TÓM TẮT NGẮN GỌN VỀ CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI
Tình yêu đầu đời của tôi, trãi qua trong sự ngọt ngào lẫn đau đớn! Tôi biết em từ khi tôi còn là một cậu sinh viên, còn em là một cô pé ngây thơ cắp xách đến trường, khoảng cách tuổi tác cũng có phần nào, nên ba mẹ em cấm tuyệt đối hai chúng tôi! Thầm lặng lén lút đến hạnh phúc, hai đứa bên nhau bất chấp mỗi khi có thể…và rồi, sau 5 năm mòn mỏi, tôi học xong và lên đường nhập ngũ! Chúng tôi đã khóc thật nhiều, ôm nhau thật chặc vì biết những ngày tháng tới thật khắc nghiệt! Lên đường nhập ngũ, mẹ đã bắt em lấy chồng….! Những năm tháng trong quân ngũ đầy nước mắt, tuyệt vọng và cùng cực, tôi như cái xác không hồn rảo bước trên các cánh đồng, ngồi bệt và nhìn các đám rau tôi trồng, thời gian cũng là liều thuốc, tôi không trách em bởi tôi biết hoàn cảnh của hai đứa, chỉ trách bản thân đã đến với em không đúng thời điểm!Tôi ra quân và rồi cũng bước vào một công ty để làm công việc tôi mơ ước, luôn mỉm cười dù vết thương lòng còn nhói tận sâu trong tim, đến khi, tôi đã gặp em bước đến đời tôi như một nhân duyên! Một nụ cười dịu dàng, ánh mắt phúc hậu, như một thiên thần đã đưa cánh tay níu tôi lên giữa đống bùn lầy! Nhưng có nợ từ thởư nào, chúng tôi lao vào nhau và hòa nguyện trong hạnh phúc, vỏn vẹn đã 7 năm trôi qua, tôi ngỏ lời cầu hôn thì….em ấy phải đi du học theo nguyện vọng của gia đình! Tại sao? Tại sao ông trời cứ mãi trêu tôi? Tại sao tôi cứ mãi lận đận nhưng không bao giờ có hồi kết như bao người khác! Bao câu hỏi tại sao trong đầu, đời người hỏi rằng có bao nhiêu cái 12 năm đâu! Tôi trãi qua 2 mối tình với 12 năm tuổi đẹp nhất của con người…và tôi vẫn nằm trong bóng tối với sự cô đơn bao trùm xung quanh! Họ đặt câu hỏi rằng, phải chăng tôi có nhiều bạn xung quanh, nhưng….điều đó không thể lấp được nỗi cô đơn hằng đêm mà tôi phải trãi qua, những giọt nước mắt lặng thầm rơi ướt cả gối và chìm vào giấc ngủ trong sự mỏi mệt của từng đêm! LẮM MỐI…TỐI VẪN NẰM KHÔNG!
Chỉnh sửa cuối:





