×
×
×
×
×
một năm có hai mùa mệt nhứt là mùa tết với trung thu. mệt ở chỗ phải chạy đi chạy về biếu xén mấy chỗ phải không.
đồ người ta tặng thì nhiều rồi cũng lại mang đi biếu người khác như trạm trung chuyển.
mấy món từ tiệm có tên tuổi, đắt tiền, đặt tên oách, hay làm phần nhìn bắt mắt sẽ được ưu tiên mang đi cho trước. ngon hay ko chẳng biết vì có ăn đâu mà cũng ko nên lo vì đồ mình tặng thì đa phần người ta cũng lại đem cho người khác thôi.
cái dây chuyền vô cùng tận!
đồ tặng mà người ta làm tại gia, số lượng ít vài ba cái thì nên giữ lại ăn. Một là vì lòng thành, hai là chất lượng thường thì hơn tiệm nhưng nhiều khi nêm nếm ko được bài bản lắm với cả chóng hư hơn. thêm nữa là mấy món này thường sẽ ko đầu tư phần trình bày nên đi tặng cũng kì. bonus là nhiều khi tự chế mấy cái nhân vị độc độc ăn cũng thú hơn.
cuộc tặng thì nó cũng giống giống nhau gói gọn 20-30p tùy mối. làm hoài đâm ra nhàm (tự nhiên thông cảm mấy bé hàng bị chê công nghiệp
)bấm chuông, mở cửa, a cháu/con/em/anh chào gia chủ, vâng vâng lâu quá chưa gặp, đặt đít ngồi, húp miếng nước, à vâng cháu ko ăn gì đâu ạ, vâng bác dạo này thế lào, vâng cháu vẫn ổn, vâng kinh tế khó khăn lắm ạ (kinh tế lúc quần nào cũng phải khó khăn, phải than, nhưng than nhẹ nhàng thôi chứ than quá họ lại khinh với chê lố
zui là khi gia chủ ko có nhà (chắc cũng xách đít đi tặng). thế là móc phôn ra gọi, gọi được mà trong nhà có người thì vâng cháu gửi hộp bánh. ko bắt máy thì đi về, người ta gọi lại thì nói vầng cháu có sang thăm. vầng cháu khỏe, vâng bác khỏe, vâng dạ dạ mọi người vui vẻ giữ gìn ạ.
lói chung tết đãi bôi
lè nhà lè nhè chả biết mới viết cái vẹo gì nữa






