồi trong chiếc xe sang trọng giữa dòng kẹt xe Sài Gòn, An cảm thấy mình như nằm trong kén an toàn, tách biệt khỏi sự hỗn loạn và tầm thường bên ngoài. Nhạc giao hưởng êm dịu vang lên, đối lập hoàn toàn với tiếng còi xe inh ỏi. Thay vì bực bội, nàng tận hưởng khoảng thời gian riêng tư này. Ngón tay lướt qua các ứng dụng công việc, email, rồi dừng lại. Nàng mở trình duyệt web riêng tư.
An gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa mà bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ sững sờ: "Trải nghiệm swing Sài Gòn", "Nhật ký mây mưa". Hàng loạt kết quả hiện ra từ các diễn đàn kín, trang web đen. Nàng lướt đọc những câu chuyện trần trụi đến bệnh hoạn, những lời thú tội về việc trao đổi bạn tình, về khoái cảm khi nhìn vợ hoặc chồng mình ngủ với kẻ khác.
Cảm giác buồn nôn quen thuộc dâng lên trong cổ họng. Kinh tởm. Thú vật, nàng lặp lại lời phán xét trong đầu. Nhưng ngón tay không dừng lại. Nàng đọc hết mọi chi tiết, phân tích từng dòng tâm sự, cố tìm ra logic trong sự hỗn loạn này. An tự nhủ đây là "nghiên cứu" để hiểu sự lệch lạc, từ đó biết cách phòng tránh. Giống như vị tướng nghiên cứu chiến thuật kẻ thù để xây hệ thống phòng thủ vững chắc hơn. Pháo đài của nàng và Tùng phải bất khả xâm phạm. Nàng cần biết mọi mối đe dọa tiềm tàng.
Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sập, vang lên tiếng thịch trầm chắc. Mọi hình ảnh dơ bẩn trên màn hình như bị gột rửa ngay lập tức. An đứng lặng, hít sâu bầu không khí nơi trú ẩn an toàn. Mùi hương quen thuộc bao bọc lấy nàng, sự pha trộn tinh tế giữa gỗ đàn hương và cam bergamot mà Tùng luôn lựa chọn. Đó không chỉ là mùi của căn penthouse sang trọng, mà là mùi của bình yên, của tình yêu kiên cố như pháo đài.
Từng chi tiết trong nhà phản chiếu sự chăm chút tỉ mỉ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ đổ bóng mềm mại lên bộ sofa màu be và tấm thảm len trắng muốt. Trên bàn cà phê đá cẩm thạch, mấy cuốn tạp chí kiến trúc xếp thẳng hàng hoàn hảo. Nơi này không bày biện để khoe mẽ, mà là hiện thân cho trật tự và hài hòa mà cả hai theo đuổi. Minh chứng cho cuộc sống thành công, tình yêu viên mãn. An yêu từng centimet vuông của nó.
"Chiến binh của anh về rồi à?"
Giọng Tùng vang lên từ phòng làm việc, trầm ấm và chứa đầy ý cười. Anh bước ra, nở nụ cười chỉ dành riêng cho nàng. Hôm nay anh không mặc vest, chỉ diện áo polo đơn giản và quần tây, nhưng khí chất của người đứng trên đỉnh cao vẫn không hề suy giảm. Anh dang rộng vòng tay, và An tan chảy vào cái ôm siết chặt. Nàng vùi mặt vào ngực anh, hít sâu mùi nam tính đặc trưng, cảm nhận lồng ngực vững chãi là tấm khiên che chở mình tốt nhất.
"Sao lúc nào anh cũng đoán được thế?" Nàng thì thầm, giọng pha chút nũng nịu.
"Bởi vì anh hiểu em," Tùng đáp, tay vuốt ve mái tóc nàng. "Hơn bất cứ ai."
Câu nói đơn giản nhưng nặng hơn ngàn lời thề non hẹn biển. Anh hiểu khao khát chứng tỏ bản thân cháy âm ỉ trong nàng, hiểu cách nàng gồng mình xây dựng hình ảnh mạnh mẽ để che đi vết sẹo của đứa trẻ thiếu vắng gia đình trọn vẹn. Nàng có ông bà, có vật chất, nhưng chưa bao giờ có cảm giác thuộc về. Cho đến khi gặp anh.
