Lượt xem: 22444
Tks tmlHôm nay bạn viết hay hơn chap trước ( one like for you )
Lịt bẹ mày tmlHay lắm con trai ơi.....
Sáng sớm ngày xuân ngày tết. Đọc truyện buồn vãi cả lờNgày qua ngày, nó nhận đc đt của Nhi và hẹn nó đi uống nước, đến quán nó kêu một ly cam ép rồi ngồi đợi, bóng dáng một người phụ nữ và đứa trẻ đi bên cạnh bước lên cầu thang rồi nhìn nó, Nhi đến chổ nó ngồi...
- Chào chú đi con
Đứa trẻ có đôi mắt đẹp giống mẹ, ngoan và lễ phép dạ thưa với nó. Nhi ngồi đối diện nó rồi gọi ly cafe sữa...
Nhi: lâu quá ko gặp anh, anh khỏe ko...
Nó: anh vẫn khỏe, em đi với con thôi à
Nhi tháo cặp mắt kính đen ra: uhm, em lên đây lấy hàng rồi sáng mai về
Nó: vậy em ở đâu
Nhi: em mới vừa lên tới chưa thuê khách sạn, tính nhờ anh chở em đi tìm ks nào đẹp và gần trung tâm để em dễ đi lại...
Nó: nếu em ko ngại thì lại phòng anh ở, có xe, em đi lại cũng tiện
Nhi cười: vậy làm phiền anh rồi...
Mấy năm rồi nó ko gặp Nhi, người chị của Nó vẫn ko thay đổi, máy tóc nâu uốn cong tự nhiên vẫn đẹp trong đôi mắt nó, chỉ có vòng 1 vả vòng 3 đã khác trước, Nhi kể nhiều chuyện cho nó nghe, nó cảm nhận đc những lời nói của Nhi chất chứa nhiều khoảng trống...
Nói chuyện đc một chút rồi nó chở mẹ con Nhi về phòng nghĩ, Nhi cất đồ rồi lấy xe nó đi đâu đó, còn đứa trẻ thì ngoan ngoãn nằm ngủ cạnh nó.
Mùi thơm của thức ăn làm nó tỉnh giấc, nó mở mắt ra thấy Nhi đang dọn đồ ăn trên bàn, bộ đồ dây mát mẻ mặc lên người Nhi, như người vợ đảm đang nấu cơm cho chồng...
Nhi: anh thức rồi à, ăn cơm với em luôn nha...
Nó vào phòng tắm vệ sinh rồi ra ngồi ăn cơm với Nhi, đứa trẻ ngủ say nên Nhi ko đánh thức nó dậy, chỉ có Nhi và nó, Nhi làm những món y hệt như lúc nó về nhà Nhi ăn cơm rồi hai đứa củng ra sau bếp " rửa chén " và mùi vị vẫn ko thay đổi
Nhi: ngon ko anh
Nó cười: vẫn ngon như ngày nào em à...
Nhi gấp miếng cánh gà cho nó: vậy anh ăn nhiều chút nha.
Nó và Nhi cùng ăn rồi cùng nhau rửa chén. Nhi nằm kế bên đứa trẻ, người ngoài nhìn vào làm sao biết người phụ nữ mang nét đẹp Âu-Việt này đã có một đứa con trắng trẻo và dễ thương như vậy...
Nhi vuốt ve đứa con thân yêu của mình, còn nó ngồi trên máy tính update thông tin, rồi bỗng có vòng tay ôm nó từ phía sau, bờ môi đặt lên cổ nó, nó chưa kịp nói gì thì Nhi đã rời nó ra và lại tủ lạnh lấy ly nước lọc uống, quay sang Nhi nhìn và cười mĩm với nó...
Nhi: tối nay anh có làm ko
Nó: tối nào anh cũng làm hết em à
Nhi: vậy tối nay mẹ con em ra chổ anh làm chơi đc ko...
