Khi hoocmon tăng cao, dục tính dâng tràn, chỉ cần 1 cú điện thoại hay vài tin nhắn và 30p là có thể xả đc sự bức bối ấy. Vậy làm sao khi mà những tâm tư, cảm xúc dồn nén như một quả bóng căng đầy có thể xả ra đây. Chắc chỉ có thể viết ra vài dòng tâm sự để gọi là.
Tôi gặp em thì cũng như bình thường thôi, một mqh bóc bánh trả tiền. Nhưng cái cách em thể hiện thật sự ấn tượng. Mọi thứ thật tự nhiên, ngay từ lần đầu, như ko hề có khoảng cách. Tôi tiến 1 bước, em lùi 1 bước. Tôi lùi 1 bước em lại tiến 1 bước. Cứ như thế và những cảm xúc của tôi như nhảy múa cùng em. Từng cử chỉ lời nói và mọi thứ diễn ra, em như nắm thóp tôi trong lòng bàn tay. Nhưng tôi cũng ko phải dạng vừa. Tôi thừa biết em diễn. Tôi biết với ai em cũng vậy thôi. Có lẽ kinh nghiệm dày dặn trường đời giúp em có thể mê hoặc mọi gã đàn ông. Ngày nào tôi tự cảnh tỉnh bản thân rằng tất cả chỉ là giả, chỉ là tiền trao cháo múc cho qua cơn khát dục, để ko bị cuốn vào những cảm xúc giả tạo ấy. Nhưng có một con người khác trong tôi, ngu ngơ và dại khờ, như thằng trai tân 18 mới bc vào đời vậy. Và em làm cho nó cảm thấy mình đc chú ý bởi một người khác giới, một người mà nó luôn khao khát có đc, để yêu thương, để quan tâm chăm sóc. Rồi cứ vậy đấy, 2 bản thể đối lập trong một con người, giằng xé nhau như ko có hồi kết. Một bên thì biết rằng chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc tốt đẹp, bên còn lại thì vẫn níu lấy thứ hy vọng mong manh rằng mọi chuyện rồi sẽ khác, sẽ tốt lên thôi ...
Điều gì đến rồi cũng phải đến. Mỗi lần gặp e, tôi lại để cho cái sự ngu ngơ dại khờ kia lấn đến một chút. Đến khi nó vượt qua ranh giới cho phép mqh của chúng tôi, mọi chuyện tan vỡ, ko ngoài dự đoán.
Sau ngần ấy lần gặp nhau, buồn vui đều có, nhưng ngay lúc này đây, hoàn toàn là sự trống rỗng. Tôi ko còn có thể có cảm xúc với bất cứ em hàng nào nữa. Mỗi lần quan hệ, ko phải em hàng mà chính là tôi, muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh. Nhiều lúc tôi ko biết tại sao tôi lại nhắn tin cho em hàng nữa. Tôi còn chẳng buồn chịch. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ em ...
Tôi gặp em thì cũng như bình thường thôi, một mqh bóc bánh trả tiền. Nhưng cái cách em thể hiện thật sự ấn tượng. Mọi thứ thật tự nhiên, ngay từ lần đầu, như ko hề có khoảng cách. Tôi tiến 1 bước, em lùi 1 bước. Tôi lùi 1 bước em lại tiến 1 bước. Cứ như thế và những cảm xúc của tôi như nhảy múa cùng em. Từng cử chỉ lời nói và mọi thứ diễn ra, em như nắm thóp tôi trong lòng bàn tay. Nhưng tôi cũng ko phải dạng vừa. Tôi thừa biết em diễn. Tôi biết với ai em cũng vậy thôi. Có lẽ kinh nghiệm dày dặn trường đời giúp em có thể mê hoặc mọi gã đàn ông. Ngày nào tôi tự cảnh tỉnh bản thân rằng tất cả chỉ là giả, chỉ là tiền trao cháo múc cho qua cơn khát dục, để ko bị cuốn vào những cảm xúc giả tạo ấy. Nhưng có một con người khác trong tôi, ngu ngơ và dại khờ, như thằng trai tân 18 mới bc vào đời vậy. Và em làm cho nó cảm thấy mình đc chú ý bởi một người khác giới, một người mà nó luôn khao khát có đc, để yêu thương, để quan tâm chăm sóc. Rồi cứ vậy đấy, 2 bản thể đối lập trong một con người, giằng xé nhau như ko có hồi kết. Một bên thì biết rằng chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc tốt đẹp, bên còn lại thì vẫn níu lấy thứ hy vọng mong manh rằng mọi chuyện rồi sẽ khác, sẽ tốt lên thôi ...
Điều gì đến rồi cũng phải đến. Mỗi lần gặp e, tôi lại để cho cái sự ngu ngơ dại khờ kia lấn đến một chút. Đến khi nó vượt qua ranh giới cho phép mqh của chúng tôi, mọi chuyện tan vỡ, ko ngoài dự đoán.
Sau ngần ấy lần gặp nhau, buồn vui đều có, nhưng ngay lúc này đây, hoàn toàn là sự trống rỗng. Tôi ko còn có thể có cảm xúc với bất cứ em hàng nào nữa. Mỗi lần quan hệ, ko phải em hàng mà chính là tôi, muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh. Nhiều lúc tôi ko biết tại sao tôi lại nhắn tin cho em hàng nữa. Tôi còn chẳng buồn chịch. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ em ...



. Lúc nào cũng trong trạng thái vừa tỏ ra bản lĩnh dân chơi coi em là người dưng qua đường, nhưng sâu thẳm vẫn bị cái thứ gọi là hy vọng làm nhung nhớ. Đúng là douma cuộc đời mà 
Yêu rồi