Ngày về Đà Nẵng anh không bao giờ quên buổi tối hôm ấy. Anh vẫn nhắn tin và trò chuyện với em như mọi khi... Nhưng cảm giác đã không còn như trước với những suy nghĩ rối bời, những cái ngơ ngác không biết mình làm gì ở Cty và... Anh cắt đứt mọi liên lạc với cố ấy.
===================================================================
Anh không bao giờ thất hứa với những gì mình nói cả.
Chỉ vì hiện giờ anh đang đấu tranh với cảm xúc của mình. Anh muốn tìm lại chính anh của ngày xưa.
Anh biết em là một người con gái rất thông minh và khôn khéo trong việc ứng xử. Trái tim anh đã gục ngã từ khi em khóc trên ngực anh. Và đến hôm nay khi hỏi em làm về chưa. Em trả lời:
- Em còn 2 khách nữa, chắc 8h tối em mới về...
Lúc đó tự nhiên trong anh lại đau 1 cách khó hiểu... và anh chợt nhận ra... có lẽ mình đã cảm nắng em thật rồi.
Tại sao lại như vậy... Tự bao giờ anh lại thấy bản thân mình yếu đuối như thế này. Thật sự anh đã không còn là anh của ngày xưa từ khi gặp em.
Nhưng em à... Cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Có lẽ anh và em gặp nhau cũng là cái duyên. Nhưng cái nợ trăm năm thì anh và em mỗi người đã có lối đi cho riêng mình.
Em đã có người yêu và... anh cũng vậy. Anh đã phân định rõ ràng ranh giới của mình là giữa chữ Thân và Yêu vì thế gọi là Tri Kỉ. Nhưng vì nó quá gần nhau nên anh đã bước qua ranh giới đó lúc nào mà không biết. Hoặc có thể anh đã cố nhưng không cản được đôi chân của mình...
Chặn tin nhắn... Chặn cuộc goi.... " Chặn " mà nghe nặng lòng... Nhưng anh nghĩ chỉ có cách đó mình mới có thể trở về với qui tắc mà anh đã đặt ra cho bản thân.
Những kỉ niệm mình dành cho nhau sẽ là kí ức vĩnh hằng... Mai sau gặp lại có thể gọi nhau là cố nhân..
======================================================================
Link Phần I: https://rphang.info/threads/vtb-tam-su-cua-mot-nguoi-anh.3819/
===================================================================
Anh không bao giờ thất hứa với những gì mình nói cả.
Chỉ vì hiện giờ anh đang đấu tranh với cảm xúc của mình. Anh muốn tìm lại chính anh của ngày xưa.
Anh biết em là một người con gái rất thông minh và khôn khéo trong việc ứng xử. Trái tim anh đã gục ngã từ khi em khóc trên ngực anh. Và đến hôm nay khi hỏi em làm về chưa. Em trả lời:
- Em còn 2 khách nữa, chắc 8h tối em mới về...
Lúc đó tự nhiên trong anh lại đau 1 cách khó hiểu... và anh chợt nhận ra... có lẽ mình đã cảm nắng em thật rồi.
Tại sao lại như vậy... Tự bao giờ anh lại thấy bản thân mình yếu đuối như thế này. Thật sự anh đã không còn là anh của ngày xưa từ khi gặp em.
Nhưng em à... Cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Có lẽ anh và em gặp nhau cũng là cái duyên. Nhưng cái nợ trăm năm thì anh và em mỗi người đã có lối đi cho riêng mình.
Em đã có người yêu và... anh cũng vậy. Anh đã phân định rõ ràng ranh giới của mình là giữa chữ Thân và Yêu vì thế gọi là Tri Kỉ. Nhưng vì nó quá gần nhau nên anh đã bước qua ranh giới đó lúc nào mà không biết. Hoặc có thể anh đã cố nhưng không cản được đôi chân của mình...
Chặn tin nhắn... Chặn cuộc goi.... " Chặn " mà nghe nặng lòng... Nhưng anh nghĩ chỉ có cách đó mình mới có thể trở về với qui tắc mà anh đã đặt ra cho bản thân.
Những kỉ niệm mình dành cho nhau sẽ là kí ức vĩnh hằng... Mai sau gặp lại có thể gọi nhau là cố nhân..
======================================================================
Link Phần I: https://rphang.info/threads/vtb-tam-su-cua-mot-nguoi-anh.3819/
Chỉnh sửa cuối:



D
. Vài lời khuyên chân thành đến a 



