Tao tin rồi chúng mày ak. Đi đến cùng cực đau khổ tao mới chịu tin. Trước t có nhắc về việc yêu một e hàng, và rồi mặc cho mọi lời khuyên, tao vẫn tiếp tục. T đã tìm đủ cách để có thể thay đổi số phận e, nhưng ko thể đc. Suốt vài tháng ngắn ngủi bên e, hạnh phúc chẳng là bao. Còn lại chỉ toàn là những hoài nghi, đố kỵ, vì e đã có người khác. Nhưng t vẫn 1 mực cố chấp ko buông. Giây phút bên e khiến t mơ mãi về cái mái ấm có a và e, mà ko nhận ra tất cả chỉ là ảo vọng. Và một ngày nhìn thấy e trên web, t đã thật sự hoảng loạn. Thay vì bên cạnh an ủi thông cảm cho e, t lại chất vấn e, hoài nghi e, buông lời khó nghe, để rồi đạp đổ hết tất cả những giây phút hạnh phúc ít ỏi cùng e. T đã xin sự tha thứ từ e, nhưng nhìn vào đôi mắt ngập tràn sự căm thù của e, t biết đã hết hy vọng. Chiếc ly đã vỡ ra ngàn mảnh. T chỉ còn biết chấp nhận rằng, mãi mãi ko thể nào gặp đc e nữa. Bao nhiêu yêu thương giờ hóa nỗi đau, bao nhiêu tình cảm giờ thành oán hận. Nghe câu đời này tôi ko bao giờ quên những gì a nói, đến chết cũng ko quên, ko bao giờ muốn gặp lại a, t thật sự đã gục ngã. T ko ngờ mình lại gieo nỗi hận lớn đến vậy trong lòng e. Giờ t chẳng thể làm gì đc nữa. Chỉ biết cầu mong mọi sự bình an đến với e, để xóa đi những vết thương lòng mà t đã gây cho e và nguyện mãi thương e như t đã từng.







