Ba tiếng cốc-cốc-cốc, khg cần trả lời cánh cửa phòng đc đẩy một góc vừa đủ để một thân thể nhỏ nhắn mảnh khảnh, cô bé rất trẻ, bước vào.
“Đứng hình”. Khg phải bần đạo mà là T Thơ. Ngập ngừng trong tích tắc, dưới cái khg gian tranh sáng, tranh tối, đc cố tình xếp đặt của người có mặt trước, nhầm để che bớt sự chênh lệch khg thể khắc phục nào đó. Trong sự phân vân và câu trả lời vô thức, là quăng chiếc ví lên gối, e buông người lên giường.
-Anh chờ e! Một câu nói vừa là một câu hỏi như chương trình ai là triệu phú trên TV.” Chấp nhận” hay “khg chấp nhận”?????
-A đi tắm đi! Giọng điệu miền Bắc khá nhẹ nhàng, có một chút lo âu. Rồi cái âu lo cũng tan biến, để đc biết xuất thân bé từ gần với phòng tuyến Như Nguyệt của Đại Việt hào hùng năm xưa.
Những nắn nót nhẹ nhàng trên body non tơ,chưa tiệm cận trưởng thành, buộc bé phải dành chủ động. Giờ thì khoảng cách giửa Hòa thượng trụ trì và tiểu tăng mới xuất gia khg còn nữa. Khg còn thấy mặt e khi suối tóc thướt tha, chảy dài trên vai trần của e, với làn tóc bên thái dương phải, đc gối trên bàng quang hội tụ, rung rinh, chập chùng, lúc lắc bởi đôi môi và đầu lưỡi khá thần thánh, điêu luyện.. có tự bao giờ??
Người thụ hưởng khép hờ mắt, rồi mở toang, nhìn vai e gầy guộc nhỏ, xuống phần thắt đáy lưng ong đến phần nhô cao đột ngột, lại một phòng tuyến Như Nguyệt trong tầm mặt. Ôi! trẻ trung, hùng vĩ. Các số đo biểu kiến V1, V2, V3 bổng trở nên hoàn mĩ, dù thực khg tròn trịa vậy!!!!. Thẫm mĩ hình như khg có đúng hay sai.
Có lẽ đọc giả, đã cho gạch bay từ vài câu đầu rồi...nhưng hôm nay thật lòng là muốn gỏ phím, nói cách khác là muốn cho một số thứ ra khỏi cái đầu.... Report cho e là một phần, phần cho chính mình. Hẹn e là tìm ý tưởng và toại nguyện vì em “chấp nhận”.
E chấp nhận dục tính đàn ông trong thế truyền thống để Lão nô cãm cái rất mới mẽ, tinh túy mà lại rất xa xưa đã từng, lão đây! tự mình leo đỉnh của ái dục, e là tác nhân hoành tráng của tuổi đôi mươi với những đường cong và những mấp mô tràn nhựa sống, những suối nguồn tươi trẻ giàu dinh dưởng. E khg phải dành cho Lão nô nầy. Cãm ơn e “ chấp nhận” dù trong e có miễn cưởng. Đúng thôi!!!
Vì bé là “Tuyết Thơ” còn bổn tọa là “ Nho thần”. Hằng số khoảng cách thời gian khá lớn, bổn tọa khg có chủ ý níu kéo...mà để một lần khẳng định “ Ta trôi trong cuộc đời, khg chờ....., khg chờ ai ....”.
“Đứng hình”. Khg phải bần đạo mà là T Thơ. Ngập ngừng trong tích tắc, dưới cái khg gian tranh sáng, tranh tối, đc cố tình xếp đặt của người có mặt trước, nhầm để che bớt sự chênh lệch khg thể khắc phục nào đó. Trong sự phân vân và câu trả lời vô thức, là quăng chiếc ví lên gối, e buông người lên giường.
-Anh chờ e! Một câu nói vừa là một câu hỏi như chương trình ai là triệu phú trên TV.” Chấp nhận” hay “khg chấp nhận”?????
-A đi tắm đi! Giọng điệu miền Bắc khá nhẹ nhàng, có một chút lo âu. Rồi cái âu lo cũng tan biến, để đc biết xuất thân bé từ gần với phòng tuyến Như Nguyệt của Đại Việt hào hùng năm xưa.
Những nắn nót nhẹ nhàng trên body non tơ,chưa tiệm cận trưởng thành, buộc bé phải dành chủ động. Giờ thì khoảng cách giửa Hòa thượng trụ trì và tiểu tăng mới xuất gia khg còn nữa. Khg còn thấy mặt e khi suối tóc thướt tha, chảy dài trên vai trần của e, với làn tóc bên thái dương phải, đc gối trên bàng quang hội tụ, rung rinh, chập chùng, lúc lắc bởi đôi môi và đầu lưỡi khá thần thánh, điêu luyện.. có tự bao giờ??
Người thụ hưởng khép hờ mắt, rồi mở toang, nhìn vai e gầy guộc nhỏ, xuống phần thắt đáy lưng ong đến phần nhô cao đột ngột, lại một phòng tuyến Như Nguyệt trong tầm mặt. Ôi! trẻ trung, hùng vĩ. Các số đo biểu kiến V1, V2, V3 bổng trở nên hoàn mĩ, dù thực khg tròn trịa vậy!!!!. Thẫm mĩ hình như khg có đúng hay sai.
Có lẽ đọc giả, đã cho gạch bay từ vài câu đầu rồi...nhưng hôm nay thật lòng là muốn gỏ phím, nói cách khác là muốn cho một số thứ ra khỏi cái đầu.... Report cho e là một phần, phần cho chính mình. Hẹn e là tìm ý tưởng và toại nguyện vì em “chấp nhận”.
E chấp nhận dục tính đàn ông trong thế truyền thống để Lão nô cãm cái rất mới mẽ, tinh túy mà lại rất xa xưa đã từng, lão đây! tự mình leo đỉnh của ái dục, e là tác nhân hoành tráng của tuổi đôi mươi với những đường cong và những mấp mô tràn nhựa sống, những suối nguồn tươi trẻ giàu dinh dưởng. E khg phải dành cho Lão nô nầy. Cãm ơn e “ chấp nhận” dù trong e có miễn cưởng. Đúng thôi!!!
Vì bé là “Tuyết Thơ” còn bổn tọa là “ Nho thần”. Hằng số khoảng cách thời gian khá lớn, bổn tọa khg có chủ ý níu kéo...mà để một lần khẳng định “ Ta trôi trong cuộc đời, khg chờ....., khg chờ ai ....”.