Nó: tất nhiên rồi, em năm nghĩ đi, khi nào đi anh kêu em
Nó down vài bài nhạc rồi set list tối đi làm, nó tắm rửa thay đồ xong rồi dẫn mẹ con Nhi vào quán nó làm
Ty gặp nó gương mặt ngạc nhiên: vợ con anh hả, đứa trẻ dễ thương quá...
Nó: anh còn chưa có người yêu mà, đây là Nhi, bạn cùng quê với anh...
Ty: cũng phải, xấu như anh sao có vợ đẹp như chị ấy...haha
Ty cười rồi dẫn đứa trẻ đi mua kem, còn nó dẫn Nhi lên lầu ngồi rồi lấy chai rượu vang còn lại của chú tặng cho nó rót ra và uống với Nhi...
Lát sau thì Kit vào, cô gái có hình xâm phía sau cổ cá tính và mạnh mẽ, Kit đi cùng với mấy người bạn, nhìn thấy nó ngồi với Nhi thì cứ đứng nhìn nó, nó vẫy tay chào, Kit cười nhẹ với nó rồi quay sang nc với bạn
Nhi: rượu vang ở đây thơm và ngon quá
Nó: chai rượu này của ông chủ tặng anh mấy hôm trước kỉ niệm 1 năm khai trương quán
Nhi quay sang nhìn nó: anh vẫn chưa có người yêu à...
Nó cười nhẹ: anh có yêu một người, người ấy đã có chồng và một đứa con, đến giờ anh cũng chưa quen với ai
Nhi: vậy giờ anh vẫn yêu người đó ?
Nó cầm ly rượu lên: vẫn còn
Rồi không gian chỉ có tiếng nhạc và khoảng lặng, khi nghĩ đến em nó càng uống nhiều và nó cũng ko có cảm hứng để làm
Nó: cũng trễ rồi, anh đưa em và con về nghĩ để mai còn về sớm
Nhi gật đầu rồi cười với nó, nó đi xuống cầu thang mà đầu cứ quay quay, nó bế đứa trẻ trên tay Ty rồi dẫn Nhi về phòng
Nó đặt đứa trẻ xuống giường, nó tắt đi ánh đèn sáng, đôi mắt đứa trẻ lim nhim vì buồn ngủ, nó vào phòng tắm rửa mặt, khi bước ra nó thấy Nhi đang thay bộ đầm ngủ khiêu gợi...
Thân thể nóng bỏng của Nhi trong bộ đồ lót màu trắng vẫn hấp dẫn như ngày nào. Nhi bước lại gần nó, vòng tay ôm qua eo rồi đặt nu hôn lên môi nó, nụ hôn nồng nàng ngày nào giờ đã ko còn ngọt ngào, nụ hôn của sự lừa dối, nó rời Nhi ra rồi lại bàn ngồi...
Nhi: anh ko muốn em à
Nó: khuya rồi, em nghĩ sớm đi
Nhi đi lại vòng tay qua nó rồi hôn nhẹ lên cổ nó: anh nói còn yêu em mà, sao lại ko muốn ngủ với em
Nó đứng dậy: em hiểu làm rồi, người anh nói ko phải là em
Nhi vẫn hôn lên môi nó, nó chối từ rồi khoát chiếc áo vào đi xuống phố, nó đi dọc đường bùi viện....
- Duy
Giọng ai đó lạ lẫm gọi nó, nó quay sang thì thấy chị " Băng Tâm " đang ngồi ỡ quán bia bên lề đường, chị vẫy tay gọi nó vào...
Chị: hôm nay ko làm sao mà đi lang thang một mình vậy
Nó: hôm nay em ko khỏe nên nghĩ một ngày
Chị: vậy uống bia đc ko
Nó cười rồi kêu chai bia để trên ghế uống cùng chị
Nó: chị đi một mình thôi à
Chị: có mấy người bạn nữa nhưng về trước rồi
Nó: lúc rày chị có qua nhà chú Quang ko
Chị cười nhẹ: cũng ít lắm
Chị nói chuyện nhiều về chú, hai má chị ửng hồng và đôi môi đỏ chu ra mỗi khi cầm chia bia uống, ngồi đc một lát thì đô thị lại càng quét, mọi người đứng lên di tản...