Ký ức ấm áp ùa về. Buổi hội thảo đại học năm nhất, nàng tự tin nhưng đầy phòng bị, ngồi lặng lẽ ở góc hội trường. Tùng, sinh viên năm cuối xuất sắc và đầy tham vọng, là diễn giả chính. Anh hơn nàng bốn tuổi, một khoảng cách đủ để tạo ra sự ngưỡng mộ. Sau buổi lễ, giữa đám đông vây quanh, anh chủ động bước về phía nàng.
"Em có ánh mắt rất đặc biệt," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng xuyên thấu. "Giống như đang xây pháo đài và không cho phép bất cứ ai vào."
Câu nói đánh trúng tim đen. Lần đầu tiên, có người không nhìn vào vẻ ngoài xinh đẹp hay thành tích, mà nhìn thấu lớp vỏ bọc kiên cố nàng dựng lên. Tối đó, họ nói chuyện hàng giờ. Nàng nhận ra anh, dù bao quanh bởi danh tiếng, cũng cô đơn như nàng. Pháo đài của anh còn lớn hơn, kiên cố hơn. Hai pháo đài nhận ra nhau, quyết định mở cổng cho nhau. Anh trở thành thầy, anh, rồi là người tình. Anh lấp đầy mọi khoảng trống, cho nàng một điểm tựa, biến nàng thành "người phụ nữ của Tùng".
"Đang nghĩ gì vậy?" Tùng kéo nàng ra khỏi dòng suy tư, nâng cằm nàng lên.
"Nghĩ về ngày đầu gặp nhau," nàng mỉm cười. "Em vẫn không tin mình may mắn đến thế."
"Là anh may mắn," anh đáp, rồi đặt lên môi nàng nụ hôn sâu, nồng nàn.
Nụ hôn chuyển từ vị rượu vang sang hương vị ham muốn. Tùng dứt ra, ánh mắt tối sẫm, nóng rực. Không nói một lời, anh bế thốc nàng lên. Tiếng cười khúc khích của An nhanh chóng bị dập tắt bởi nụ hôn tiếp theo, dữ dội và chiếm hữu hơn. Anh không đưa nàng về phòng ngủ mà đặt xuống ngay trên tấm thảm len dày mềm mại giữa phòng khách, dưới vầng sáng ấm áp của ánh đèn.
Váy và áo lót bị cởi ra nhanh chóng. Anh như nghệ sĩ đang trút bỏ lớp vải bọc của tác phẩm điêu khắc quý giá. Khi cơ thể trần trụi phơi bày, Tùng không vội vàng. Anh quỳ giữa hai chân nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái. Luồng điện chạy dọc sống lưng làm da thịt An khẽ run rẩy.
"Em thật đẹp," anh thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh cúi xuống. Lưỡi nóng và ướt bắt đầu hành trình từ đùi non lướt lên trên. Mỗi cái lướt nhẹ khiến nàng giật nảy. Khi anh chạm đến nơi nhạy cảm nhất, An bật ra tiếng rên rỉ. Anh không tấn công ngay mà tinh quái trêu chọc xung quanh, liếm dọc hai mép thịt mềm mại đã sưng lên vì kích thích. Dịch tình bắt đầu rịn ra, trong suốt và dính nhớp.
An cảm nhận rõ từng chuyển động của chồng. Đầu lưỡi anh tách hai môi âm hộ, phơi bày hạt nhân cương cứng rồi ngậm lấy nó. Cảm giác tê dại lan tỏa từ hạ bộ lên đỉnh đầu. Anh mút, nhẹ nhàng lúc đầu rồi mạnh dần, đồng thời dùng lưỡi xoáy tròn. Hai tay An bấu chặt thảm, hông nhấc lên vô thức, tìm kiếm thêm sự ma sát ngọt ngào. Dịch tình tuôn ra ồ ạt, làm ướt đẫm miệng anh và vùng lông mềm mại bên dưới.
Ngay khi nàng sắp không chịu nổi, anh dừng lại. Anh ngẩng lên, khóe môi bóng loáng, nhìn nàng cười. An vừa giận dỗi, vừa hưng phấn vì màn tra tấn này. Anh cởi quần, dương vật cương cứng đến tím tái bật ra, kích thước quen thuộc nhưng luôn khiến nàng nín thở. Đầu khấc căng tròn, rỉ chút dịch trong suốt.
