Buồn quá ko biết tâm sự cùng ai, nên lên đây nói với mấy thím.
Chuyện là tui trãi đời cũng chưa nhiều, năm 20t thì kết hôn, sau 7 năm thì ly hôn. Tôi cũng ko có tình cảm với vợ cũ nhiều lắm đâu, lúc đó chỉ là ham muốn của tuổi mới lớn thôi, thôi cũng là qua 1 đời vợ. Suốt 4 năm sau thì cũng ko quen ai, có nhu cầu thì đi bóc bánh trả tiền, cuộc sống cứ lặng lẻ trôi qua.
Cho tới 1 lần đi massage thì gặp được e. e thật xinh đẹp, nhìn 1 lần là thích luôn. Sau đó thì trở thành khách quen của e ( mà e massage tới z luôn nhé ).
Cứ 1 tuần gặp e 2 lần, lúc đầu thì cũng ổn thôi, gặp mặt, ăn bánh trả tiền, ko có nt nói chuyện gì nhiều, kéo dài gần 1 năm thì e nghỉ việc về quê. Lúc đó thì 2 đứa có thời gian rảnh nhiều, bắt đầu nt nc qua lại, sau đó thì hẹn đi ăn, đi ks, tuy là vẫn trả tiền sau mỗi lần gặp mặt, nhưng mà mình thì đã ko xem nó là bóc bánh trả tiền nữa rồi.
Cái cảm giác mà sau khi trời quan mây tạnh, rồi 2 đứa ôm nhau nc tâm sự, e lấy chân cạ cạ vào chân mình, mình thì lấy tay sờ tóc e ấy, thật sự rất tuyệt. Từ đây mình mới biết được thế nào là yêu, lần đầu tiên mình thật sự yêu 1 người và e là mối tình đầu của mình.
Nhưng mà đó chỉ là cảm giác của mình thôi, còn e thì chắc là ko nghĩ vậy. Vì mình biết e còn gặp vài khách quen nữa, mình ko phải là duy nhất. Mình cũng im lặng chấp nhận vì biết là e cũng chưa có tình cảm gì với mình, chắc cũng chỉ xem là bạn tình thôi.
Cho tới 1 lần mình ko kìm được và đã ghen, ko phải ghen lồng lọng lên mà chỉ là nt chất vấn e thôi. Xong e chặn mình, lúc đó mình mới quýnh lên, ko suy nghĩ gì hết mà chạy thẳng ra nhà e.
Sau khi ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ thì gặp được e, câu đầu tiên e nói với mình là " tôi với a chỉ là bóc bánh trả tiền thôi, có cần làm quá lên vậy ko ". Nghe câu đó xong mình như bị sét đánh, thất hồn lạc phách, định là chấm dứt cái sự ngu dốt của mình rồi. Nhưng ko được, cứ nhớ e da diết, nhớ đến phát điên.
Rồi cứ liên tục tạo nick nt cho e, xin lỗi rất nhiều, nhưng e thì cứ yên lặng và chặn mình.
Và bây giờ thì e đã lấy chồng rồi, ko còn chút hy gọng nào nữa. Mình thật sự thật sự đang rất buồn, ae có ai đã từng giống mình ko, và các bác làm thế nào để vượt qua nỗi buồn này được vậy, chia sẻ kinh nghiệm giúp mình vượt qua với
Chuyện là tui trãi đời cũng chưa nhiều, năm 20t thì kết hôn, sau 7 năm thì ly hôn. Tôi cũng ko có tình cảm với vợ cũ nhiều lắm đâu, lúc đó chỉ là ham muốn của tuổi mới lớn thôi, thôi cũng là qua 1 đời vợ. Suốt 4 năm sau thì cũng ko quen ai, có nhu cầu thì đi bóc bánh trả tiền, cuộc sống cứ lặng lẻ trôi qua.
Cho tới 1 lần đi massage thì gặp được e. e thật xinh đẹp, nhìn 1 lần là thích luôn. Sau đó thì trở thành khách quen của e ( mà e massage tới z luôn nhé ).
Cứ 1 tuần gặp e 2 lần, lúc đầu thì cũng ổn thôi, gặp mặt, ăn bánh trả tiền, ko có nt nói chuyện gì nhiều, kéo dài gần 1 năm thì e nghỉ việc về quê. Lúc đó thì 2 đứa có thời gian rảnh nhiều, bắt đầu nt nc qua lại, sau đó thì hẹn đi ăn, đi ks, tuy là vẫn trả tiền sau mỗi lần gặp mặt, nhưng mà mình thì đã ko xem nó là bóc bánh trả tiền nữa rồi.
Cái cảm giác mà sau khi trời quan mây tạnh, rồi 2 đứa ôm nhau nc tâm sự, e lấy chân cạ cạ vào chân mình, mình thì lấy tay sờ tóc e ấy, thật sự rất tuyệt. Từ đây mình mới biết được thế nào là yêu, lần đầu tiên mình thật sự yêu 1 người và e là mối tình đầu của mình.
Nhưng mà đó chỉ là cảm giác của mình thôi, còn e thì chắc là ko nghĩ vậy. Vì mình biết e còn gặp vài khách quen nữa, mình ko phải là duy nhất. Mình cũng im lặng chấp nhận vì biết là e cũng chưa có tình cảm gì với mình, chắc cũng chỉ xem là bạn tình thôi.
Cho tới 1 lần mình ko kìm được và đã ghen, ko phải ghen lồng lọng lên mà chỉ là nt chất vấn e thôi. Xong e chặn mình, lúc đó mình mới quýnh lên, ko suy nghĩ gì hết mà chạy thẳng ra nhà e.
Sau khi ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ thì gặp được e, câu đầu tiên e nói với mình là " tôi với a chỉ là bóc bánh trả tiền thôi, có cần làm quá lên vậy ko ". Nghe câu đó xong mình như bị sét đánh, thất hồn lạc phách, định là chấm dứt cái sự ngu dốt của mình rồi. Nhưng ko được, cứ nhớ e da diết, nhớ đến phát điên.
Rồi cứ liên tục tạo nick nt cho e, xin lỗi rất nhiều, nhưng e thì cứ yên lặng và chặn mình.
Và bây giờ thì e đã lấy chồng rồi, ko còn chút hy gọng nào nữa. Mình thật sự thật sự đang rất buồn, ae có ai đã từng giống mình ko, và các bác làm thế nào để vượt qua nỗi buồn này được vậy, chia sẻ kinh nghiệm giúp mình vượt qua với



))