Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện [VTB] Truyện ngắn - Tất Cả Tại Anh...

Lượt xem: 22443

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1384 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
K7fjMBb.jpg



Một tuần trôi qua, chị và nó sống chung với nhau như một cặp vợ chồng hạnh phúc, nó đi làm còn chị thì bán hàng online và làm người vợ đảm đang mỗi khi nó đói.

Nó và chị hay nô đùa với nhau trong phòng, nên nó mua một cái camera đặt trên trần nhà ko cho chị biết, đến ngày kỉ niệm, nó sẽ làm cho chị món quà bất ngờ.

Ngày nào cũng vậy, nó thức dậy thì đã thấy có đồ ăn thức uống dọn sẵn trên bàn, chị luôn mĩm cười khi nó thức dậy, nó thật sự hạnh phúc và yêu chị, chị luôn chiều nó mọi thứ để nó đc vui, và nó cũng vậy...

Nó: lát ăn xong rồi để anh rửa chén cho nha

Chị cười híp mắt: sao hôm nay Duy tốt vậy

Nó cười: tại anh ko muốn em cực, em nấu cho anh ăn thì anh phải rữa chén chứ.

Chị: ở bên Duy, Tâm ko thấy cực gì hết, Tâm hạnh phúc khi đc ở bên Duy và lo lắng cho Duy.

Nó cười: anh cũng vậy, vậy anh với em cùng rữa chén nha, à, lát nữa ăn xong anh phải ra sân bay đón người bạn, em ở nhà có đi đâu thì khóa cửa cẩn thận nha

Chị: dạ

Nó và chị cùng gấp thức ăn cho nhau rồi cùng nhau rửa chén, xong nó khoát chiếc áo vào chạy ra sân bay

Nó đứng trước cổng chờ, rồi bóng dáng ấy xuất hiện, mấy năm ko gặp, nhìn em ko còn là phong cách của cô gái dân chơi của ngày nào, một thiếu nữ đứng đắn nhưng vẫn bộc lộ vẻ thời trang sexy của mình, em gỡ cặp mắt kính ra nhìn nó rồi cười.

Nó: chào em

Tâm: hi anh, lâu quá ko gặp, anh vẫn như xưa.

Nó cười: thôi để anh chở em về cất đồ rồi hãy nói.

Em về chỉ mang theo một cái vali nhỏ, nó chở em về căn nhà củ, em vào phòng tắm rồi bước ra với chiếc khăn trắng quấn trên người.

Tâm: công việc của anh ổn ko, có quen bạn gái chưa..

Nó: anh vẫn làm cho chú, anh có quen một người, người ấy cũng tên Tâm giống em vậy, còn em.

Tâm ngồi xuống ghế, hai chân chéo vào nhau: em lúc nào cũng chờ anh hết, hihi, em nói đùa thôi, em cũng có bạn trai rồi, vì bận công việc nên anh ấy ko về cùng em, anh có bạn gái rồi phải khao em một chầu to đó nha.

Nó cười: chuyện nhỏ, hay tối nay ra quán lẩu kim chi gần quán cũ, lúc trước anh và em hay ăn nha.

Tâm cười: ok, nhớ dẫn bạn gái ra mắt em luôn nha.

Nó: tất nhiên rồi, thôi em nghĩ ngơi đi rổi 6h lại quán nha.

Tâm: Ok anh

Nó lấy xe về nhà, cánh cửa khóa, chắc chị đi mua đồ về làm bữa tối cho nó, rồi nó mở cửa vào, nó thấy chị đang mặc chiếc váy ôm con thú nhồi bông ngủ trên giường

Nó đi nhè nhẹ để chị ko bị thức giấc, nó ngồi sát vào và nhìn gương mặt đang ngủ của chị, thật dễ thương làm sao, nó nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hồng, nụ hôn khiến chị thức giấc, chị mở mắt ra nhìn nó rồi vòng tay ôm nó nằm xuống giường.

- Dám hôn lén Tâm hả

Nó cười: cho anh xin lỗi.

Nó xin lỗi chị bằng cách hôn lên môi chị lần nữa, rồi chị nhận lời xin lỗi của nó mà đáp lại nó nụ hôn nồng nàng, rồi nó và chị ân ái với nhau, thăng hoa cùng nhau trên giường

Nó nằm ôm lấy chị như ko muốn cho chị rời khỏi vòng tay của nó, và những cái hôn lên trán vì hạnh phúc

Chị: bên Tâm, Duy có hạnh phúc ko

Nó: tất nhiên là hạnh phúc rồi, rất rất hạnh phúc nữa là khác.

Chị cười: Tâm ko biết cách làm Duy vui, ko biết cách làm Duy mãn nguyện, nhưng vì Duy, Tâm sẽ cố gắng trở thành một người vợ hoàn hảo.

Nó cười: em khờ quá, chỉ cần như thế này đã là quá đủ với anh rồi, anh ko trông mong gì hơn, chỉ mong sao mỗi ngày đc ôm em ngủ là anh thấy hạnh phúc rồi

Chị cười vì hạnh phúc và ôm nó chặt hơn

Đến tối, nó chở chị ra quán lẩu kim chi, từ xa nó đã thấy em đang ngồi ở bàn, tay em cầm chiếc đt chơi game chờ nó, nó lại gần rồi nói

- Sao đến sớm vậy em, giới thiệu với em đây là bạn gái anh, quen lúc còn làm ở quán cũ

Tâm ngước mặt lên nhìn chị và nó, vẻ mặt ngạc nhiên rồi đứng dậy ôm lấy chị, nó ko hiểu chuyện gì nên ngồi xuống ghế

Chị cười: Tâm là em gái của em, em cùng cha khác mẹ

Nó càng ngạc nhiên hơn khi nghe chị nói: vậy lúc trước em nói có người chị là ...

