Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Tuổi trẻ hoang dại !

Lượt xem: 3486

Honda CB1100

Sắp Làm Checker
9/4/25
182
671
77
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,347
Sáng nay lại vô tình lướt thấy một bài viết động chạm tới một số ký ức hạnh phúc và cũng không mấy vui vẻ với mối tình đầu, tuy là không giống hoàn toàn (tôi và em chia tay trong hòa bình, không có oánh lộn :))) nhưng mấy cái cảm xúc bài viết mang lại cũng nhói nhói tim. Tôi thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp lại em trên phố, cũng vui đùa chọc ghẹo "nhờ em, anh học được cách yêu các cô gái khác" và vẫn thương em như ngày nào.
Xin chia sẻ bài viết với mọi người.
_____
Hồi yêu anh, mẹ em chỉ bảo đừng mang bầu. Đừng mang bệnh. Đừng hại người. Đừng tự hại chính mình. Còn lại, vô tư đi!
Thế là chúng ta đã lao vào tuổi trẻ hoang dại.
Những đêm mất ngủ cùng anh, vui bá cháy. Những lần cả hai trốn giảng đường, chạy phượt trên những cung đường toàn cát. Em ôm anh, trên con xe cà tàng. Ta hút thuốc. Ta ăn kẹo. Ta làm những trò của kẻ hư hỏng.
Khi đó, chúng ta nghĩ mình thật ngầu.
_____
Nhưng rồi, cuộc sống thiếu phương hướng đó dần nhàm chán.
Em và anh cãi nhau. Đơn giản là thuốc lá hết mà chẳng có tiền mua. Hoặc anh ngáy to khiến em khó chịu. Hay chỉ là chuyện điện thoại hết pin cũng có thể cãi lộn.
Ta đay nghiến nhau. Ban đầu, là những câu mỉa mai. Tiếp sau đó, ta chửi rủa. Cuối cùng, anh tát em.
Khoảnh khắc đó, em hóa điên hóa dại. Đời này chưa từng ai đánh em cả. Mẹ em cũng chưa từng thế. Em khóc. Anh khóc theo. Cuối cùng, ta nghe theo lời người lớn, của các cụ. Ta làm tình để làm hòa.
_____
Nhưng cuối cùng, em không thể chịu được cuộc sống đó nữa.
Em nhơ nhớp. Em bệ rạc. Em thèm những thứ bình thường như bữa ăn gia đình. Em muốn làm công chúa. Anh nghe thế, cười khẩy, em chỉ là con cóc khô.
Ta lại lao vào nhau. Cuối cùng, em bầm mắt. Trở về nha, em nhìn mẹ đang đứng trước cửa. Mặt bà không cảm xúc. Mẹ em hất hảm, hỏi thẳng:
- Không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình chứ?
Em khóc huhu, rồi gật đầu.
- Tốt, vào nhà đi! Mà mặt mày hơi tím con ạ!
Mẹ em nói thế. Bà để em vào cửa, ngồi khóc nức nở như thế. Bà lên lầu, đóng cánh cửa lại. Mẹ chẳng nói gì, bà chỉ đi ngủ.
_____
Em bắt đầu xốc lại cuộc đời mình.
Gạt bỏ lời xin lỗi từ anh, em bảo rằng mình nên chia tay và đừng gặp nữa. Em không muốn mắt bên kia của mình có màu tím. Em cũng làm trẻ hư đủ rồi. Sau nhiều lần, anh mới bỏ cuộc.
Rất nhiều năm sau này, anh với em mới gặp lại nhau. Lần đó, anh vẫn xin lỗi em. Anh là kẻ vũ phu. Từ đó, anh không làm vậy với ai nữa. Em cười. Dẫu sao trong cái bầm dập đó, ta đã từng yêu. Một tình yêu thật nhớp nháp, thật đẹp. Và nó vừa ghê tởm vừa hoang dại, nên ta chẳng biết nên giữ lại hay quên đi.
Cũng rất nhiều năm sau này, em phát hiện thời gian mình bận làm trẻ hư, mẹ đã hút thuốc lá trở lại. Bà ngồi trước hiên nhà, đi tới đi lui. Bà mất ngủ. Em hỏi, sao mẹ không cản con. Bà đáp, ai mà chẳng có thời. Miễn là không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình là còn cứu được.
Em nào biết, em không dính bầu (hay để người ta mang bầu), không dính bệnh, không hại mình, nhưng hại mẹ.
Có lẽ đó niềm đau chung của mọi đấng sinh thành trên đời. Ta phải nhìn con mình đau đớn mà không thể cản được. Bởi đó là cách duy nhất để nó trưởng thành.