Bất ngờ có thằng nhóc khoảng 15t giựt túi xách của chị, nó phản ứng nhanh chạy theo thằng nhóc vào trong hẻm rồi tóm đc nó, trong lúc giằng co thằng nhóc móc trong túi ra một con dao làm rách da bên tay trái nó một đường
Thằng nhỏ hốt hoảng lên khi thấy máu trên tay nó chảy ra rồi chạy mất tích, lấy đc túi xách cho chị nên nó cũng ko đuổi theo làm gì...
Nó đi ra đầu hẽm thì chị cũng vừa chạy lại, vẻ mặt chị lo lắng khi thấy vết thương trên tay nó, nó đưa túi xách cho chị, chị lúng túng lấy trong túi miếng khăn giấy và xé điếu thuốc đấp lên vết thương cho nó...
Chị nắm lấy bàn tay bị thương của nó: Duy có sao ko, để Tâm chở Duy vào bệnh viện may vết thương lại
Nó: vết cắt ngắn mà, ko sao đâu, chị đừng lo, cũng khuya rồi, chị về nghĩ sớm đi
Chị: Tâm cám ơn Duy nha
Nó cười rồi đi với chị lại chỗ lấy xe, chờ chị chạy đi rồi nó về phòng, Nhi vẫn mặc bộ đồ lót nằm kế đứa trẻ, nó nằm ở dưới và lấy áo che vết thương lại, đến sáng nó ko thấy Nhi và đứa trẻ đâu nữa
-------------------------------
Vài hôm sau, nó đại diện quán " NIIP " tham gia cuộc thi Championships do bé Quyên đăng ký, đây là cơ hội để cho nó phát triển và nâng cao trình độ, nếu hạng nhất sẽ đại diện việt nam qua Sing thi đấu vòng quốc tế
Nó gữi một cái Mixtape vào địa chỉ email của ban tổ chức chương trình và đc vào vòng thi đấu loại trực tiếp
Đến ngày thi đấu, mọi người trong quán và bạn bè của nó đến cổ vũ cho nó và Quyên, trong đó có chị " Tâm "
Sau cái đêm nó ngồi uống bia với chị, thì ngày nào chị cũng lại quán mua những hộp thức ăn nướng cho nó và cả quán dùng như một gia đình vui vẻ...
Nhờ chị và bạn bè đi theo cổ vũ nên nó có tinh thần thi đấu và hoàn thành tốt phần thi của mình, pé Quyên cũng vậy...
Mọi người điều la lên vì vui mừng khi nghe ban giám khảo thông báo nó và Quyên đc lọt vào top 8 trong 32 thí sinh thi đấu, 3 ngày sau là final
Đến tối, nó làm tiệc ăn mừng tại quán, mọi người ăn uống vui vẻ với nhau, rồi bóng dáng chị bước vào, ko biết nó say hay vì sao hôm nay chị lại đẹp đến vậy, chiếc quần ngố ôm bờ mông, ánh mắt huyền và mái tóc dài bồng bềnh làm nó như bị mê hoặc
Chị bước lại gần nó rồi lấy trong túi ra một món quà
Chị: Tâm tặng cho Duy nè, ráng lấy giải nhất nha
Nó chưa kịp nói thì Quyên lên tiếng: chưa chắc, còn em nữa chi
Nó: cám ơn chị, em mở ra xem đc ko
Chị cười: tất nhiên rồi
Nó mở hộp quà ra vả bất ngờ khi nhìn thấy cái tai nghe Beat Pro, nó thích cái tay nghe này lâu rồi nhưng chưa mua đc, nó vui mừng khi có người chị quan tâm đến nó, nó rót ly cocktail mời chị, rồi đt trong túi nó rung lên...
" Chị Út ", mấy năm nay nó vẫn liên lạc với chị mà ko đc, sao hôm nay chị lại gọi cho nó, nó vừa vui và vừa buồn, nó đi ra ngoài nghe đt...
Nó: em nghe nè chị
Chị: hồi chiều chị thấy bé Mi về nhà nhưng ko thấy ông Tuấn, nhìn Mi ốm lắm, ko biết xảy ra chuyện gì nữa, nếu em rãnh thì về thăm Mi đi - Mi có nhắc về em...
Nó: dạ, em cám ơn chị
Chị cúp máy, nó vào nói với be Ty: em lo cho quán dùm anh, anh phải về quê có chuyện gấp
Nó liền bỏ đi mặc cho chị hỏi lý do, nó về phòng lấy vài bộ đồ bỏ trong balo rồi chạy về quê
2h30 sáng nó có mặt ở cổng nhà Mi, căn nhà tối và u ám, lòng nó nao nao ko ngủ đc nên ngồi ở quán cafe đến sáng
6h30, đôi mắt nó lim nhim vì mệt, nó vào trong rửa mặt rồi chạy vào gặp em, nó đứng bên nhà chị nhìn qua căn nhà của Mi, ko biết có ba mẹ Mi ở nhà ko, nó lấy đt ra gọi cho chị...
Tiếng chuông reo lên rồi nó thấy chị từ cánh cửa bước ra
Nó: Ba mẹ Mi có ở nhà ko chị
Chị: đương nhiên là có rồi
Nó nói gấp: em muốn nói chuyện với Mi, chị giúp em đc ko
Chị đứng suy nghĩ lát rồi trả lời: em chạy lại quán cafe đầu cầu trước đi rồi chị chở bé Mi lại
Nó: cám ơn chị
Nói xong nó quay xe chạy lại quán cafe ngồi chờ, 30' sau nó ko thấy chị đến, lòng nó càng lo lắng, rồi chiếc xe dừng trước cửa quán, nó thấy bé Mi bước xuống
Chị nói đúng, Mi ốm đi rất nhiều, nét mặt Mi tiều tụy ko còn thanh xuân như lúc trước, chị chạy đi rồi Mi lại ngồi đối diện nó
Cả hai chỉ nhìn vào mắt nhau ko nói lời nào, đôi mắt long lanh đầy sức sống ngày nào giờ đã thành đôi mắt sâu và buồn
Nó: em khỏe ko, nhìn em ốm hơn trước thì phải
Mi: em vẫn bình thường, trong em xấu đi phải ko
Nó: em lúc nào cũng là người con gái hiền lành và xinh đẹp trong mắt của anh
Nét mặt Mi vẫn buồn: anh sống tốt ko
Nó: anh sống tốt, em về một mình à, đứa nhỏ đâu em
Khi nhắc đến đứa nhỏ thì nước mắt Mi chảy xuống, nó liền nắm lấy tay Mi
- Xãy ra chuyện gì, em nói cho anh biết đi, em để trong lòng sẽ sinh bệnh đó
Mi rút bàn tay lại: Lần này em về đây ở luôn, em và ông Tuấn li dị rồi, em vô dụng, em ko giành lại đc đứa con của mình
Tuy nó chưa có con nhưng nó hiểu cảm giác này của Mi, nghẹn ngào nó nói: em dự định làm gì
Mi lau đi những giọt nước mắt: em chưa biết
Không giang u buồn bao quanh cả buổi sáng, tiếng còi xe của chị cất lên rồi Mi lên xe về, nó ngồi thẩn thờ trong quán khi nghe những lời nói của Mi, Mi cần một người để quan tâm và Mi cần một người ở bên cạnh. Nó ko suy nghĩ nhiều bật dậy chạy lên nhà của Mi
Chưa có hứngPhần tiếp theo đâu tml kia. Đứt dây ỉa rồi ah
Có thể qua tết mới có time up chap mới ^^Có lẽ do Công việc ..???
Các bạn phải thông cảm ...
Chờ đợi là hạnh phúc mà ..,
Mấy A.E cứ đợi tý ...
Nhưng mong sao bạn mình sẽ lên sớp ..
Chuyện hay và dài ,tao check 10 e rồi mà vẫn chưa xem xong .thanks chuyện hay ,đáng xem.Chỉ còn mấy ngày nữa, nó có thể làm gì khi trong đầu nó toàn những buồn phiền, nó buôn xuôi tất cả
Thảo: anh uống nhiều lắm rồi, anh cứ như vậy cũng ko giải quyết đc gì đâu
Phong: bé Thảo nói đúng đó, hết đêm nay thôi rồi bắt đầu với cuộc sống mới, dù mầy có ở thiên đàn hay địa ngục thì vẫn có anh em bên cạnh mầy, cố gắng lên, tao biết mầy ko dễ gụt ngã vậy đâu, đúng ko con trai
Phong vỗ lên vai nó rồi an ủi nó, hết đêm nay nó sẽ thành một con người khác, những việc xãy ra sẽ làm cho nó mạnh mẽ hơn. Tiếng chuông đt nó vang lên, Mi gọi cho nó nhưng nó tắt máy và cứ uống tiếp, nó say để quên đi hết những đau thương mà nó đã nhận và học cách chấp nhận sự thật, ko trốn tránh
Tối ngày 8/3 nó viết lá thưcho mẹ nó rồi lên phường, cả nhóm cũng lên trò chuyện cùng nó, hết đêm nay nó sẽ rời khỏi nơi này
Đêm khuya giá lạnh chỉ còn Phong và bé Thảo ngồi chung với nó, nét mặt ai cũng buồn và tiếc nuối điều gì đó. 7h sáng nó làm lễ xong, chỉ còn 15' nữa xe chạy
Phong: mầy đi giữ gìn sức khỏe, mỗi tháng tao và nhóm sẽ lên thăm mầy, 18 lần cũng xong thôi
Thảo: anh đi nhớ viết thư về cho em nha
Nước mắt bé thảo rơi, thấp thoáng nó thấy bóng dáng Mi đi vào cổng, nó ko quan tâm, nó ôm bé Thảo vào lòng rồi hôn nhẹ lên môi bé Thảo, nó chào mọi người rồi bước lên xe thật nhanh
- Anh duy... anh duy, chờ em...
Nó biết chắc Mi sẽ thấy nó nhanh chống vì nhóm nó nổi bậc nhất trong phường này, nó vờ như ko nghe thấy rồi ngồi vào hàng ghế, nhắm mắt lại, lòng nó đau như cắt, nước mắt nó muốn chảy ra, nó chỉ mong chiếc xe lăn bánh thật nhanh rời khõi chổ này, để nó ko kiềm chế đc mà nghoảnh đầu lại nhìn Mi.
Xe chạy qua cầu Mỹ Thuận. mắt nó lim nhim vì đêm qua ko ngủ, trong cơn mê man nó thấy Mi và nó ân ái với nhau rồi hình ảnh người đàn ông 30t xuất hiện, nó giựt mình thức giấc, ông sĩ quan đánh thức nó, xe đã đến đơn vị
Bước xuống xe nó quan sát, căn nhà nào cũng giống nhau, mọi thứ điều khác biệt với bên ngoài, 30 người ở chung một ngôi nhà, có giường tầng và nó ngủ ở dưới, coi như lần này nó có khoảng thời gian để quên đi mọi chuyện
Kỷ luật quân đội rất nghiêm, nhất là 3 tháng quân trường, đêm nào nằm xuống nó cũng ngủ say vì mệt và thiếu ngủ, 3 tuần trôi qua, nó và 4 người ở chung đc chọn để tập văn nghệ chào mừng 30/4 và 1/5
Chị Quyên là người biên đạo nhãy cha cha cha, chị lớn hơn nó một tuổi, có 5 cặp nhãy, 5 nam và 5 nữ, nó đc chị bắt cặp nhãy chung với Linh, dáng người Linh ko cao lắm 1m60, tóc đen dài, là sinh viện năm nhất trường sư phạm tiểu học, Linh rất vui vẻ và hòa đồng với bộ đội, hay cười và đặc biệt có cặp chân mày đậm và sắc, rất đẹp
Cứ mỗi lần mấy đứa con gái vào đi ngang đơn vị là làm mọi thứ xôn xao lên
- Trời ơi, gái kìa tụi bây, vú kìa, đích kìa, em ơi, anh đây nè, i love you
Ko biết xấu hay đẹp, chỉ cần mông to vú to là tụi nó đều la lên như gặp đc thần tượng JAV, Như các buổi tối thường lệ, nó lên phòng tập văn nghệ, chưa thấy ai đến nên nó ngồi ở bồn hoa, ko biết ba mẹ và anh em nó thế nào, bé Mi có sống tốt ko
- Hù...
Bé Linh làm nó giật mình: em làm anh muốn đứng tim vậy
Linh: sao anh ko vào phòng mà ngồi ngoài này
Nó: anh ngồi ngoài này cho mát, sao em đếm sớm vậy
Linh: em đi học về rồi ghé đây luôn, mà quê anh ở đâu vậy
Nó: ở Vĩnh Long, còn em
Linh: em ở Biên Hòa, mà sao anh đi nghĩa vụ vậy
Nó: anh bị bạn gái bỏ..
Linh: sao buồn vậy, nhìn anh đào hoa vậy chắc anh làm gì người ta mới bỏ anh phải ko
Nó cười nhẹ rồi kể chuyện của Mi và nó cho Linh nghe, vẻ mặt Linh buồn rồi tâm sự với nó
Linh: ít ai đc như anh, có những người đạt đc cái họ muốn rồi họ lại bỏ đi, không biết trân trọng
Chắc Linh cũng mới vừa thất tình nên nói chuyện tình cảm với nó rất nhiều, 15' sau thì mấy người khác vào rồi nó và Linh vào tập
Như thường ngày, nó nhãy cặp chung với Linh, nó dìu tay Linh với điệu cha cha cha, nhưng hôm nay Linh lại nắm lấy tay nó, chắc qua một tuần tập chung với nhau nên Linh đã ko còn ngại nữa, Linh và nó nhãy rất ăn ý, chỉ có những lúc xoau người thì hơi phức tạp. Rồi Linh xoay chậm hơn nó một nhịp, chân Linh đá vào chân nó làm Linh ngã xuống nhưng nó đã kịp thời ôm Linh lại
Vì quá bất ngờ nên 1 tay của nó chạm vào ngực của Linh, cặp ngực mềm mại như thể Linh ko mặc áo ngực vậy
Linh đỏ mặt nói: cám ơn anh, Mình nghĩ chút rồi tập tiếp nha
Nó gật đầu rồi Linh đi ra ngoài ngồi, nó biết Linh ngại nên nó cũng ko dám nói gì. Cứ như vậy, ngày qua ngày và nó điều lên sớm để nói chuyện với Linh, cò khi tập xong đến 10h Linh vẫn cỏn ở lại nói chuyện với nó
Ngày chủ nhật đc nghĩ công tác, Phong và mọi người lên thăm nó, nó rất vui khi nhìn thấy mọi người
Phong: mầy đen ra đó, có cực lắm ko
Nó: tao vào đội văn nghệ nên cũng ko cực lắm
Phong: vậy cũng đc rồi, hôm bữa tao thấy đám cưới của một người, mầy biết ai ko
Nó cười nhẹ: của bé Mi phải ko
Phong: ko phải, là cũa Nhi lai, nó lấy ông việt kiều mỹ nào đó
Nó: uhm, mầy có liên lạc với Mi ko
Phong: ko, tao gọi mà thuê bao, cũng ko thấy Mi xuống nhóm
Có lẽ Mi đang hạnh phúc bên ai đó, nó ừ cho qua chuyện rồi nó hỏi về chuyện của nhóm, 3h chiều, nó tiễn mọi người về, khi vào trong đơn vị nó thấy bé Linh đang ngồi ngoài hàng lang, nó đi lại hỏi
Nó: sao em vào sớm vậy
Linh vẻ mặt giận dỗi: em vào đây lúc 11h rồi, có mưa gà rán cho anh nữa mà thấy anh ngồi nói chuyện với bạn nên em ko lại
Nó: vậy hả, sao em ko lại ngồi chơi chung luôn
Linh: thôi, em ngại, bạn anh cũng là dân nhãy à
Nó: uhm
Linh quen nhiều sĩ quan nên thời gian tiếp khách thoáng hơn một chút, nhưng có kiểm tra đột xuất nên nó phải đi nhập rau cho bếp ko ở lại nói chuyện với Linh đc
Tối đêm đó khi tập chung với Linh, ánh mắt Linh như có nhiều tâm sự, thường ngày Linh nói chuyện rất vui vẻ, bộ đội ai cũng thích Linh nhưng cả buổi tập Linh chẵng nói câu nào đến khi tập xong Linh mới mở lời
- Tối nay đánh kẻng ngủ xong ra anh vườn ươm đơn vị gặp em nh
Giọng Linh nói nghiêm túc, nó gật đầu rồi Linh lên xe chạy đi đâu đó
9h30, tiếng chuông vang lên, nó chờ điểm danh xong rồi lẻn ra ngoài vườn ươm, trời tối như mực, nó đi nhẹ để ko bị phát hiện, lại gần nó mới thấy bóng dáng Linh đang ngồi ở vườn ươm, nó nói khẽ
Nó: em gọi anh ra đây có việc gì ko Linh
Linh: em buồn quá nên muốn nói chuyện với anh
Nó ngồi xuống kế Linh: em buồn việc gì, gia đình à
Linh ko nói gì liền quay sang ôm nó, nó hiều rồi, cảm giác này, Linh cần một bở vai để dựa, nó cứ ngồi rồi ko ai nói lởi nào, nó cảm giác chiếc áo thun của nó đã bị thắm nước
Linh: có phải con trai ai cũng xem con gái tụi em như món đồ chơi rẻ tiền, buồn thì tìm đến, vui thì bỏ đi như ko có xảy ra chuyện gì
Nó vỗ về Linh: thôi đừng khóc nữa, em khóc sẽ xấu đi đó, nính đi rồi từ từ giải quyết
Linh: em giải quyết thế nào khi thấy người con gái ôm bạn trai em từ phía sau, còn nói chuyện vui vẻ nữa, em buồn lắm
Nó dìu vai Linh ra, 2 tay nó áp vào má của Linh: em hãy nhớ, tình yêu là chiến trường, chiến thằng hay thất bại là do sự khôn khéo của mình, những việc đó ko đáng để em phải khóc, còn nhiều bài học em phải va chạm nữa, ráng lên em
Nó lấy ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt của Linh. Trong đêm khuya đôi mắt long lanh nhìn nó rồi Linh lại ôm nó vào lòng
Nó: cũng khuya rồi, em về sớm đi để mai đi học nữa, nếu để bị phát hiện sẽ bị kỷ luật đó em
Nó dìu Linh ra vườn ươm rồi vào phòng ngủ, ko biết vào đây thiếu thốn tình dục hay vì mùi hương trên cơ thể Linh làm chym nó cứng lên. Khuya hôm đo bó mê man cùng Linh rồi giựt mình tình dậy nó sờ vào chym thì đã biết nó bị mộng tinh. Đi lính 2 tháng nó mới có đc cảm giác sướng thế này, dù chỉ là giấc mơ
Sắp hết r tmlC
Chuyện hay và dài ,tao check 10 e rồi mà vẫn chưa xem xong .thanks chuyện hay ,đáng xem.

Vậy khi nào có chuyện mới mà quái quái tao thichSắp hết r tml![]()
Chưa gì mà sắp hết sao ....Sắp hết r tml![]()