Tâm: phải, chị cãi nhau với mẹ vì bắt chị lấy chồng nên chị đã qua ở chung với em

Chị gật đầu rồi cười, nó nói: cũng may là em bỏ đi nên anh mới có người bạn gái xinh đẹp và tốt như thế này

Chị cười rồi nắm lấy tay nó, cả buổi ăn, hai chị em nói chuyện như ko có nó ở đó, nó ngồi ăn và lắng nghe hai người tâm sự

Sau khi ăn xong, nó dẫn hai người đến quán nó làm, ba người ngồi ngoài lang can của quán cùng nhau uống rượu vang, rồi chiếc xe của chú dừng trước cửa quán

Bé Tâm đi xuống rồi chạy lại ôm lấy chú như đã hẹn trước, phía sau vẫn là thằng Thắng, mọi người lên lầu ngồi chung chổ với nó

Chú: con về đây có đi đâu chơi chưa

Tâm: dạ chưa chú ơi

Chú cười: vậy để ngày mai anh Thắng đưa con đi chơi chịu ko

Chú giới thiệu cho Tâm biết về lý lịch của Thắng, nhưng hắn vẫn ko ngó ngàng gì đến Tâm, hằn cứ nhìn chị rồi lâu lâu liếc sang nó cười đểu

Tâm: vậy cũng đc, nhưng con muốn đi với anh Duy và chị nữa

Chú cười: tùy con thôi, miễn con thấy vui là đc rồi

Chú xem Tâm như con gái của mình, rất yêu thương Tâm, nhưng nó lại ko muốn Tâm đi với Thắng vì cái tính sở khanh của hắn sẽ làm tổn hại đến Tâm.

Sau cuộc gặp mặt ở quán thì nó lên làm, chị thì về nhà lo công việc, còn Tâm đi chơi với chú và Thắng

Hết ca làm, nó biết chị thích uống nước ép cà chua, nên nó đi bộ dọc đường bùi viện kiếm mua cho chị, nó mua 2 ly rồi đi về phòng, xa xa nó thấy thằng Thắng bước từ trong hẽm nhà nó đi ra rồi ngồi lên chiếc moto chạy ngược về hướng của nó, hắn đeo khẩu trang nhưng nó nhìn thầy cặp mắt của hắn khi chạy ngang, cặp mắt đểu cán và đầ thù hận
 

Tạ_Trùng_Linh

Sắp Làm Checker
27/2/19
569
554
78
TPHCM
VND
0
Tín dụng
1,715
Xem ảnh/clip 9120


Một tuần trôi qua, chị và nó sống chung với nhau như một cặp vợ chồng hạnh phúc, nó đi làm còn chị thì bán hàng online và làm người vợ đảm đang mỗi khi nó đói.

Nó và chị hay nô đùa với nhau trong phòng, nên nó mua một cái camera đặt trên trần nhà ko cho chị biết, đến ngày kỉ niệm, nó sẽ làm cho chị món quà bất ngờ.

Ngày nào cũng vậy, nó thức dậy thì đã thấy có đồ ăn thức uống dọn sẵn trên bàn, chị luôn mĩm cười khi nó thức dậy, nó thật sự hạnh phúc và yêu chị, chị luôn chiều nó mọi thứ để nó đc vui, và nó cũng vậy...

Nó: lát ăn xong rồi để anh rửa chén cho nha

Chị cười híp mắt: sao hôm nay Duy tốt vậy

Nó cười: tại anh ko muốn em cực, em nấu cho anh ăn thì anh phải rữa chén chứ.

Chị: ở bên Duy, Tâm ko thấy cực gì hết, Tâm hạnh phúc khi đc ở bên Duy và lo lắng cho Duy.

Nó cười: anh cũng vậy, vậy anh với em cùng rữa chén nha, à, lát nữa ăn xong anh phải ra sân bay đón người bạn, em ở nhà có đi đâu thì khóa cửa cẩn thận nha

Chị: dạ

Nó và chị cùng gấp thức ăn cho nhau rồi cùng nhau rửa chén, xong nó khoát chiếc áo vào chạy ra sân bay

Nó đứng trước cổng chờ, rồi bóng dáng ấy xuất hiện, mấy năm ko gặp, nhìn em ko còn là phong cách của cô gái dân chơi của ngày nào, một thiếu nữ đứng đắn nhưng vẫn bộc lộ vẻ thời trang sexy của mình, em gỡ cặp mắt kính ra nhìn nó rồi cười.

Nó: chào em

Tâm: hi anh, lâu quá ko gặp, anh vẫn như xưa.

Nó cười: thôi để anh chở em về cất đồ rồi hãy nói.

Em về chỉ mang theo một cái vali nhỏ, nó chở em về căn nhà củ, em vào phòng tắm rồi bước ra với chiếc khăn trắng quấn trên người.

Tâm: công việc của anh ổn ko, có quen bạn gái chưa..

Nó: anh vẫn làm cho chú, anh có quen một người, người ấy cũng tên Tâm giống em vậy, còn em.

Tâm ngồi xuống ghế, hai chân chéo vào nhau: em lúc nào cũng chờ anh hết, hihi, em nói đùa thôi, em cũng có bạn trai rồi, vì bận công việc nên anh ấy ko về cùng em, anh có bạn gái rồi phải khao em một chầu to đó nha.

Nó cười: chuyện nhỏ, hay tối nay ra quán lẩu kim chi gần quán cũ, lúc trước anh và em hay ăn nha.

Tâm cười: ok, nhớ dẫn bạn gái ra mắt em luôn nha.

Nó: tất nhiên rồi, thôi em nghĩ ngơi đi rổi 6h lại quán nha.

Tâm: Ok anh

Nó lấy xe về nhà, cánh cửa khóa, chắc chị đi mua đồ về làm bữa tối cho nó, rồi nó mở cửa vào, nó thấy chị đang mặc chiếc váy ôm con thú nhồi bông ngủ trên giường

Nó đi nhè nhẹ để chị ko bị thức giấc, nó ngồi sát vào và nhìn gương mặt đang ngủ của chị, thật dễ thương làm sao, nó nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hồng, nụ hôn khiến chị thức giấc, chị mở mắt ra nhìn nó rồi vòng tay ôm nó nằm xuống giường.

- Dám hôn lén Tâm hả

Nó cười: cho anh xin lỗi.

Nó xin lỗi chị bằng cách hôn lên môi chị lần nữa, rồi chị nhận lời xin lỗi của nó mà đáp lại nó nụ hôn nồng nàng, rồi nó và chị ân ái với nhau, thăng hoa cùng nhau trên giường

Nó nằm ôm lấy chị như ko muốn cho chị rời khỏi vòng tay của nó, và những cái hôn lên trán vì hạnh phúc

Chị: bên Tâm, Duy có hạnh phúc ko

Nó: tất nhiên là hạnh phúc rồi, rất rất hạnh phúc nữa là khác.

Chị cười: Tâm ko biết cách làm Duy vui, ko biết cách làm Duy mãn nguyện, nhưng vì Duy, Tâm sẽ cố gắng trở thành một người vợ hoàn hảo.

Nó cười: em khờ quá, chỉ cần như thế này đã là quá đủ với anh rồi, anh ko trông mong gì hơn, chỉ mong sao mỗi ngày đc ôm em ngủ là anh thấy hạnh phúc rồi

Chị cười vì hạnh phúc và ôm nó chặt hơn

Đến tối, nó chở chị ra quán lẩu kim chi, từ xa nó đã thấy em đang ngồi ở bàn, tay em cầm chiếc đt chơi game chờ nó, nó lại gần rồi nói

- Sao đến sớm vậy em, giới thiệu với em đây là bạn gái anh, quen lúc còn làm ở quán cũ

Tâm ngước mặt lên nhìn chị và nó, vẻ mặt ngạc nhiên rồi đứng dậy ôm lấy chị, nó ko hiểu chuyện gì nên ngồi xuống ghế

Chị cười: Tâm là em gái của em, em cùng cha khác mẹ

Nó càng ngạc nhiên hơn khi nghe chị nói: vậy lúc trước em nói có người chị là ...

Tâm: phải, chị cãi nhau với mẹ vì bắt chị lấy chồng nên chị đã qua ở chung với em

Chị gật đầu rồi cười, nó nói: cũng may là em bỏ đi nên anh mới có người bạn gái xinh đẹp và tốt như thế này

Chị cười rồi nắm lấy tay nó, cả buổi ăn, hai chị em nói chuyện như ko có nó ở đó, nó ngồi ăn và lắng nghe hai người tâm sự

Sau khi ăn xong, nó dẫn hai người đến quán nó làm, ba người ngồi ngoài lang can của quán cùng nhau uống rượu vang, rồi chiếc xe của chú dừng trước cửa quán

Bé Tâm đi xuống rồi chạy lại ôm lấy chú như đã hẹn trước, phía sau vẫn là thằng Thắng, mọi người lên lầu ngồi chung chổ với nó

Chú: con về đây có đi đâu chơi chưa

Tâm: dạ chưa chú ơi

Chú cười: vậy để ngày mai anh Thắng đưa con đi chơi chịu ko

Chú giới thiệu cho Tâm biết về lý lịch của Thắng, nhưng hắn vẫn ko ngó ngàng gì đến Tâm, hằn cứ nhìn chị rồi lâu lâu liếc sang nó cười đểu

Tâm: vậy cũng đc, nhưng con muốn đi với anh Duy và chị nữa

Chú cười: tùy con thôi, miễn con thấy vui là đc rồi

Chú xem Tâm như con gái của mình, rất yêu thương Tâm, nhưng nó lại ko muốn Tâm đi với Thắng vì cái tính sở khanh của hắn sẽ làm tổn hại đến Tâm.

Sau cuộc gặp mặt ở quán thì nó lên làm, chị thì về nhà lo công việc, còn Tâm đi chơi với chú và Thắng

Hết ca làm, nó biết chị thích uống nước ép cà chua, nên nó đi bộ dọc đường bùi viện kiếm mua cho chị, nó mua 2 ly rồi đi về phòng, xa xa nó thấy thằng Thắng bước từ trong hẽm nhà nó đi ra rồi ngồi lên chiếc moto chạy ngược về hướng của nó, hắn đeo khẩu trang nhưng nó nhìn thầy cặp mắt của hắn khi chạy ngang, cặp mắt đểu cán và đầ thù hận
Truyện hay quá tml...phát thuốc đều tay nha m...
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
pKSSr5E.jpg


Nó về nhà, căn phòng tối, nó vừa mở đèn lên thì nghe giọng nói...

- Đừng... đừng... tắt đèn đi...

Nó thấy chị đang ngồi ôm con thú nhòi bông trên giường, khuôn mặt hoản sợ, đôi mắt đỏ khóc, mái tóc rối bời, nó liền chạy lại ôm lấy chị, nó biết đã xảy ra chuyện gì... Lòng nó đau nhói và hừng hực cơn giận. Kèm lại nó nói...

Nó: anh đây, em đừng sợ... Có anh đây rồi...

Nước mắt chị lăn dài, những vết nhơ đã dính lên người chị, tim nó đau thắt nhưng ráng kiềm nén, chị vẫn ko nói gì, nó hiểu cảm giác này, nó cứ ôm lấy chị...

2 tiếng trôi qua, nó vẫn ôm chị trên giường , tiếng khóc của chị vẫn ko ngừng, lòng có càng đau hơn.

Chị: Tâm có lỗi với Duy, Tâm ko xứng đáng...

Nó: người có lỗi ko phải là em, em đừng khóc nữa, em có như thế nào thì anh vẫn yêu em, anh sẽ ko bao giờ rời xa em dù em có xãy ra chuyện gì, nính đi vợ của anh.

Chị nghẹn lời..

Nó: anh hứa... sẽ để em 1 mình nữa. Sau này đi đâu, làm gì, mình điều ở bên nhau em nhé...

Chị ôm nó chặt hơn, tiếng khóc đã lắng xuống, nó ko thể bỏ đi, chị cần nó bên cạnh những lúc này, nước mắt nó rơi xuống, nước mắt của thù hận và oán trách.

Đêm đó nó cứ ôm chị và thức suốt, qua mấy ngày hôm sau chị ngã bệnh, nó nấu cháo và mua thuốc cho chị uống, bé Tâm cũng hay tin nên ở cạnh động viên chị cùng nó

Tâm: anh tính chuyện này sao?

Nó: bây giờ anh chỉ lo cho chị thôi, em đừng nói với chú làm gì, để tự anh giải quyết đc rồi, cám ơn em mấy ngày qua, cũng nhờ có em nên tinh thần của chị cũng đở hơn phần nào

Tâm: người trong nhà mà anh khách sáu quá.

Nó và Tâm cùng nhìn chị đang ngủ trên giường, hôm nay nó mới thấy chị ngủ đc một giấc lâu như vậy

Nó và Tâm dọn cơm lên bàn thì chị cũng vừa thức, mỗi lần chị thức giấc, nó điều cười với chị như cho chị biết lúc nào chị cũng có nó bên cạnh. Nó lại dìu chị vào ngồi ăn chung, nó múc bát canh cho chị...

Chị: Mình chuyển nơi khác ở đc ko Duy

Nó vui vì nghe giọng nói của chị, nó cười: được chứ, em ở đâu thì anh sẽ ở đó, em muốn đi xa cái sài gòn nóng nực này cũng đc

Chị: ko cần đâu Duy, ở nơi nào yên tĩnh và ít ai biết là đc rồi.

Nó: vậy ngày mai anh sẽ đi kiếm nhà rồi mình chuyển đi trong ngày.

Tâm lên tiếng: em có mấy đứa bạn cho thuê nhà vì gia đình đi nước ngoài sống, để em hỏi dùm cho anh chị

Nó: vậy em hỏi dùm anh đi, đc thì mai anh chuyển qua ở luôn.