c802414fdac9989dec46190f2ccf4108.jpg
 

rp.vodanh

Tập Tành Ăn Chơi
28/4/19
359
74
48
Ho Chi Minh
VND
0
Tín dụng
1,800
Sáng nay lại vô tình lướt thấy một bài viết động chạm tới một số ký ức hạnh phúc và cũng không mấy vui vẻ với mối tình đầu, tuy là không giống hoàn toàn (tôi và em chia tay trong hòa bình, không có oánh lộn :))) nhưng mấy cái cảm xúc bài viết mang lại cũng nhói nhói tim. Tôi thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp lại em trên phố, cũng vui đùa chọc ghẹo "nhờ em, anh học được cách yêu các cô gái khác" và vẫn thương em như ngày nào.
Xin chia sẻ bài viết với mọi người.
_____
Hồi yêu anh, mẹ em chỉ bảo đừng mang bầu. Đừng mang bệnh. Đừng hại người. Đừng tự hại chính mình. Còn lại, vô tư đi!
Thế là chúng ta đã lao vào tuổi trẻ hoang dại.
Những đêm mất ngủ cùng anh, vui bá cháy. Những lần cả hai trốn giảng đường, chạy phượt trên những cung đường toàn cát. Em ôm anh, trên con xe cà tàng. Ta hút thuốc. Ta ăn kẹo. Ta làm những trò của kẻ hư hỏng.
Khi đó, chúng ta nghĩ mình thật ngầu.
_____
Nhưng rồi, cuộc sống thiếu phương hướng đó dần nhàm chán.
Em và anh cãi nhau. Đơn giản là thuốc lá hết mà chẳng có tiền mua. Hoặc anh ngáy to khiến em khó chịu. Hay chỉ là chuyện điện thoại hết pin cũng có thể cãi lộn.
Ta đay nghiến nhau. Ban đầu, là những câu mỉa mai. Tiếp sau đó, ta chửi rủa. Cuối cùng, anh tát em.
Khoảnh khắc đó, em hóa điên hóa dại. Đời này chưa từng ai đánh em cả. Mẹ em cũng chưa từng thế. Em khóc. Anh khóc theo. Cuối cùng, ta nghe theo lời người lớn, của các cụ. Ta làm tình để làm hòa.
_____
Nhưng cuối cùng, em không thể chịu được cuộc sống đó nữa.
Em nhơ nhớp. Em bệ rạc. Em thèm những thứ bình thường như bữa ăn gia đình. Em muốn làm công chúa. Anh nghe thế, cười khẩy, em chỉ là con cóc khô.
Ta lại lao vào nhau. Cuối cùng, em bầm mắt. Trở về nha, em nhìn mẹ đang đứng trước cửa. Mặt bà không cảm xúc. Mẹ em hất hảm, hỏi thẳng:
- Không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình chứ?
Em khóc huhu, rồi gật đầu.
- Tốt, vào nhà đi! Mà mặt mày hơi tím con ạ!
Mẹ em nói thế. Bà để em vào cửa, ngồi khóc nức nở như thế. Bà lên lầu, đóng cánh cửa lại. Mẹ chẳng nói gì, bà chỉ đi ngủ.
_____
Em bắt đầu xốc lại cuộc đời mình.
Gạt bỏ lời xin lỗi từ anh, em bảo rằng mình nên chia tay và đừng gặp nữa. Em không muốn mắt bên kia của mình có màu tím. Em cũng làm trẻ hư đủ rồi. Sau nhiều lần, anh mới bỏ cuộc.
Rất nhiều năm sau này, anh với em mới gặp lại nhau. Lần đó, anh vẫn xin lỗi em. Anh là kẻ vũ phu. Từ đó, anh không làm vậy với ai nữa. Em cười. Dẫu sao trong cái bầm dập đó, ta đã từng yêu. Một tình yêu thật nhớp nháp, thật đẹp. Và nó vừa ghê tởm vừa hoang dại, nên ta chẳng biết nên giữ lại hay quên đi.
Cũng rất nhiều năm sau này, em phát hiện thời gian mình bận làm trẻ hư, mẹ đã hút thuốc lá trở lại. Bà ngồi trước hiên nhà, đi tới đi lui. Bà mất ngủ. Em hỏi, sao mẹ không cản con. Bà đáp, ai mà chẳng có thời. Miễn là không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình là còn cứu được.
Em nào biết, em không dính bầu (hay để người ta mang bầu), không dính bệnh, không hại mình, nhưng hại mẹ.
Có lẽ đó niềm đau chung của mọi đấng sinh thành trên đời. Ta phải nhìn con mình đau đớn mà không thể cản được. Bởi đó là cách duy nhất để nó trưởng thành.

