Chào bạn.
Có bao các bạn tự hỏi rằng mình sống để nhằm mục đích gì, hay sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì chưa ?
Sau tất cả những niềm vui, nỗi buồn ; những áp lực phải cạnh tranh với dòng chảy hối hả của cuộc sống, sau khi trải qua đủ loại thú vui tiêu khiển, có bao giờ các bạn dừng lại 1 khoảnh khắc và tự hỏi :
"MÌNH SỐNG CÓ NGHĨA GÌ ?"
Chậm lại 1 nhịp, nhìn vào xã hội tất bật, người thì chạy theo dục vọng tiền tài danh tiếng, kẻ thì bán mình vì sinh tồn. Ai cũng mưu cầu hạnh phúc. Nhưng lại chẳng thể chạm vào hay nhìn thấy nó, chẳng thể định nghĩa HẠNH PHÚC nó thực sự là thứ gì mà mình càng tìm thì lại cảm giác nó càng xa vời... Và cho đến cuối cùng tất cả đều có 1 kết cục. Một số ít người thì mãn nguyện, hài lòng. Còn phần lớn thì hối tiếc vì chưa thể hoàn thành tâm nguyện cuộc đời.
Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, liệu ta có cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống ?
Bạn sẽ làm gì nếu chỉ còn 1 ngày để sống ? Thử làm những điều táo bạo như khoả thân chạy quanh xóm, thổ lộ với đứa bạn thầm thương mà chưa dám nói, thử làm anh hùng giải cứu thế giới... Hay đơn giản chỉ là thể hiện bản chất thật sự được chôn giấu sau lớp vỏ bọc giả tạo thường ngày?
Chúng ta có thực sự đang SỐNG, hay chỉ đang TỒN TẠI?
Vậy tại sao chúng ta không sống hết mình ngay lúc này, ngay bây giờ, mà lại phải chờ tới ngày chuẩn bị rời xa cõi đời? Tại sao ta có thể dành CẢ NGÀY để hóng hớt drama tình cảm của 1 cặp đôi xa lạ trên mạng xã hội, nhưng lại chẳng thể dành 1 VÀI PHÚT để tâm sự với cha, đấm bóp cho mẹ, dạy các em học bài? Thậm chí dành sự quan tâm cho bản thân đôi khi cũng thật khó khăn...
Tại sao xã hội càng có vẻ văn minh, con người hình như lại càng không hạnh phúc?
Có người làm được mức lương cả trăm triệu, nhưng lại chẳng thể thưởng cho mình một buổi tập thể dục, một giấc ngủ ngon. Có người được hàng trăm nghìn người yêu mến nhờ tài ăn nói, nhưng lại chẳng thể ôm bố mẹ mình và nói lời yêu thương . Thay vì quý mến lẫn nhau, chấp nhận những điều không hoàn hảo thì chúng ta chọn chôn giấu những tình cảm vào trong im lặng. Để cho sự uất ức, thù ghét, lòng tự ái dựng lên khoảng cách giữa 2 con người vốn đã từng là tất cả...
Giữa cuộc sống có quá nhiều lựa chọn, ta lại chẳng thể có một thứ thuộc về mình. Chẳng phải quá xa, ta lựa chọn sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, thậm chí là với chính bản thân...
Có bao các bạn tự hỏi rằng mình sống để nhằm mục đích gì, hay sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì chưa ?
Sau tất cả những niềm vui, nỗi buồn ; những áp lực phải cạnh tranh với dòng chảy hối hả của cuộc sống, sau khi trải qua đủ loại thú vui tiêu khiển, có bao giờ các bạn dừng lại 1 khoảnh khắc và tự hỏi :
"MÌNH SỐNG CÓ NGHĨA GÌ ?"
Chậm lại 1 nhịp, nhìn vào xã hội tất bật, người thì chạy theo dục vọng tiền tài danh tiếng, kẻ thì bán mình vì sinh tồn. Ai cũng mưu cầu hạnh phúc. Nhưng lại chẳng thể chạm vào hay nhìn thấy nó, chẳng thể định nghĩa HẠNH PHÚC nó thực sự là thứ gì mà mình càng tìm thì lại cảm giác nó càng xa vời... Và cho đến cuối cùng tất cả đều có 1 kết cục. Một số ít người thì mãn nguyện, hài lòng. Còn phần lớn thì hối tiếc vì chưa thể hoàn thành tâm nguyện cuộc đời.
Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, liệu ta có cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống ?
Bạn sẽ làm gì nếu chỉ còn 1 ngày để sống ? Thử làm những điều táo bạo như khoả thân chạy quanh xóm, thổ lộ với đứa bạn thầm thương mà chưa dám nói, thử làm anh hùng giải cứu thế giới... Hay đơn giản chỉ là thể hiện bản chất thật sự được chôn giấu sau lớp vỏ bọc giả tạo thường ngày?
Chúng ta có thực sự đang SỐNG, hay chỉ đang TỒN TẠI?
Vậy tại sao chúng ta không sống hết mình ngay lúc này, ngay bây giờ, mà lại phải chờ tới ngày chuẩn bị rời xa cõi đời? Tại sao ta có thể dành CẢ NGÀY để hóng hớt drama tình cảm của 1 cặp đôi xa lạ trên mạng xã hội, nhưng lại chẳng thể dành 1 VÀI PHÚT để tâm sự với cha, đấm bóp cho mẹ, dạy các em học bài? Thậm chí dành sự quan tâm cho bản thân đôi khi cũng thật khó khăn...
Tại sao xã hội càng có vẻ văn minh, con người hình như lại càng không hạnh phúc?
Có người làm được mức lương cả trăm triệu, nhưng lại chẳng thể thưởng cho mình một buổi tập thể dục, một giấc ngủ ngon. Có người được hàng trăm nghìn người yêu mến nhờ tài ăn nói, nhưng lại chẳng thể ôm bố mẹ mình và nói lời yêu thương . Thay vì quý mến lẫn nhau, chấp nhận những điều không hoàn hảo thì chúng ta chọn chôn giấu những tình cảm vào trong im lặng. Để cho sự uất ức, thù ghét, lòng tự ái dựng lên khoảng cách giữa 2 con người vốn đã từng là tất cả...
Giữa cuộc sống có quá nhiều lựa chọn, ta lại chẳng thể có một thứ thuộc về mình. Chẳng phải quá xa, ta lựa chọn sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, thậm chí là với chính bản thân...
Chỉnh sửa cuối:



chịch 
thời gian và sức người thì có hạn chỉ làm 1 lần được 1 thứ 
lòng tham con người cũng vô đáy, chỉ có đầy không bao h đủ.
D