Chị biết nó còn công việc nên ko muốn đi xa nơi này, nó có thể từ bỏ công việc để sống cùng chị, nhưng nó chiều theo ý chị, ko để chị phải suy nghĩ nhiều.

Tâm tìm cho nó một căn nhà nhỏ, cũng ko xa trung tâm thành phố, nơi đây yên tĩnh và thoáng mát như ý của chị.

Nó nắm lấy tay chị: khi nào em khỏe hẵn thì mình đi du lịch chơi nha.

Chị: còn công việc của Duy thì sao.

Nó cười: anh sắp xếp đc mà, từ lúc quen em đến giờ, anh chưa đi chơi xa với em, coi như dịp này để anh và em thư giản, đc ko em.

Chị cười: dạ được

Nó vui khi nụ cười đã nở trên khuôn mặt của chị, nơi nó ở cũng an toàn, nó cũng yên tâm mà đi làm, đến tối, nó chờ Tâm qua chơi với chị rồi nó lấy xe đi làm

Có thể đây là ngày cuối nó làm ở NIIP, nó biết những việc sắp xảy ra với nó, nó chạy đến gần chổ làm rồi gữi xe, nó ko vào chổ làm mà ngồi ở quán đối diện.

Chiếc moto thắng lại trước quán, thằng Thắng bước vào bên trong ngồi, nó ngồi hút hết điếu thuốc rồi đi thẳng vào chổ thằng Thắng đang ngồi

Thấy nó, hắn liền đứng dậy quơ tay đánh nó, nó né sang một bên rồi nhanh tay lấy chai bia để trên bàn đập vào đầu thằng Thắng... Xoảng..

Hắn ngã xuống vì choáng, tay nó cũng chảy máu vì mãnh cắt, mấy người khách trong quán la lên rồi đi qua ngoài.

Nó quì một gối xuống đất, dùng tay nó đấm thẳng vào mặt thằng Thắng, nó đấm liên tục, nhanh và chính xác, thằng Thắng cứ nằm, hình như hắn đã xỉu, máu trên tay nó và máu trên mặt thằng Thắng thấm vào nhau, nó nhớ lại những vết đỏ bị tát trên khuôn mặt của chị thì nó càng đấm mạnh, mặc cho thằng Thắng đã nằm buông xuôi

Nó nghe tiếng của bé Tâm gọi nó, nó ko quan tâm, nó cứ đấm để cho hạ bớt cơn nóng trong lòng, rồi bé Tâm tát vào mặt nó

- Anh đánh hắn chết rồi ai lo cho chị đây

Bị cái tát và nghe câu nói của Tâm nó mới dừng lại, mồ hôi nó chảy xuống ngực, hơi thở nó sâu hơn. Tâm kéo nó ra ngoài

- May là coi trong đt có tin nhắn của Thắng, anh hẹn hắn đến đây là biết có chuyện rồi

Nó: em đừng nói cho chị biết, mắc công chị lo

Tâm: thôi về đi rồi nói

Nó và Tâm lại lấy xe về, nó mới nổ máy thì công an lại bắt nó về phường

Nó ko chạy trốn, nó ko chống cự, nó làm đúng thủ tục, còn thằng Thắng thì đc chuyển vào bệnh viện

Nó ko nói lý do, mà chỉ kể lại sự việc nó đánh thằng Thắng, họ giam nó vào căn phòng và có thể nó ở tù 6 tháng vì tôi cố ý gây thương tích

Nó biết trước nên nó ko lo sợ, nó chỉ lo cho chị, có lẽ nó thiếu suy nghĩ, nó ko tự chủ đc bản thân, anh xin lỗi..

Chiều hôm sau, Tâm đi cùng với chị và chú vào gặp nó, chú cũng đã biết việc làm của thằng Thắng khi xem đoạn camera đặt trong nhà nó, rồi chú lo cho nó ko bị ngồi tù mà phạt cải tạo ko giam giữ.

Ba ngày sau thằng Thắng xuất viện, nó để chị ở nhà, nó nghe theo ý chạy lại nhà để gặp chú

Nó bước lên lầu, chú đang ngồi trên bộ ghế salon, còn thằng Thắng thì đứng khép nép kế bên, mặt mũi sưng lên vì vết bầm.

Chú: xin lỗi con, chú hiểu tâm trạng của con, chú ko biết dạy nó, chú giao thằng Thắng cho con, giải quyết xong hôm nay thì kết thúc mọi chuyện.

Nó ko nói gì, nó cầm con dao đi lại đặt trên tay thằng Thắng, chắc hắn cũng hiểu ý của nó, hắn cầm con dao trên tay với vẻ lo sợ rồi quì xuống năn nỉ chú

- Chú ơi, con ko muốn mất hai ngón tay đâu... chú ơi...

Chú: mầy nói với tao cũng vô ích thôi

Nó đứng nhìn cử chỉ của thằng Thắng, mặt chú quay sang chổ khác rồi nhìn nó, từ lúc đi theo chú đến giờ, nó chưa bao giờ nghe chú nói hai từ " xin lỗi " với ai.

Nó lấy con dao trên tay thằng Thắng rồi nói.

- Mong mầy đừng làm phiền tao và chị nữa, cũng đừng làm chú mất mặt

Nói quay sang nói với chú: Con cám ơn chú trong mấy năm qua đã giúp đỡ con và dạy con làm người, khi nào rãnh con sẽ đến thăm chú.

Nói xong nó quay lưng đi, chắc chú hiểu câu nói của nó, nó sẽ ko làm ở quán nữa, nó muốn sống cuộc sống đời thường với chị, ko bon chen, ko xô bồ và phức tạp.

Nó về đến nhà, chị đang ngồi trên bàn chờ nó, thức ăn đã đc dọn sẵn

Chị: Duy về rồi à, chú có làm gì Duy ko

Nó: anh ko sao, từ ngày mai anh sẽ ko làm ở quán nữa, bạn anh giới thiệu cho anh vào làm nhân viên ở rạp chiếu phim, tuy thu nhập ko cao, nhưng anh sẽ cố gắng ko để em chịu cực... Anh sẽ cố gắng vì em... vì hạnh phúc hai đứa mình...

Chị cười rồi ôm lấy nó: Duy khờ quá, làm công việc gì cũng đc, ăn cơm ăn cháo cũng đc, miễn ở bên Duy là Tâm hạnh phúc rồi

Nó cười rồi đặt lên tráng chị nụ hôn và

Qua một tháng học việc, nó đc chọn làm nhân viên chính thức ở một rạp chiếu phim ở trung tâm sài gòn, công việc cũng đơn giản đối với nó, chỉ soát vé và hướng dẫn khách vào chổ ngồi của mình.

