Em này,
Đối với anh, em vẫn mãi chỉ là cô bé con không chịu lớn, luôn cần đến vòng tay và sự bao bọc của anh. Em thích cười, em hay nói, em chu môi làm nũng, em khóc lóc phụng phịu, tất cả những điều đó đều trở thành một phần cuộc sống của anh, là một góc kỉ niệm của hai chúng ta.
Đối với anh, em không chỉ là một cô bạn gái, mà còn là người bạn, người tri kỉ. Bất cứ lúc nào, dù chán nản mệt mỏi hay vui vẻ phấn khích, anh cũng đều nghĩ đến em đầu tiên, và muốn chia sẻ với em đầu tiên. Nhìn nụ cười trấn an động viên, hay ánh mắt rạng rỡ niềm tự hào không che giấu của em, anh thật sự hạnh phúc. Và cảm thấy không cần gì thêm nữa.
Đối với anh, vị trí của em không ai có thể thay thế được. Giống như hai nửa mảnh ghép, anh sẽ thấy khập khiễng lắm, khó khăn lắm, nếu người chung đường với anh chẳng phải em. Cuộc đời cả hai, anh không hy vọng sẽ cắt nhau một quãng. Mà là một đời, cả một đời bình bình đạm đạm, an yên bên nhau không rời.
Em hỏi anh, tình yêu với anh là gì ư?
Giống như bất cứ chàng trai nào khác, câu hỏi ấy quá khó để diễn đạt thành lời. Anh không dám nói những sáo rỗng như yêu em nhiều thế nào, cần em nhiều ra sao. Mà anh chỉ có thể dùng hành động để chứng minh cho tình cảm của mình. Nếu đó không phải tình yêu, thì anh không biết, tình yêu là gì nữa...
ANH ĐÃ YÊU EM?
Đối với anh, em vẫn mãi chỉ là cô bé con không chịu lớn, luôn cần đến vòng tay và sự bao bọc của anh. Em thích cười, em hay nói, em chu môi làm nũng, em khóc lóc phụng phịu, tất cả những điều đó đều trở thành một phần cuộc sống của anh, là một góc kỉ niệm của hai chúng ta.
Đối với anh, em không chỉ là một cô bạn gái, mà còn là người bạn, người tri kỉ. Bất cứ lúc nào, dù chán nản mệt mỏi hay vui vẻ phấn khích, anh cũng đều nghĩ đến em đầu tiên, và muốn chia sẻ với em đầu tiên. Nhìn nụ cười trấn an động viên, hay ánh mắt rạng rỡ niềm tự hào không che giấu của em, anh thật sự hạnh phúc. Và cảm thấy không cần gì thêm nữa.
Đối với anh, vị trí của em không ai có thể thay thế được. Giống như hai nửa mảnh ghép, anh sẽ thấy khập khiễng lắm, khó khăn lắm, nếu người chung đường với anh chẳng phải em. Cuộc đời cả hai, anh không hy vọng sẽ cắt nhau một quãng. Mà là một đời, cả một đời bình bình đạm đạm, an yên bên nhau không rời.
Em hỏi anh, tình yêu với anh là gì ư?
Giống như bất cứ chàng trai nào khác, câu hỏi ấy quá khó để diễn đạt thành lời. Anh không dám nói những sáo rỗng như yêu em nhiều thế nào, cần em nhiều ra sao. Mà anh chỉ có thể dùng hành động để chứng minh cho tình cảm của mình. Nếu đó không phải tình yêu, thì anh không biết, tình yêu là gì nữa...
ANH ĐÃ YÊU EM?






! Bác cứ nói quá
! Anh có yêu em chớ