Anh chống tay hai bên người nàng, từ từ hạ mình. Đầu dương vật nóng rực chạm vào cửa mình ướt sũng. Anh không vào ngay mà dùng đầu khấc cọ xát lên hai môi thịt mềm mại, khiêu khích.
"Em xin anh..." nàng nỉ non, đánh mất vẻ tự chủ.
Rồi anh tiến vào. Chậm rãi. Từng milimet. An cảm nhận đầu khấc căng tròn tách cửa mình, đẩy sâu cho đến khi gốc dương vật chạm sát xương mu.
Tùng giữ yên, để cơ thể nàng làm quen với sự hiện diện của anh. An thở hắt ra, các thớ cơ âm đạo tự động co bóp, siết chặt vật thể lạ nhưng thân thuộc.
Rồi anh bắt đầu di chuyển.
Những cú thúc đầu tiên chậm, sâu và có chủ đích. Anh rút ra gần hết rồi thúc tận cùng, khiến tiếng ực bật ra từ cổ họng nàng. Căn phòng yên tĩnh giờ chỉ còn âm thanh trần trụi của da thịt. Tiếng nhóp nhép, ọt ẹt khi dương vật trượt ra vào hang động ướt át, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc.
An nhìn lên, thấy mồ hôi lấm tấm trên vầng trán Tùng, thấy đường cơ bắp cánh tay nổi lên khi anh gồng mình. Vẻ mặt anh tập trung cao độ, dồn toàn bộ sức lực để mang lại khoái cảm cho nàng.
Nhịp độ nhanh dần. Những cú thúc trở nên mạnh bạo, dồn dập, đầy bản năng. Tấm thảm dưới lưng xô lệch. Hông nàng đẩy ngược lại, điên cuồng đáp trả. Lý trí biến mất.
Sâu hơn nữa... Mạnh nữa... Đừng dừng lại...
Khoái cảm tích tụ ở hạ bộ, căng như sợi dây đàn sắp đứt. Luồng điện chạy rần rật dọc xương sống rồi nổ tung.
Cơ thể An giật nảy dữ dội. Tiếng hét bị bóp nghẹt bật ra. Bên dưới, cơ âm đạo co thắt điên cuồng từng đợt, cố vắt kiệt dương vật anh, rút cạn giọt khoái cảm cuối cùng. Cùng lúc, Tùng gầm lên, dương vật giật mạnh bên trong tử cung đang co bóp. Nàng cảm nhận rõ mồn một từng đợt tinh dịch nóng bỏng bắn mạnh vào sâu bên trong, lấp đầy khoảng không vừa được cực khoái tạo ra.
Anh đổ sập xuống, kéo nàng vào lòng. Hơi thở cả hai hổn hển, da thịt dính bết mồ hôi. An nằm yên, run rẩy sau dư chấn. Nàng cảm nhận dương vật Tùng vẫn nằm trong mình, mềm đi từ từ, mang theo cái nặng trĩu, đặc quánh của tinh dịch. Hạnh phúc và thỏa mãn lấp đầy tâm trí. Bình yên và trọn vẹn.
Nàng có tất cả những gì từng mơ ước. Tình yêu và sự hòa hợp này là tuyệt đối, là thứ duy nhất có thật giữa thế giới hỗn loạn, bệnh hoạn ngoài kia.
Nhưng chính vì sự tuyệt đối ấy, khi cơn say lắng xuống, để lại tâm trí trong vắt, một câu hỏi vu vơ bỗng nảy mầm từ góc khuất.
Và nếu có thứ gì đó... còn hơn cả hoàn hảo thì sao?
CHƯƠNG 1
Năm giờ chiều. Hai chữ "HOÀN THÀNH" hiện lên trên màn hình máy tính. Bản kế hoạch quý mới đã được gửi đi. An ngả người ra sau chiếc ghế da cao cấp, tận hưởng dư vị thỏa mãn như kẻ săn mồi vừa hạ gục con mồi lớn. Văn phòng riêng nằm ở góc cao nhất tòa nhà, nhìn qua lớp kính trong suốt có thể bao quát cả góc thành phố đang lên đèn. Mọi thứ trong phòng, từ chiếc bàn gỗ tối giản đến những chậu cây chăm sóc tỉ mỉ, đều khẳng định một điều: trật tự và kiểm soát.
Khi An bước ra khỏi phòng, khu văn phòng chung râm ran tiếng thì thầm. Nàng bắt gặp ánh mắt của mấy cô nhân viên cấp dưới; họ lập tức im bặt, cúi đầu làm việc. Chẳng cần nghe, An cũng biết họ đang bàn tán điều gì: vụ bê bối ngoại tình của Trưởng phòng nhân sự vừa bị phanh phui. Nàng lướt qua, gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch từng tiếng khô khốc, dứt khoát.
Yếu đuối. Không thể kiểm soát bản năng hạ đẳng, An nghĩ, một tia khinh miệt lạnh lùng xẹt qua. Với nàng, ngoại tình hay lăng nhăng là minh chứng của thất bại, của những kẻ thiếu bản lĩnh và tự trọng để xây dựng mối quan hệ bền vững. Tình yêu, cũng như sự nghiệp, phải được vun đắp bằng trí tuệ, cam kết và tôn trọng tuyệt đối. Nó không phải trò chơi của bản năng.
Ngồi trong chiếc xe sang trọng giữa dòng kẹt xe Sài Gòn, An cảm thấy mình như nằm trong kén an toàn, tách biệt khỏi sự hỗn loạn và tầm thường bên ngoài. Nhạc giao hưởng êm dịu vang lên, đối lập hoàn toàn với tiếng còi xe inh ỏi. Thay vì bực bội, nàng tận hưởng khoảng thời gian riêng tư này. Ngón tay lướt qua các ứng dụng công việc, email, rồi dừng lại. Nàng mở trình duyệt web riêng tư.
An gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa mà bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ sững sờ: "Trải nghiệm swing Sài Gòn", "Nhật ký mây mưa". Hàng loạt kết quả hiện ra từ các diễn đàn kín, trang web đen. Nàng lướt đọc những câu chuyện trần trụi đến bệnh hoạn, những lời thú tội về việc trao đổi bạn tình, về khoái cảm khi nhìn vợ hoặc chồng mình ngủ với kẻ khác.
Cảm giác buồn nôn quen thuộc dâng lên trong cổ họng. Kinh tởm. Thú vật, nàng lặp lại lời phán xét trong đầu. Nhưng ngón tay không dừng lại. Nàng đọc hết mọi chi tiết, phân tích từng dòng tâm sự, cố tìm ra logic trong sự hỗn loạn này. An tự nhủ đây là "nghiên cứu" để hiểu sự lệch lạc, từ đó biết cách phòng tránh. Giống như vị tướng nghiên cứu chiến thuật kẻ thù để xây hệ thống phòng thủ vững chắc hơn. Pháo đài của nàng và Tùng phải bất khả xâm phạm. Nàng cần biết mọi mối đe dọa tiềm tàng.
Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sập, vang lên tiếng thịch trầm chắc. Mọi hình ảnh dơ bẩn trên màn hình như bị gột rửa ngay lập tức. An đứng lặng, hít sâu bầu không khí nơi trú ẩn an toàn. Mùi hương quen thuộc bao bọc lấy nàng, sự pha trộn tinh tế giữa gỗ đàn hương và cam bergamot mà Tùng luôn lựa chọn. Đó không chỉ là mùi của căn penthouse sang trọng, mà là mùi của bình yên, của tình yêu kiên cố như pháo đài.
Từng chi tiết trong nhà phản chiếu sự chăm chút tỉ mỉ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ đổ bóng mềm mại lên bộ sofa màu be và tấm thảm len trắng muốt. Trên bàn cà phê đá cẩm thạch, mấy cuốn tạp chí kiến trúc xếp thẳng hàng hoàn hảo. Nơi này không bày biện để khoe mẽ, mà là hiện thân cho trật tự và hài hòa mà cả hai theo đuổi. Minh chứng cho cuộc sống thành công, tình yêu viên mãn. An yêu từng centimet vuông của nó.
"Chiến binh của anh về rồi à?"
Giọng Tùng vang lên từ phòng làm việc, trầm ấm và chứa đầy ý cười. Anh bước ra, nở nụ cười chỉ dành riêng cho nàng. Hôm nay anh không mặc vest, chỉ diện áo polo đơn giản và quần tây, nhưng khí chất của người đứng trên đỉnh cao vẫn không hề suy giảm. Anh dang rộng vòng tay, và An tan chảy vào cái ôm siết chặt. Nàng vùi mặt vào ngực anh, hít sâu mùi nam tính đặc trưng, cảm nhận lồng ngực vững chãi là tấm khiên che chở mình tốt nhất.
"Sao lúc nào anh cũng đoán được thế?" Nàng thì thầm, giọng pha chút nũng nịu.
"Bởi vì anh hiểu em," Tùng đáp, tay vuốt ve mái tóc nàng. "Hơn bất cứ ai."
Câu nói đơn giản nhưng nặng hơn ngàn lời thề non hẹn biển. Anh hiểu khao khát chứng tỏ bản thân cháy âm ỉ trong nàng, hiểu cách nàng gồng mình xây dựng hình ảnh mạnh mẽ để che đi vết sẹo của đứa trẻ thiếu vắng gia đình trọn vẹn. Nàng có ông bà, có vật chất, nhưng chưa bao giờ có cảm giác thuộc về. Cho đến khi gặp anh.
Ký ức ấm áp ùa về. Buổi hội thảo đại học năm nhất, nàng tự tin nhưng đầy phòng bị, ngồi lặng lẽ ở góc hội trường. Tùng, sinh viên năm cuối xuất sắc và đầy tham vọng, là diễn giả chính. Anh hơn nàng bốn tuổi, một khoảng cách đủ để tạo ra sự ngưỡng mộ. Sau buổi lễ, giữa đám đông vây quanh, anh chủ động bước về phía nàng.
"Em có ánh mắt rất đặc biệt," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng xuyên thấu. "Giống như đang xây pháo đài và không cho phép bất cứ ai vào."
Câu nói đánh trúng tim đen. Lần đầu tiên, có người không nhìn vào vẻ ngoài xinh đẹp hay thành tích, mà nhìn thấu lớp vỏ bọc kiên cố nàng dựng lên. Tối đó, họ nói chuyện hàng giờ. Nàng nhận ra anh, dù bao quanh bởi danh tiếng, cũng cô đơn như nàng. Pháo đài của anh còn lớn hơn, kiên cố hơn. Hai pháo đài nhận ra nhau, quyết định mở cổng cho nhau. Anh trở thành thầy, anh, rồi là người tình. Anh lấp đầy mọi khoảng trống, cho nàng một điểm tựa, biến nàng thành "người phụ nữ của Tùng".
"Đang nghĩ gì vậy?" Tùng kéo nàng ra khỏi dòng suy tư, nâng cằm nàng lên.
"Nghĩ về ngày đầu gặp nhau," nàng mỉm cười. "Em vẫn không tin mình may mắn đến thế."
"Là anh may mắn," anh đáp, rồi đặt lên môi nàng nụ hôn sâu, nồng nàn.
Nụ hôn chuyển từ vị rượu vang sang hương vị ham muốn. Tùng dứt ra, ánh mắt tối sẫm, nóng rực. Không nói một lời, anh bế thốc nàng lên. Tiếng cười khúc khích của An nhanh chóng bị dập tắt bởi nụ hôn tiếp theo, dữ dội và chiếm hữu hơn. Anh không đưa nàng về phòng ngủ mà đặt xuống ngay trên tấm thảm len dày mềm mại giữa phòng khách, dưới vầng sáng ấm áp của ánh đèn.
Váy và áo lót bị cởi ra nhanh chóng. Anh như nghệ sĩ đang trút bỏ lớp vải bọc của tác phẩm điêu khắc quý giá. Khi cơ thể trần trụi phơi bày, Tùng không vội vàng. Anh quỳ giữa hai chân nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái. Luồng điện chạy dọc sống lưng làm da thịt An khẽ run rẩy.
"Em thật đẹp," anh thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh cúi xuống. Lưỡi nóng và ướt bắt đầu hành trình từ đùi non lướt lên trên. Mỗi cái lướt nhẹ khiến nàng giật nảy. Khi anh chạm đến nơi nhạy cảm nhất, An bật ra tiếng rên rỉ. Anh không tấn công ngay mà tinh quái trêu chọc xung quanh, liếm dọc hai mép thịt mềm mại đã sưng lên vì kích thích. Dịch tình bắt đầu rịn ra, trong suốt và dính nhớp.
An cảm nhận rõ từng chuyển động của chồng. Đầu lưỡi anh tách hai môi âm hộ, phơi bày hạt nhân cương cứng rồi ngậm lấy nó. Cảm giác tê dại lan tỏa từ hạ bộ lên đỉnh đầu. Anh mút, nhẹ nhàng lúc đầu rồi mạnh dần, đồng thời dùng lưỡi xoáy tròn. Hai tay An bấu chặt thảm, hông nhấc lên vô thức, tìm kiếm thêm sự ma sát ngọt ngào. Dịch tình tuôn ra ồ ạt, làm ướt đẫm miệng anh và vùng lông mềm mại bên dưới.