Nó làm Fulltime nên có lương cơ bản, số tiền ko nhiều nhưng xài tiết kiệm thì cũng sống đc ở đất sài gòn này, nó sẽ cố gắng để thăng tiến trong công việc.

Gần 2 tháng...Hôm nay là ngày nó cầm phong bì tiền lương đầu tiên trong môi trường không phức tạp như lúc trước, nó mua một chai rượu vang và socola mà chị thích ăn về cho chị.

Nhà khóa cửa, chắc chị ra ngoài mua đồ, thức ăn đang để trên bàn chờ nó và chị, nó nó đặt chai rượu và socola trên bàn, rồi lát sau chị về...

Nó mĩm cười với chị và chị cũng vậy, chị vào ngồi đối diện nó.

Chị: Duy mới có công việc, cần gì phải tốn kém như vậy, để tiền đó có gì còn xoay sở đc

Nó cười: đâu có nhiêu đâu, miễn em thích là đc rồi

Chị cười rồi gấp thức ăn cho nó, ăn xong nó rửa chén cho chị đi tắm, từ trong phong bước ra, chị mặc bộ đầm ngủ màu hồng thật xinh xắn, nó cứ nhìn chị như ko biết chán, làm xua đi cái mệt của một ngày làm việc.

Chị: sao nhìn Tâm dữ vậy

Nó cười: tại vợ của anh xinh đẹp quá mà.

Chị cười: thôi để em rửa cho, anh đi tắm đi

Nó cười và vào trong tắm rửa sạch sẽ, em đang nằm trên giường chờ nó, ánh mắt em nhìn nó khiêu gợi, nó lại nằm ôm lấy em, làn da mát lạnh của em làm nó thích thú, rồi em và nó trao nụ hôn cho nhau, nó và em cùng làm cho nhau sung sướng và mãn nguyện trên cái giường phủ những bức màn trắng xóa...

Hn2QiBl.jpg
 

Con nhà nghèo

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/3/19
33
33
26
38
Bình phước
VND
0
Tín dụng
28
Xem ảnh/clip 13121

Nó về nhà, căn phòng tối, nó vừa mở đèn lên thì nghe giọng nói...

- Đừng... đừng... tắt đèn đi...

Nó thấy chị đang ngồi ôm con thú nhòi bông trên giường, khuôn mặt hoản sợ, đôi mắt đỏ khóc, mái tóc rối bời, nó liền chạy lại ôm lấy chị, nó biết đã xảy ra chuyện gì... Lòng nó đau nhói và hừng hực cơn giận. Kèm lại nó nói...

Nó: anh đây, em đừng sợ... Có anh đây rồi...

Nước mắt chị lăn dài, những vết nhơ đã dính lên người chị, tim nó đau thắt nhưng ráng kiềm nén, chị vẫn ko nói gì, nó hiểu cảm giác này, nó cứ ôm lấy chị...

2 tiếng trôi qua, nó vẫn ôm chị trên giường , tiếng khóc của chị vẫn ko ngừng, lòng có càng đau hơn.

Chị: Tâm có lỗi với Duy, Tâm ko xứng đáng...

Nó: người có lỗi ko phải là em, em đừng khóc nữa, em có như thế nào thì anh vẫn yêu em, anh sẽ ko bao giờ rời xa em dù em có xãy ra chuyện gì, nính đi vợ của anh.

Chị nghẹn lời..

Nó: anh hứa... sẽ để em 1 mình nữa. Sau này đi đâu, làm gì, mình điều ở bên nhau em nhé...

Chị ôm nó chặt hơn, tiếng khóc đã lắng xuống, nó ko thể bỏ đi, chị cần nó bên cạnh những lúc này, nước mắt nó rơi xuống, nước mắt của thù hận và oán trách.

Đêm đó nó cứ ôm chị và thức suốt, qua mấy ngày hôm sau chị ngã bệnh, nó nấu cháo và mua thuốc cho chị uống, bé Tâm cũng hay tin nên ở cạnh động viên chị cùng nó

Tâm: anh tính chuyện này sao?

Nó: bây giờ anh chỉ lo cho chị thôi, em đừng nói với chú làm gì, để tự anh giải quyết đc rồi, cám ơn em mấy ngày qua, cũng nhờ có em nên tinh thần của chị cũng đở hơn phần nào

Tâm: người trong nhà mà anh khách sáu quá.

Nó và Tâm cùng nhìn chị đang ngủ trên giường, hôm nay nó mới thấy chị ngủ đc một giấc lâu như vậy

Nó và Tâm dọn cơm lên bàn thì chị cũng vừa thức, mỗi lần chị thức giấc, nó điều cười với chị như cho chị biết lúc nào chị cũng có nó bên cạnh. Nó lại dìu chị vào ngồi ăn chung, nó múc bát canh cho chị...

Chị: Mình chuyển nơi khác ở đc ko Duy

Nó vui vì nghe giọng nói của chị, nó cười: được chứ, em ở đâu thì anh sẽ ở đó, em muốn đi xa cái sài gòn nóng nực này cũng đc

Chị: ko cần đâu Duy, ở nơi nào yên tĩnh và ít ai biết là đc rồi.

Nó: vậy ngày mai anh sẽ đi kiếm nhà rồi mình chuyển đi trong ngày.

Tâm lên tiếng: em có mấy đứa bạn cho thuê nhà vì gia đình đi nước ngoài sống, để em hỏi dùm cho anh chị

Nó: vậy em hỏi dùm anh đi, đc thì mai anh chuyển qua ở luôn.

Chị biết nó còn công việc nên ko muốn đi xa nơi này, nó có thể từ bỏ công việc để sống cùng chị, nhưng nó chiều theo ý chị, ko để chị phải suy nghĩ nhiều.

Tâm tìm cho nó một căn nhà nhỏ, cũng ko xa trung tâm thành phố, nơi đây yên tĩnh và thoáng mát như ý của chị.

Nó nắm lấy tay chị: khi nào em khỏe hẵn thì mình đi du lịch chơi nha.

Chị: còn công việc của Duy thì sao.

Nó cười: anh sắp xếp đc mà, từ lúc quen em đến giờ, anh chưa đi chơi xa với em, coi như dịp này để anh và em thư giản, đc ko em.

