Yêu em như một thói quen thi vị
Yêu em vì anh chỉ muốn cho đi
Yêu em mọi người đều “ồ có lí”
Yêu em cũng dễ thôi mà nào đâu khó gì?
Yêu em để nhắc nhở mình từng vỡ tan
Yêu em tưởng nhớ vài cuộc tình dở dang
Yêu em như thể đây là giấc mơ vàng
Yêu em tới nỗi nỗi buồn anh cũng đem ra mở bán
Anh biết tấm duyên tình vẫn thường vỡ đôi
Vài chuyện còn cần gỡ rối
Vài điều chân thành không may lỡ thời
Nên việc gặp em chắc chỉ là mơ thôi
Vì anh tầm tã trong cơn mưa kí ức
Sợ lại đâu vào đấy vào một ngày sẽ phai phôi
Cho niềm đau là điều yêu quý nhất
Nên cơ hội có tới vẫn băn khoăn không nỡ đổi
Em ơi!
Này em, anh có vài chuyện tình buồn
Đời mà đâu được như điều mình muốn
Là duyên, là nợ, đâu phải không hiểu là mình buông
Nhưng người ta nói mấy ai khi yêu mà bình thường em nhỉ?
Anh nghĩ thôi thì yêu đi
Cứ nói ra nếu không thích ở anh điều gì
Và cuộc đời anh là bài văn thiếu ý
Yêu ai cũng được thôi cứu rỗi đời anh đi
Từ ngày em đến bầu trời bỗng hừng đông
Như vòng hoà âm do vạn vật cùng rung động
Em là bản giao hưởng khiến nhân gian phải động lòng
Hãy tin anh đi vì anh là nhân chứng sống
Anh muốn có em trong tay
Vì như thế trông thật lộng lẫy
Anh biết em nhiều chuyện buồn
Có muốn kể anh nghe không đây?
Yêu em vì anh chỉ muốn cho đi
Yêu em mọi người đều “ồ có lí”
Yêu em cũng dễ thôi mà nào đâu khó gì?
Yêu em để nhắc nhở mình từng vỡ tan
Yêu em tưởng nhớ vài cuộc tình dở dang
Yêu em như thể đây là giấc mơ vàng
Yêu em tới nỗi nỗi buồn anh cũng đem ra mở bán
Anh biết tấm duyên tình vẫn thường vỡ đôi
Vài chuyện còn cần gỡ rối
Vài điều chân thành không may lỡ thời
Nên việc gặp em chắc chỉ là mơ thôi
Vì anh tầm tã trong cơn mưa kí ức
Sợ lại đâu vào đấy vào một ngày sẽ phai phôi
Cho niềm đau là điều yêu quý nhất
Nên cơ hội có tới vẫn băn khoăn không nỡ đổi
Em ơi!
Này em, anh có vài chuyện tình buồn
Đời mà đâu được như điều mình muốn
Là duyên, là nợ, đâu phải không hiểu là mình buông
Nhưng người ta nói mấy ai khi yêu mà bình thường em nhỉ?
Anh nghĩ thôi thì yêu đi
Cứ nói ra nếu không thích ở anh điều gì
Và cuộc đời anh là bài văn thiếu ý
Yêu ai cũng được thôi cứu rỗi đời anh đi
Từ ngày em đến bầu trời bỗng hừng đông
Như vòng hoà âm do vạn vật cùng rung động
Em là bản giao hưởng khiến nhân gian phải động lòng
Hãy tin anh đi vì anh là nhân chứng sống
Anh muốn có em trong tay
Vì như thế trông thật lộng lẫy
Anh biết em nhiều chuyện buồn
Có muốn kể anh nghe không đây?










lại đây,ôm heo vào lòng này