Ngay khi nàng sắp không chịu nổi, anh dừng lại. Anh ngẩng lên, khóe môi bóng loáng, nhìn nàng cười. An vừa giận dỗi, vừa hưng phấn vì màn tra tấn này. Anh cởi quần, dương vật cương cứng đến tím tái bật ra, kích thước quen thuộc nhưng luôn khiến nàng nín thở. Đầu khấc căng tròn, rỉ chút dịch trong suốt.
Anh chống tay hai bên người nàng, từ từ hạ mình. Đầu dương vật nóng rực chạm vào cửa mình ướt sũng. Anh không vào ngay mà dùng đầu khấc cọ xát lên hai môi thịt mềm mại, khiêu khích.
"Em xin anh..." nàng nỉ non, đánh mất vẻ tự chủ.
Rồi anh tiến vào. Chậm rãi. Từng milimet. An cảm nhận đầu khấc căng tròn tách cửa mình, đẩy sâu cho đến khi gốc dương vật chạm sát xương mu.
Tùng giữ yên, để cơ thể nàng làm quen với sự hiện diện của anh. An thở hắt ra, các thớ cơ âm đạo tự động co bóp, siết chặt vật thể lạ nhưng thân thuộc.
Rồi anh bắt đầu di chuyển.
Những cú thúc đầu tiên chậm, sâu và có chủ đích. Anh rút ra gần hết rồi thúc tận cùng, khiến tiếng ực bật ra từ cổ họng nàng. Căn phòng yên tĩnh giờ chỉ còn âm thanh trần trụi của da thịt. Tiếng nhóp nhép, ọt ẹt khi dương vật trượt ra vào hang động ướt át, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc.
An nhìn lên, thấy mồ hôi lấm tấm trên vầng trán Tùng, thấy đường cơ bắp cánh tay nổi lên khi anh gồng mình. Vẻ mặt anh tập trung cao độ, dồn toàn bộ sức lực để mang lại khoái cảm cho nàng.
Nhịp độ nhanh dần. Những cú thúc trở nên mạnh bạo, dồn dập, đầy bản năng. Tấm thảm dưới lưng xô lệch. Hông nàng đẩy ngược lại, điên cuồng đáp trả. Lý trí biến mất.
Sâu hơn nữa... Mạnh nữa... Đừng dừng lại...
Khoái cảm tích tụ ở hạ bộ, căng như sợi dây đàn sắp đứt. Luồng điện chạy rần rật dọc xương sống rồi nổ tung.
Cơ thể An giật nảy dữ dội. Tiếng hét bị bóp nghẹt bật ra. Bên dưới, cơ âm đạo co thắt điên cuồng từng đợt, cố vắt kiệt dương vật anh, rút cạn giọt khoái cảm cuối cùng. Cùng lúc, Tùng gầm lên, dương vật giật mạnh bên trong tử cung đang co bóp. Nàng cảm nhận rõ mồn một từng đợt tinh dịch nóng bỏng bắn mạnh vào sâu bên trong, lấp đầy khoảng không vừa được cực khoái tạo ra.
Anh đổ sập xuống, kéo nàng vào lòng. Hơi thở cả hai hổn hển, da thịt dính bết mồ hôi. An nằm yên, run rẩy sau dư chấn. Nàng cảm nhận dương vật Tùng vẫn nằm trong mình, mềm đi từ từ, mang theo cái nặng trĩu, đặc quánh của tinh dịch. Hạnh phúc và thỏa mãn lấp đầy tâm trí. Bình yên và trọn vẹn.
Nàng có tất cả những gì từng mơ ước. Tình yêu và sự hòa hợp này là tuyệt đối, là thứ duy nhất có thật giữa thế giới hỗn loạn, bệnh hoạn ngoài kia.
Nhưng chính vì sự tuyệt đối ấy, khi cơn say lắng xuống, để lại tâm trí trong vắt, một câu hỏi vu vơ bỗng nảy mầm từ góc khuất.
Và nếu có thứ gì đó... còn hơn cả hoàn hảo thì sao?