Chị cười: dạ được

Nó vui khi nụ cười đã nở trên khuôn mặt của chị, nơi nó ở cũng an toàn, nó cũng yên tâm mà đi làm, đến tối, nó chờ Tâm qua chơi với chị rồi nó lấy xe đi làm

Có thể đây là ngày cuối nó làm ở NIIP, nó biết những việc sắp xảy ra với nó, nó chạy đến gần chổ làm rồi gữi xe, nó ko vào chổ làm mà ngồi ở quán đối diện.

Chiếc moto thắng lại trước quán, thằng Thắng bước vào bên trong ngồi, nó ngồi hút hết điếu thuốc rồi đi thẳng vào chổ thằng Thắng đang ngồi

Thấy nó, hắn liền đứng dậy quơ tay đánh nó, nó né sang một bên rồi nhanh tay lấy chai bia để trên bàn đập vào đầu thằng Thắng... Xoảng..

Hắn ngã xuống vì choáng, tay nó cũng chảy máu vì mãnh cắt, mấy người khách trong quán la lên rồi đi qua ngoài.

Nó quì một gối xuống đất, dùng tay nó đấm thẳng vào mặt thằng Thắng, nó đấm liên tục, nhanh và chính xác, thằng Thắng cứ nằm, hình như hắn đã xỉu, máu trên tay nó và máu trên mặt thằng Thắng thấm vào nhau, nó nhớ lại những vết đỏ bị tát trên khuôn mặt của chị thì nó càng đấm mạnh, mặc cho thằng Thắng đã nằm buông xuôi

Nó nghe tiếng của bé Tâm gọi nó, nó ko quan tâm, nó cứ đấm để cho hạ bớt cơn nóng trong lòng, rồi bé Tâm tát vào mặt nó

- Anh đánh hắn chết rồi ai lo cho chị đây

Bị cái tát và nghe câu nói của Tâm nó mới dừng lại, mồ hôi nó chảy xuống ngực, hơi thở nó sâu hơn. Tâm kéo nó ra ngoài

- May là coi trong đt có tin nhắn của Thắng, anh hẹn hắn đến đây là biết có chuyện rồi

Nó: em đừng nói cho chị biết, mắc công chị lo

Tâm: thôi về đi rồi nói

Nó và Tâm lại lấy xe về, nó mới nổ máy thì công an lại bắt nó về phường

Nó ko chạy trốn, nó ko chống cự, nó làm đúng thủ tục, còn thằng Thắng thì đc chuyển vào bệnh viện

Nó ko nói lý do, mà chỉ kể lại sự việc nó đánh thằng Thắng, họ giam nó vào căn phòng và có thể nó ở tù 6 tháng vì tôi cố ý gây thương tích

Nó biết trước nên nó ko lo sợ, nó chỉ lo cho chị, có lẽ nó thiếu suy nghĩ, nó ko tự chủ đc bản thân, anh xin lỗi..

Chiều hôm sau, Tâm đi cùng với chị và chú vào gặp nó, chú cũng đã biết việc làm của thằng Thắng khi xem đoạn camera đặt trong nhà nó, rồi chú lo cho nó ko bị ngồi tù mà phạt cải tạo ko giam giữ.

Ba ngày sau thằng Thắng xuất viện, nó để chị ở nhà, nó nghe theo ý chạy lại nhà để gặp chú

Nó bước lên lầu, chú đang ngồi trên bộ ghế salon, còn thằng Thắng thì đứng khép nép kế bên, mặt mũi sưng lên vì vết bầm.

Chú: xin lỗi con, chú hiểu tâm trạng của con, chú ko biết dạy nó, chú giao thằng Thắng cho con, giải quyết xong hôm nay thì kết thúc mọi chuyện.

Nó ko nói gì, nó cầm con dao đi lại đặt trên tay thằng Thắng, chắc hắn cũng hiểu ý của nó, hắn cầm con dao trên tay với vẻ lo sợ rồi quì xuống năn nỉ chú

- Chú ơi, con ko muốn mất hai ngón tay đâu... chú ơi...

Chú: mầy nói với tao cũng vô ích thôi

Nó đứng nhìn cử chỉ của thằng Thắng, mặt chú quay sang chổ khác rồi nhìn nó, từ lúc đi theo chú đến giờ, nó chưa bao giờ nghe chú nói hai từ " xin lỗi " với ai.

Nó lấy con dao trên tay thằng Thắng rồi nói.

- Mong mầy đừng làm phiền tao và chị nữa, cũng đừng làm chú mất mặt

Nói quay sang nói với chú: Con cám ơn chú trong mấy năm qua đã giúp đỡ con và dạy con làm người, khi nào rãnh con sẽ đến thăm chú.

Nói xong nó quay lưng đi, chắc chú hiểu câu nói của nó, nó sẽ ko làm ở quán nữa, nó muốn sống cuộc sống đời thường với chị, ko bon chen, ko xô bồ và phức tạp.

Nó về đến nhà, chị đang ngồi trên bàn chờ nó, thức ăn đã đc dọn sẵn

Chị: Duy về rồi à, chú có làm gì Duy ko

Nó: anh ko sao, từ ngày mai anh sẽ ko làm ở quán nữa, bạn anh giới thiệu cho anh vào làm nhân viên ở rạp chiếu phim, tuy thu nhập ko cao, nhưng anh sẽ cố gắng ko để em chịu cực... Anh sẽ cố gắng vì em... vì hạnh phúc hai đứa mình...

Chị cười rồi ôm lấy nó: Duy khờ quá, làm công việc gì cũng đc, ăn cơm ăn cháo cũng đc, miễn ở bên Duy là Tâm hạnh phúc rồi

Nó cười rồi đặt lên tráng chị nụ hôn và

Qua một tháng học việc, nó đc chọn làm nhân viên chính thức ở một rạp chiếu phim ở trung tâm sài gòn, công việc cũng đơn giản đối với nó, chỉ soát vé và hướng dẫn khách vào chổ ngồi của mình.

Nó làm Fulltime nên có lương cơ bản, số tiền ko nhiều nhưng xài tiết kiệm thì cũng sống đc ở đất sài gòn này, nó sẽ cố gắng để thăng tiến trong công việc.

Gần 2 tháng...Hôm nay là ngày nó cầm phong bì tiền lương đầu tiên trong môi trường không phức tạp như lúc trước, nó mua một chai rượu vang và socola mà chị thích ăn về cho chị.

Nhà khóa cửa, chắc chị ra ngoài mua đồ, thức ăn đang để trên bàn chờ nó và chị, nó nó đặt chai rượu và socola trên bàn, rồi lát sau chị về...

Nó mĩm cười với chị và chị cũng vậy, chị vào ngồi đối diện nó.