Xem ảnh/clip 1685978
Danh dấu
 
  • Like
Reactions: Honda CB1100

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Sáng nay lại vô tình lướt thấy một bài viết động chạm tới một số ký ức hạnh phúc và cũng không mấy vui vẻ với mối tình đầu, tuy là không giống hoàn toàn (tôi và em chia tay trong hòa bình, không có oánh lộn :))) nhưng mấy cái cảm xúc bài viết mang lại cũng nhói nhói tim. Tôi thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp lại em trên phố, cũng vui đùa chọc ghẹo "nhờ em, anh học được cách yêu các cô gái khác" và vẫn thương em như ngày nào.
Xin chia sẻ bài viết với mọi người.
_____
Hồi yêu anh, mẹ em chỉ bảo đừng mang bầu. Đừng mang bệnh. Đừng hại người. Đừng tự hại chính mình. Còn lại, vô tư đi!
Thế là chúng ta đã lao vào tuổi trẻ hoang dại.
Những đêm mất ngủ cùng anh, vui bá cháy. Những lần cả hai trốn giảng đường, chạy phượt trên những cung đường toàn cát. Em ôm anh, trên con xe cà tàng. Ta hút thuốc. Ta ăn kẹo. Ta làm những trò của kẻ hư hỏng.
Khi đó, chúng ta nghĩ mình thật ngầu.
_____
Nhưng rồi, cuộc sống thiếu phương hướng đó dần nhàm chán.
Em và anh cãi nhau. Đơn giản là thuốc lá hết mà chẳng có tiền mua. Hoặc anh ngáy to khiến em khó chịu. Hay chỉ là chuyện điện thoại hết pin cũng có thể cãi lộn.
Ta đay nghiến nhau. Ban đầu, là những câu mỉa mai. Tiếp sau đó, ta chửi rủa. Cuối cùng, anh tát em.
Khoảnh khắc đó, em hóa điên hóa dại. Đời này chưa từng ai đánh em cả. Mẹ em cũng chưa từng thế. Em khóc. Anh khóc theo. Cuối cùng, ta nghe theo lời người lớn, của các cụ. Ta làm tình để làm hòa.
_____
Nhưng cuối cùng, em không thể chịu được cuộc sống đó nữa.
Em nhơ nhớp. Em bệ rạc. Em thèm những thứ bình thường như bữa ăn gia đình. Em muốn làm công chúa. Anh nghe thế, cười khẩy, em chỉ là con cóc khô.
Ta lại lao vào nhau. Cuối cùng, em bầm mắt. Trở về nha, em nhìn mẹ đang đứng trước cửa. Mặt bà không cảm xúc. Mẹ em hất hảm, hỏi thẳng:
- Không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình chứ?
Em khóc huhu, rồi gật đầu.
- Tốt, vào nhà đi! Mà mặt mày hơi tím con ạ!
Mẹ em nói thế. Bà để em vào cửa, ngồi khóc nức nở như thế. Bà lên lầu, đóng cánh cửa lại. Mẹ chẳng nói gì, bà chỉ đi ngủ.
_____
Em bắt đầu xốc lại cuộc đời mình.
Gạt bỏ lời xin lỗi từ anh, em bảo rằng mình nên chia tay và đừng gặp nữa. Em không muốn mắt bên kia của mình có màu tím. Em cũng làm trẻ hư đủ rồi. Sau nhiều lần, anh mới bỏ cuộc.
Rất nhiều năm sau này, anh với em mới gặp lại nhau. Lần đó, anh vẫn xin lỗi em. Anh là kẻ vũ phu. Từ đó, anh không làm vậy với ai nữa. Em cười. Dẫu sao trong cái bầm dập đó, ta đã từng yêu. Một tình yêu thật nhớp nháp, thật đẹp. Và nó vừa ghê tởm vừa hoang dại, nên ta chẳng biết nên giữ lại hay quên đi.
Cũng rất nhiều năm sau này, em phát hiện thời gian mình bận làm trẻ hư, mẹ đã hút thuốc lá trở lại. Bà ngồi trước hiên nhà, đi tới đi lui. Bà mất ngủ. Em hỏi, sao mẹ không cản con. Bà đáp, ai mà chẳng có thời. Miễn là không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình là còn cứu được.
Em nào biết, em không dính bầu (hay để người ta mang bầu), không dính bệnh, không hại mình, nhưng hại mẹ.
Có lẽ đó niềm đau chung của mọi đấng sinh thành trên đời. Ta phải nhìn con mình đau đớn mà không thể cản được. Bởi đó là cách duy nhất để nó trưởng thành.

Xem ảnh/clip 1685978
Đứng lên được là tốt rồi. Làm lại thôi. Học để trưởng thành. Đó là kinh nghiệm là trãi nghiệm cho cuộc đời.
 
  • Like
Reactions: Honda CB1100

Đang Bận Thở

Checker Tập Sự
22/11/24
3,718
11,472
96
Việt Nam
VND
1,111
Tín dụng
22,373
Cô gái đó giống tui,đang làm công chúa của ba mẹ thì va phải thằng vũ phu ck cũ.Nhiều khi mình gặp người ko ra gì ko phải là mình chưa tốt hay là báo ứng,có khi ông trời thấy mình ấm êm cs màu hồng quá nên muốn cho mình thêm bài học để có chút vốn liếng bước ra đời.Mỗi lần cãi lộn là mỗi lần cơ thể +1 vết thương bầm tím,dần dần t lì đòn tới mức dù rất đau cũng ko bao giờ khóc nữa.
Ai rồi cũng phải buông bỏ để sửa chữa những sai lầm của đời mình,chỉ có trái tim sứt mẻ là chẳng thể lành lặn trở lại.
 

MILO síc rịt

Checker Tập Sự
Kiều Nữ RPHANG
24/7/23
2,357
2,656
87
Where?? Từ where???
VND
0
Tín dụng
15,137
Cô gái đó giống tui,đang làm công chúa của ba mẹ thì va phải thằng vũ phu ck cũ.Nhiều khi mình gặp người ko ra gì ko phải là mình chưa tốt hay là báo ứng,có khi ông trời thấy mình ấm êm cs màu hồng quá nên muốn cho mình thêm bài học để có chút vốn liếng bước ra đời.Mỗi lần cãi lộn là mỗi lần cơ thể +1 vết thương bầm tím,dần dần t lì đòn tới mức dù rất đau cũng ko bao giờ khóc nữa.
Ai rồi cũng phải buông bỏ để sửa chữa những sai lầm của đời mình,chỉ có trái tim sứt mẻ là chẳng thể lành lặn trở lại.
Nhanh trí dki học MMA lun cho ló chóayyyyy
Thặc sự là gái miền Nam như Heo hiền quá, chứ mấy cha nyc của Lô bị Lô tẩn cho mất nhận dạng rồi [-X
 

MILO síc rịt

Checker Tập Sự
Kiều Nữ RPHANG
24/7/23
2,357
2,656
87
Where?? Từ where???
VND
0
Tín dụng
15,137
Khum,H là gái Bắc 100% ,H chỉ đc sinh ra và lớn lên trong này thôi.Lúc đó còn khờ :Aminanni:
Phế! Quá Phế!
Tinh thần gái Bắc heo hỏng có dc kế thừa[-X
Thèn nyc Lô cầm đồ cho vay dưới ĐN á trc bị Lô cầm thắt lưng vụt cho 1 trận về các em ổng nhìn vết lằn trên lưng còn xót xa á[-(
 

