Bữa giờ bả về quê, ngồi ở nhà vừa nhớ vừa lo, không biết về quê rồi có bị đi lạc không, hay anh nào dớt luôn thì đời không gặp lại em nữa....được tin bả lên mừng quá xá, chạy đi rước bả về, bả bệnh mất tiêu, hiz hiz, vừa thương vừa lo, hai đứa chuyện trò cũng đủ thoải bao lòng nhớ mong rồi, khẽ nắm nhẹ bàn tay ấm áp đó, bàn tay là cả một vùng trời của tao!
Đến hẹn lại đến, em đã hết bệnh, mừng quá xá, qua ôm em thôi, nhớ nhung bao ngày rồi, chỉ muốn ôm chằm lấy em, hôn lên cái gương mặt đáng yêu đó, thỏa bao ngày trong ngóng đợi chờ, chạy đến nơi nằm đợi, em bước vào là tao ôm ngay, em đi đâu mà đến giờ mới tới, biết anh đợi chờ lâu lắm không! Tắm rửa xong nằm tán dóc, em lại luyên thuyên câu chuyện về quê, vui lắm, nghỉ dưỡng cũng bữa giờ, nên khỏe hẳn ra, tao ôm lấy em và bắt đầu hôn, hơi thở, mùi hương đó, tao hít lấy hít để, thỏa mãn cơn nghiện lâu ngày, thơm tho da thịt cô gái tuổi mới lớn, làn da trắng và cặp ngực hồng hào, núm nhỏ dễ thương....đi lưỡi quanh cơ thể đó, ôi...giá như bên em mãi mãi!
Em đáp lại nhẹ nhàng, từ cổ xuống ngực, hai đứa bây giờ thân thiết hơn trước, nên em làm tao cũng cảm nhận tình cảm đó...nó được thể hiện qua làn môi em, mịn màng và ấm áp, có chút ẩm ướt cho cuộc tình đang diễn ra, đỡ em lên và bắt đầu cuộc hoan lạc, tao với em nguyện lại như một, hít lấy từng hơi thở mà em rên rỉ ra, lúc mạnh lúc nhẹ, tim tao như rớt khỏi lòng ngực vì bất chợt nhìn gương mặt hồng hào của em! Đè em ngửa ra, tao hôn nhẹ lên má, vẫn không quên nắc lên từng nhịp, nhấp nhỏm cái mông, người em rướn lên mà tao kích thích....và rồi chỉ một cú đẩy sâu vào, tao ôm chầm lấy em, rung nhẹ từng cơn, thiên đường là đây...!
Bé iu à, anh biết em sống khá là hướng nội, nên anh mãi thích nghe những lời em nói! Anh nhớ em nữa rồi

!