Chị: Duy mới có công việc, cần gì phải tốn kém như vậy, để tiền đó có gì còn xoay sở đc

Nó cười: đâu có nhiêu đâu, miễn em thích là đc rồi

Chị cười rồi gấp thức ăn cho nó, ăn xong nó rửa chén cho chị đi tắm, từ trong phong bước ra, chị mặc bộ đầm ngủ màu hồng thật xinh xắn, nó cứ nhìn chị như ko biết chán, làm xua đi cái mệt của một ngày làm việc.

Chị: sao nhìn Tâm dữ vậy

Nó cười: tại vợ của anh xinh đẹp quá mà.

Chị cười: thôi để em rửa cho, anh đi tắm đi

Nó cười và vào trong tắm rửa sạch sẽ, em đang nằm trên giường chờ nó, ánh mắt em nhìn nó khiêu gợi, nó lại nằm ôm lấy em, làn da mát lạnh của em làm nó thích thú, rồi em và nó trao nụ hôn cho nhau, nó và em cùng làm cho nhau sung sướng và mãn nguyện trên cái giường phủ những bức màn trắng xóa...

Xem ảnh/clip 13122
Cuối cùng cũng có truyện xem
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo
Q

Quách Tĩnh

Guest
Xem ảnh/clip 7920

Nó chìm vào trong giấc ngủ, đâu đó có bàn tay sờ vào má làm nó tỉnh giấc

Nó: em tỉnh rồi à, em nằm nghĩ đi để anh lấy nước cho em

Nó lại bàn rót ly nước lọc cho em, nó dìu lưng em tựa vào gối, sắc mặt em xanh xao nhưng vẫn đẹp trong mắt nó

Mi: em xin lỗi

Nó cười: em khờ quá, anh hiểu em mà, dù em có ra sao thì anh vẫn ở bên em, cho dù em có đuổi anh đi lần nữa....

Mi cười với nó, nụ cười dịu dàng mà nó thường nhớ đến

Mi: em muốn ra ngoài

Nó chiều theo ý của em, nó để em ngồi trên chiếc xe lăn rồi đẩy em dọc theo con đường có 2 hàng hoa sứ của bệnh viện, em sẽ mau chóng hết bệnh và ở bên nó, niềm tin nó vụt lên, nó lấy 1 bông hoa sứ cài lên mái tóc dài bồng bềnh cho em...

Mi: anh đâu cần phải làm vậy, anh còn cuộc sống của anh mà...

Nó: em chính là cuộc sống của anh, anh có thể bỏ tất cả để đc bên em, em sẽ mau chóng hết bệnh thôi. Hãy vững tin lên em nhé.

Mi ngậm ngùi: em bị ưng thư chứ ko phải bệnh bình thường, sẽ ko có kết quả đâu...

Nó nắm lấy tay em: bây giờ công nghệ hiện đại hơn trước, sẽ làm em hết bệnh mau thôi, em đừng nghĩ nhiều ảnh hương đến sức khỏe. Anh sẽ luôn ở bên em...

Em cười rồi nắm lấy tay nó, nó cần cái nắm tay này của em đã từ lâu, nó hạnh phúc từng giây ngồi ở bên em trong buổi chiều của hoàng hôn...

Trời se lạnh làm cho người ta dễ chịu, nó đẩy em dạo vòng sân bệnh viện rồi lên phòng nằm nghĩ...

3 ngày liền nó điều ở bệnh viện với em, em điều trị liệu trông ốm và gầy, nhưng em lúc nào em cũng cười khi có nó ở bên cạnh. Tình trạng sức khỏe của em đã đỡ hơn nhiều khi Mi được ở bên nó...

Nó tranh thủ về sài gòn đối diện với chú, chắc chú giận nó lắm, nó đến nhà chú nhưng ko thấy nên nó vào trong ngồi chờ, lát sau chú bước xuống xe, phía sau là chị và Thắng

Nó: con xin lỗi

Chú ngồi vào ghế: sao con lại bỏ cuộc thi mà về quê, gia đình con có chuyện gì...

Nó ko nói gì chỉ cúi đầu

Chú: chú ko trách hay giận gì con, cũng ko phải vì danh tiếng của quán mà ép con đi thi, chú biết con có năng lực và trình độ, chú muốn con chiến thắng trong cuộc thi này để mọi người biết đến con, và con sẽ có chổ đứng trong giới này, nhưng con làm chú thất vọng quá...

Nó: con xin lỗi.

Chú uống ly rượu rồi đứng lên đi lại vỗ vào vai nó: thôi, chuyện đã qua rồi, còn nhiều cơ hội, con về nghĩ đi để tối đi làm nữa..

Nó nghe theo chú về phòng nằm nghĩ rồi tối đi làm, từ lúc Thắng về, lúc nào cũng đi theo chị, nhưng chị ko ngó ngàng gì đến Thắng, mọi người thấy nó vào quán liền cười chào nó.

Nó: chúc mừng em

Quyên: cám ơn anh, hôm đó anh ko thi, tiếc quá

Nó: còn nhiều cơ hội mà em

Chị quay sang nói với nó: mai mốt Duy đi đâu nhớ nói mọi người biết, ai cũng lo cho Duy hết á

Nó cười: Duy xin lỗi mọi người

Rồi mọi người chia ra làm việc, Thắng cứ liếc mỗi khi chị quan tâm đến nó, nó ko để ý tới và làm việc của mình

Tuần nào cũng vậy, tối chủ nhật nó làm xong là chạy về thăm em đến tối thứ hai thì chạy về sài gòn

Căn bệnh đã làm mái tóc đen dài bồng bềnh của em đã ko còn, nhưng trong mắt nó em rất dễ thương khi đội chiếc nón len mà nó tặng, tuần nào nó về cũng mua hai cái tặng cho em, em rất thích những chiếc nón nó tặng...

Mỗi khi em trị liệu thì nét buồn trên gương mặt em lại hiện lên, nó cũng ko đẩy em đi vòng bệnh viện nữa, em chỉ nằm nhìn nó rồi cười, mỗi lần em cười thì tia hi vọng của nó càng bừng sáng, nó hạnh phúc, như thế, nó chỉ cần như thế thôi, rồi nó lại lên sài gòn làm tiếp...

Rồi một hôm nó qua nhà chú để lấy hàng đem giao, cánh cửa ko khóa, nó thấy chiếc xe hơi đậu bên trong, nó dẫn xe vào rồi đi lên bậc thang...

Nó ko thấy chú trong phòng, nó đi xung quanh tìm chú rồi nó đi ngang cửa phòng nghe tiếng nói vọng ra...