Wowwow

Đang Tuổi Sửu Nhi
26/7/25
189
101
25
38
Sài gòn
VND
0
Tín dụng
1,031
Sáng nay lại vô tình lướt thấy một bài viết động chạm tới một số ký ức hạnh phúc và cũng không mấy vui vẻ với mối tình đầu, tuy là không giống hoàn toàn (tôi và em chia tay trong hòa bình, không có oánh lộn :))) nhưng mấy cái cảm xúc bài viết mang lại cũng nhói nhói tim. Tôi thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp lại em trên phố, cũng vui đùa chọc ghẹo "nhờ em, anh học được cách yêu các cô gái khác" và vẫn thương em như ngày nào.
Xin chia sẻ bài viết với mọi người.
_____
Hồi yêu anh, mẹ em chỉ bảo đừng mang bầu. Đừng mang bệnh. Đừng hại người. Đừng tự hại chính mình. Còn lại, vô tư đi!
Thế là chúng ta đã lao vào tuổi trẻ hoang dại.
Những đêm mất ngủ cùng anh, vui bá cháy. Những lần cả hai trốn giảng đường, chạy phượt trên những cung đường toàn cát. Em ôm anh, trên con xe cà tàng. Ta hút thuốc. Ta ăn kẹo. Ta làm những trò của kẻ hư hỏng.
Khi đó, chúng ta nghĩ mình thật ngầu.
_____
Nhưng rồi, cuộc sống thiếu phương hướng đó dần nhàm chán.
Em và anh cãi nhau. Đơn giản là thuốc lá hết mà chẳng có tiền mua. Hoặc anh ngáy to khiến em khó chịu. Hay chỉ là chuyện điện thoại hết pin cũng có thể cãi lộn.
Ta đay nghiến nhau. Ban đầu, là những câu mỉa mai. Tiếp sau đó, ta chửi rủa. Cuối cùng, anh tát em.
Khoảnh khắc đó, em hóa điên hóa dại. Đời này chưa từng ai đánh em cả. Mẹ em cũng chưa từng thế. Em khóc. Anh khóc theo. Cuối cùng, ta nghe theo lời người lớn, của các cụ. Ta làm tình để làm hòa.
_____
Nhưng cuối cùng, em không thể chịu được cuộc sống đó nữa.
Em nhơ nhớp. Em bệ rạc. Em thèm những thứ bình thường như bữa ăn gia đình. Em muốn làm công chúa. Anh nghe thế, cười khẩy, em chỉ là con cóc khô.
Ta lại lao vào nhau. Cuối cùng, em bầm mắt. Trở về nha, em nhìn mẹ đang đứng trước cửa. Mặt bà không cảm xúc. Mẹ em hất hảm, hỏi thẳng:
- Không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình chứ?
Em khóc huhu, rồi gật đầu.
- Tốt, vào nhà đi! Mà mặt mày hơi tím con ạ!
Mẹ em nói thế. Bà để em vào cửa, ngồi khóc nức nở như thế. Bà lên lầu, đóng cánh cửa lại. Mẹ chẳng nói gì, bà chỉ đi ngủ.
_____
Em bắt đầu xốc lại cuộc đời mình.
Gạt bỏ lời xin lỗi từ anh, em bảo rằng mình nên chia tay và đừng gặp nữa. Em không muốn mắt bên kia của mình có màu tím. Em cũng làm trẻ hư đủ rồi. Sau nhiều lần, anh mới bỏ cuộc.
Rất nhiều năm sau này, anh với em mới gặp lại nhau. Lần đó, anh vẫn xin lỗi em. Anh là kẻ vũ phu. Từ đó, anh không làm vậy với ai nữa. Em cười. Dẫu sao trong cái bầm dập đó, ta đã từng yêu. Một tình yêu thật nhớp nháp, thật đẹp. Và nó vừa ghê tởm vừa hoang dại, nên ta chẳng biết nên giữ lại hay quên đi.
Cũng rất nhiều năm sau này, em phát hiện thời gian mình bận làm trẻ hư, mẹ đã hút thuốc lá trở lại. Bà ngồi trước hiên nhà, đi tới đi lui. Bà mất ngủ. Em hỏi, sao mẹ không cản con. Bà đáp, ai mà chẳng có thời. Miễn là không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình là còn cứu được.
Em nào biết, em không dính bầu (hay để người ta mang bầu), không dính bệnh, không hại mình, nhưng hại mẹ.
Có lẽ đó niềm đau chung của mọi đấng sinh thành trên đời. Ta phải nhìn con mình đau đớn mà không thể cản được. Bởi đó là cách duy nhất để nó trưởng thành.

Xem ảnh/clip 1685978
Bài viết hay quá
 
  • Like
Reactions: Honda CB1100

Honda CB1100

Sắp Làm Checker
9/4/25
182
671
77
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,347
Phế! Quá Phế!
Tinh thần gái Bắc heo hỏng có dc kế thừa[-X
Thèn nyc Lô cầm đồ cho vay dưới ĐN á trc bị Lô cầm thắt lưng vụt cho 1 trận về các em ổng nhìn vết lằn trên lưng còn xót xa á[-(
Nghe bà chia sẻ không dám có người yêu Bắc luôn chời !!
 

Hưng782

Checker Chính Thức
14/1/23
20,899
7,728
130
TP HCM
VND
1,111
Tín dụng
100,193
Sáng nay lại vô tình lướt thấy một bài viết động chạm tới một số ký ức hạnh phúc và cũng không mấy vui vẻ với mối tình đầu, tuy là không giống hoàn toàn (tôi và em chia tay trong hòa bình, không có oánh lộn :))) nhưng mấy cái cảm xúc bài viết mang lại cũng nhói nhói tim. Tôi thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp lại em trên phố, cũng vui đùa chọc ghẹo "nhờ em, anh học được cách yêu các cô gái khác" và vẫn thương em như ngày nào.
Xin chia sẻ bài viết với mọi người.
_____
Hồi yêu anh, mẹ em chỉ bảo đừng mang bầu. Đừng mang bệnh. Đừng hại người. Đừng tự hại chính mình. Còn lại, vô tư đi!
Thế là chúng ta đã lao vào tuổi trẻ hoang dại.
Những đêm mất ngủ cùng anh, vui bá cháy. Những lần cả hai trốn giảng đường, chạy phượt trên những cung đường toàn cát. Em ôm anh, trên con xe cà tàng. Ta hút thuốc. Ta ăn kẹo. Ta làm những trò của kẻ hư hỏng.
Khi đó, chúng ta nghĩ mình thật ngầu.
_____
Nhưng rồi, cuộc sống thiếu phương hướng đó dần nhàm chán.
Em và anh cãi nhau. Đơn giản là thuốc lá hết mà chẳng có tiền mua. Hoặc anh ngáy to khiến em khó chịu. Hay chỉ là chuyện điện thoại hết pin cũng có thể cãi lộn.
Ta đay nghiến nhau. Ban đầu, là những câu mỉa mai. Tiếp sau đó, ta chửi rủa. Cuối cùng, anh tát em.
Khoảnh khắc đó, em hóa điên hóa dại. Đời này chưa từng ai đánh em cả. Mẹ em cũng chưa từng thế. Em khóc. Anh khóc theo. Cuối cùng, ta nghe theo lời người lớn, của các cụ. Ta làm tình để làm hòa.
_____
Nhưng cuối cùng, em không thể chịu được cuộc sống đó nữa.
Em nhơ nhớp. Em bệ rạc. Em thèm những thứ bình thường như bữa ăn gia đình. Em muốn làm công chúa. Anh nghe thế, cười khẩy, em chỉ là con cóc khô.
Ta lại lao vào nhau. Cuối cùng, em bầm mắt. Trở về nha, em nhìn mẹ đang đứng trước cửa. Mặt bà không cảm xúc. Mẹ em hất hảm, hỏi thẳng:
- Không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình chứ?
Em khóc huhu, rồi gật đầu.
- Tốt, vào nhà đi! Mà mặt mày hơi tím con ạ!
Mẹ em nói thế. Bà để em vào cửa, ngồi khóc nức nở như thế. Bà lên lầu, đóng cánh cửa lại. Mẹ chẳng nói gì, bà chỉ đi ngủ.
_____
Em bắt đầu xốc lại cuộc đời mình.
Gạt bỏ lời xin lỗi từ anh, em bảo rằng mình nên chia tay và đừng gặp nữa. Em không muốn mắt bên kia của mình có màu tím. Em cũng làm trẻ hư đủ rồi. Sau nhiều lần, anh mới bỏ cuộc.
Rất nhiều năm sau này, anh với em mới gặp lại nhau. Lần đó, anh vẫn xin lỗi em. Anh là kẻ vũ phu. Từ đó, anh không làm vậy với ai nữa. Em cười. Dẫu sao trong cái bầm dập đó, ta đã từng yêu. Một tình yêu thật nhớp nháp, thật đẹp. Và nó vừa ghê tởm vừa hoang dại, nên ta chẳng biết nên giữ lại hay quên đi.
Cũng rất nhiều năm sau này, em phát hiện thời gian mình bận làm trẻ hư, mẹ đã hút thuốc lá trở lại. Bà ngồi trước hiên nhà, đi tới đi lui. Bà mất ngủ. Em hỏi, sao mẹ không cản con. Bà đáp, ai mà chẳng có thời. Miễn là không bầu, không bệnh, không hại người, không hại mình là còn cứu được.
Em nào biết, em không dính bầu (hay để người ta mang bầu), không dính bệnh, không hại mình, nhưng hại mẹ.
Có lẽ đó niềm đau chung của mọi đấng sinh thành trên đời. Ta phải nhìn con mình đau đớn mà không thể cản được. Bởi đó là cách duy nhất để nó trưởng thành.

Xem ảnh/clip 1685978
Đẹp thật
 

Bài viết liên quan