- Tôi ko thích anh, mong anh tôn trọng tôi...

Tiếng nói của chị

- Em lên giường với ông ta đc thì với anh cũng như nhau thôi, ông ta sẽ ko biết đâu, em đừng sợ...

Chị: anh đừng lại gần tôi, tôi la lên đấy

- Em cứ la đi, sẽ ko có ai đến đây làm phiền anh với em đâu

Nó nghe tiếng la của chị hét lên, nó liền xông cánh cửa vào, thằng Thắng đang đè chị trên giường với bộ đầm ngủ, nó chạy lại đấm thẳng vào mặt thằng Thắng, chị vội chạy lại chổ nó đứng...

Thắng lấy tay che cái miệng đang chảy máu: mầy dám đánh tao hả thằng nhà quê

Nói xong hắn bay lại đánh nó, nó củng phản lại rồi hai người ngã xuống nền nhà , nó nhanh tay đánh chỏ vào mặt hắn rồi nhanh chóng đứng dậy nắm tay chị chạy xuống cầu thang...

Thắng cầm con dao đuổi theo, nó và chị chạy ra trước cửa thì chú về...

Chú: tụi bây làm cái gì vậy

Chú thấy nó nắm lấy tay chị rồi tán vào mặt nó, nó vẫn nắm lấy tay chị...

Chú: mầy ra khỏi nhà tao ngay, tối nay ko cần mầy ra làm nữa, còn cô muốn theo nó thì đi luôn đi...

Nó giận chú vì ko hỏi lý lẽ, chị vẫn mặc bộ đầm đi với nó, nó chở chị về phòng

Chị: Tâm xin lỗi, vì Tâm mà Duy phải mất việc làm

Nó quay sang nói với chị: công việc của em thì có thể kiếm đc, nhưng danh dự của chị thì ko thể mất, chị bị như vậy em ko thể đứng nhìn...

Chị ngậm ngùi ngồi trên chiếc ghế ko nói gì, nét mặt u buồn, đến chiều nó chở chị về nhà lấy đồ, sợ thằng Thắng lại đến tìm nên chị nói ở lại phòng nó vài hôm

Nó luôn tôn trọng chú, nó luôn xem chú như người cha của nó, chú luôn dạy cho nó cách sống và đạo lý làm người, nó tin là chú sẽ biết ai đúng ai sai trong chuyện này

Đến tối nó ko ra quán, nó ngồi ở phòng với chai bia và điếu thuốc, rồi chuông đt nó vang lên, chị Út gọi cho nó

- em nghe

Chị út ...

Nó như chết lặng khi nghe cuộc gọi từ chị, nước mắt nó muốn rớt ra, tim nó đập nhanh hơn, nó chỉ mong đây chỉ là giấc mơ, nhưng thượng đế đã ko mĩm cười với nó, nó liền lấy chìa khóa xe chạy về quê...

- Duy đi đâu vậy

Nó ko trả lời chị mà chạy xuống lấy chiếc xe rồi bắn thẳng về nhà em...

Trước cửa nhà em dựng lên một mái lều, có nhiều người ngồi trong đó, tiếng gõ mỏ, tiếng khóc và tiếng đàn cò

Nó chưa tin vào mắt mình, nó đi lại chổ em nằm, em đang mĩm cười với nó, nó sờ vào má em, gương mặt đã ko còn ấm áp như ngày nào

Nó cố gắng kiềm nén cảm xúc, nó cứ nhìn vào khuôn mặt hồn nhiên đang ngủ say của em, ông trời đã ko cho nó tội nguyện, tim nó đau thắt, rồi cô dìu nó ra ngoài trước ngồi

Có lẽ người ta sợ ánh đèn sáng sẽ làm em chói mắt nên họ đã đóng nắp lại, nó muốn chạy lại nhìn em lần cuối nhưng sao đôi chân nó rã rời

Nước mắt nó chảy xuống miệng, răng nó cắn vào môi thật đau để cho tỉnh cơn ác mộng, máu đã lan ra lưỡi nó, chưa bao giờ mặn và tanh như lúc này...

Nó nhìn vào khung ảnh của em, nó sẽ nhớ mãi ánh mắt và bờ môi này, nó cố gắng đứng lên và đi ra ngoài ngõ, vì nó ko muốn em nhìn thấy nó khóc và em cũng ko muốn nó buồn

Nó nhìn lên bầu trời thấy có rất nhiều ngôi sao, nó cứ nhìn rồi một ngôi sao băng qua, nó liền nhắm mắt lại và ước, nó ước gì đc gặp lại em cho dù nó phải chết...

Nó mở mắt ra, bóng dáng người con gái mặc bộ đồ trắng đang đứng trước mặt nó, có phải là em, em đến để nói chuyện cùng nó, hãy dẫn anh đi cùng Mi à, rồi người con gái từ từ bước đến... hình ảnh từ từ hiện ra trong mắt nó...

Sao chị lại theo nó xuống nơi này, chị lại ôm nó vào lòng, nước mắt nó thắm vào vai chị và những cái vuốt lưng cho nó. Nó lại ngồi ở bàn đối diện em, nó cứ ngồi nhìn vào khung ảnh của em cho đến sáng...

7h, ngôi nhà của em từ từ hạ xuống, nó đặt cành hoa lên ngôi nhà của em và nhìn vào khung ảnh, ánh mắt em như nói cho nó biết nó phải mạnh mẽ, đừng yếu đuối và phải sống thật tốt như em đã từng nói với nó, và rồi... ngôi nhà của em đã đc cát và đất bao phủ xung quanh...

Xem ảnh/clip 7921
Đm, đọc tới chap này muốn khóc vl :(
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo

Apache

Đang Bú Sữa Mẹ
27/4/19
30
42
14
Hcm
VND
0
Tín dụng
2
Đọc từ 11h30 tới giờ mới hết, cảm xúc lẫn lộn phảng phất tình tiết đâu đó thấy t trong đó.
Cám ơn VTB đã mang lại nhiều cảm xúc cho anh em, chúc bác nhiều ý tưởng và cảm hứng để ra thêm chap mới hoặc truyện mới cho dd.
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
Đọc từ 11h30 tới giờ mới hết, cảm xúc lẫn lộn phảng phất tình tiết đâu đó thấy t trong đó.
Cám ơn VTB đã mang lại nhiều cảm xúc cho anh em, chúc bác nhiều ý tưởng và cảm hứng để ra thêm chap mới hoặc truyện mới cho dd.
Chúc bác nhiều sk nhé ^^
 
  • Like
Reactions: KillTime2704
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan