5 phút hướng nghiệp cho ae Rphang nào chuẩn bị thi Đại học.
Nhân kỷ niệm 10 năm trong nghề hướng dẫn, xin chia sẻ chút kinh nghiệm và tâm sự với các ae Rphang nào chuẩn bị thi Đại học và chọn ngành nghề Hướng dẫn viên du lịch.
Cứ ngỡ cuộc đời sẽ được đi đây đi đó, được biết nhiều nơi mà mình chưa đặt chân đến. Nhưng nào ngờ, ngã rẻ cuộc đời, 10 năm trong nghề là 10 năm với nhiều rủi ro.
Lần đầu tiên được làm hướng dẫn, cái miệng ú ơ được vài câu, làm cho xong việc, chứ chân tay thì run cầm cập. Đến khi cái miệng không xương như một con vẹt thì hỡi ôi cuộc đời sang trang mới.
Đó là rủi ro đầu đời, khi dẫn đoàn Trung Nguyên đi Phan Thiết. Sau 2 ngày vật vả với đoàn, khi xe đang trên đường về lại SG, khách nghỉ ngơi và mình cũng chui xuống cuối xe ngồi nghỉ.
Cô gái: Anh HD ơi, cho em ngồi chung với nhé.
HD: tui xích vào trong và mời cô bé ngồi.
Cô gái: em muốn ngồi trong ngắm cảnh, anh ngồi ngoài nhé.
HD: ok e, và tui đứng dậy bước ra để em vào.
Và rồi, câu chuyện bắt đầu từ đây. Cứ ngỡ là ngắm cảnh, nhưng ngắm chút xíu thì HD bắt chuyện, cả 2 trò chuyện được đâu đó 15 phút, em bảo, em dựa vào vai anh ngủ nhé ...
Xe 45c đời mới, mà cứ ngỡ đời cũ, xe chạy êm mà sao em ngủ cứ lắc lắc, mái tóc dài chạm vào vai, rồi đến cặp nhũ và cái má của em nó cạ cạ. Cuộc đời ơi sao đưa đẩy thế này ...
Từ đầu Xuân Lộc về đến Biên Hòa, em ngủ say như chưa từng được ngủ, con mình nó cứ chảy nước rỉ rỉ trong quần, lúc này chỉ ước mn trên xe biến mất, ...
Một chặng đường dài chịu đựng, khi xe đến cầu Đồng Nai, em cũng đã tỉnh giấc. HD cười, hỏi em ngủ ngon không? Em cũng cười và bảo xin lỗi a, em ngủ say quá nên phiền anh.
Chưa kịp xin số phone thì xe cũng tới Suối Tiên, hướng dẫn lúc này lên đánh thức mọi người, chia sẻ chuyến đi, tạm biệt đoàn và cũng không quên nhắc lại số phone để khách có lỡ quên đồ thì còn liên lạc.
Về tới Trung Nguyên, em và mọi người xuống xe, mình chia tay tạm biệt và theo xe lớn về cty.
Xe chạy được 5p, chuông điện thoại reo lên, anh ơi, em để quên đồ trên xe, anh lấy giúp em với.
Chuyện gì đến cũng đến, tới công ty, tôi vội lấy xe rồi chạy qua Trung Nguyên đưa cho em túi đồ em để quên.
Cô gái: em cảm ơn anh nhé.
HD: xe em đâu, em về bằng gì?
Cô gái: em đang đón taxi về
HD: vậy lên xe anh chở về nhé
Cô gái: như mừng thầm trong bụng, ok anh nha.
Chuyến xe ôm tưởng chừng như vô tình, nhưng lại là sự sắp đặt.
Một cơn mưa tháng 7 bỗng dưng đổ xuống bất ngờ, ôi định mệnh, không kịp núp mưa thì 2 đứa ướt như chuột lột.
Em bảo thôi tắm mưa luôn anh, về nhà em rồi thay đồ.
Về tới phòng trọ bên q7, em bảo anh vào nhà em thay đồ luôn nhé, em ở 1 mình nên không sao đâu.
Hai đứa mang đồ vào nhà, em khép cửa lại, 2 đứa ướt nhem nhìn nhau cười.
Không thể cưỡng lại, tôi kéo em vào lòng, xiết chặt em, 2 đứa nhìn nhau và rồi hôn nhau thấm thiết. Cả 2 đứa như 2 con sói vồ lấy nhau, mưa ướt lạnh nhưng lúc này cả người nóng như rực lửa.
Dưới nền gạch nhà trọ, 2 đứa trần như nhộng vật nhau qua lại, cảm giác của lần đầu yêu đương, được ôm gái, và được chịch của 2 đứa mới lớn. Và đến giờ cảm giác đó tôi không thể nào quên.
Cái thuở ban đầu của tuổi trẻ, chịch xong 2 đứa đi tắm rửa sạch sẽ, rồi em bảo: mưa to quá, a ở lại với e, em làm tô mì rồi 2 đứa đi ngủ nha.
Không có gì để từ chối, tôi đồng ý và húp bát mì nóng với 1 quả trứng gà, ngon như tô cháo hành của Thị Nở.
Một đêm không bình yên cho đến chiều hôm sau, 2 đứa rạo rực cả đêm với 4 lượt bắn trúng đích. 10h sáng hôm sau thức dậy, em rủ đi lotte mua đồ và ăn sáng.
Chỉ mới vài tiếng, nhưng 2 đứa cứ ngỡ như quen nhau từ bao giờ. Cả 2 đi lotte mua đồ, ăn sáng và xem phim đến 3h chiều thì về nhà trọ.
Cái lần đầu tiên sung sức, về tới phòng mà 2 đứa vẫn còn rạo rực. Tôi và em hôn nhau, tiếp tục vật nhau trên nền nhà. Tôi hôn em từ trên xuống dưới, em cũng vậy, 2 đứa rạo rực và rồi thêm 1 phát trúng đích.
Tắm rửa, nghỉ ngơi và ăn tối. Chuông điện thoại reo lên, sao giờ này chưa về con?
Tôi vội vàng chia tay em, và tranh thủ về nhà. Từ đó, 2 đứa nên duyên, nhưng rồi không có nợ ... và sau đó là chuỗi dài của những câu chuyện NGHỀ HƯỚNG DẪN.
Đây là chút chia sẻ đến ae nào có ý định làm nghề HD, rủi ro luôn tiềm ẩn nha, sướng hồi nào không hay.
Nếu thấy hay thì xin 1 like và mình sẽ kể tiếp những câu chuyện rủi ro trong 10 năm làm nghề của mình.
Nhân kỷ niệm 10 năm trong nghề hướng dẫn, xin chia sẻ chút kinh nghiệm và tâm sự với các ae Rphang nào chuẩn bị thi Đại học và chọn ngành nghề Hướng dẫn viên du lịch.
Cứ ngỡ cuộc đời sẽ được đi đây đi đó, được biết nhiều nơi mà mình chưa đặt chân đến. Nhưng nào ngờ, ngã rẻ cuộc đời, 10 năm trong nghề là 10 năm với nhiều rủi ro.
Lần đầu tiên được làm hướng dẫn, cái miệng ú ơ được vài câu, làm cho xong việc, chứ chân tay thì run cầm cập. Đến khi cái miệng không xương như một con vẹt thì hỡi ôi cuộc đời sang trang mới.
Đó là rủi ro đầu đời, khi dẫn đoàn Trung Nguyên đi Phan Thiết. Sau 2 ngày vật vả với đoàn, khi xe đang trên đường về lại SG, khách nghỉ ngơi và mình cũng chui xuống cuối xe ngồi nghỉ.
Cô gái: Anh HD ơi, cho em ngồi chung với nhé.
HD: tui xích vào trong và mời cô bé ngồi.
Cô gái: em muốn ngồi trong ngắm cảnh, anh ngồi ngoài nhé.
HD: ok e, và tui đứng dậy bước ra để em vào.
Và rồi, câu chuyện bắt đầu từ đây. Cứ ngỡ là ngắm cảnh, nhưng ngắm chút xíu thì HD bắt chuyện, cả 2 trò chuyện được đâu đó 15 phút, em bảo, em dựa vào vai anh ngủ nhé ...
Xe 45c đời mới, mà cứ ngỡ đời cũ, xe chạy êm mà sao em ngủ cứ lắc lắc, mái tóc dài chạm vào vai, rồi đến cặp nhũ và cái má của em nó cạ cạ. Cuộc đời ơi sao đưa đẩy thế này ...
Từ đầu Xuân Lộc về đến Biên Hòa, em ngủ say như chưa từng được ngủ, con mình nó cứ chảy nước rỉ rỉ trong quần, lúc này chỉ ước mn trên xe biến mất, ...
Một chặng đường dài chịu đựng, khi xe đến cầu Đồng Nai, em cũng đã tỉnh giấc. HD cười, hỏi em ngủ ngon không? Em cũng cười và bảo xin lỗi a, em ngủ say quá nên phiền anh.
Chưa kịp xin số phone thì xe cũng tới Suối Tiên, hướng dẫn lúc này lên đánh thức mọi người, chia sẻ chuyến đi, tạm biệt đoàn và cũng không quên nhắc lại số phone để khách có lỡ quên đồ thì còn liên lạc.
Về tới Trung Nguyên, em và mọi người xuống xe, mình chia tay tạm biệt và theo xe lớn về cty.
Xe chạy được 5p, chuông điện thoại reo lên, anh ơi, em để quên đồ trên xe, anh lấy giúp em với.
Chuyện gì đến cũng đến, tới công ty, tôi vội lấy xe rồi chạy qua Trung Nguyên đưa cho em túi đồ em để quên.
Cô gái: em cảm ơn anh nhé.
HD: xe em đâu, em về bằng gì?
Cô gái: em đang đón taxi về
HD: vậy lên xe anh chở về nhé
Cô gái: như mừng thầm trong bụng, ok anh nha.
Chuyến xe ôm tưởng chừng như vô tình, nhưng lại là sự sắp đặt.
Một cơn mưa tháng 7 bỗng dưng đổ xuống bất ngờ, ôi định mệnh, không kịp núp mưa thì 2 đứa ướt như chuột lột.
Em bảo thôi tắm mưa luôn anh, về nhà em rồi thay đồ.
Về tới phòng trọ bên q7, em bảo anh vào nhà em thay đồ luôn nhé, em ở 1 mình nên không sao đâu.
Hai đứa mang đồ vào nhà, em khép cửa lại, 2 đứa ướt nhem nhìn nhau cười.
Không thể cưỡng lại, tôi kéo em vào lòng, xiết chặt em, 2 đứa nhìn nhau và rồi hôn nhau thấm thiết. Cả 2 đứa như 2 con sói vồ lấy nhau, mưa ướt lạnh nhưng lúc này cả người nóng như rực lửa.
Dưới nền gạch nhà trọ, 2 đứa trần như nhộng vật nhau qua lại, cảm giác của lần đầu yêu đương, được ôm gái, và được chịch của 2 đứa mới lớn. Và đến giờ cảm giác đó tôi không thể nào quên.
Cái thuở ban đầu của tuổi trẻ, chịch xong 2 đứa đi tắm rửa sạch sẽ, rồi em bảo: mưa to quá, a ở lại với e, em làm tô mì rồi 2 đứa đi ngủ nha.
Không có gì để từ chối, tôi đồng ý và húp bát mì nóng với 1 quả trứng gà, ngon như tô cháo hành của Thị Nở.
Một đêm không bình yên cho đến chiều hôm sau, 2 đứa rạo rực cả đêm với 4 lượt bắn trúng đích. 10h sáng hôm sau thức dậy, em rủ đi lotte mua đồ và ăn sáng.
Chỉ mới vài tiếng, nhưng 2 đứa cứ ngỡ như quen nhau từ bao giờ. Cả 2 đi lotte mua đồ, ăn sáng và xem phim đến 3h chiều thì về nhà trọ.
Cái lần đầu tiên sung sức, về tới phòng mà 2 đứa vẫn còn rạo rực. Tôi và em hôn nhau, tiếp tục vật nhau trên nền nhà. Tôi hôn em từ trên xuống dưới, em cũng vậy, 2 đứa rạo rực và rồi thêm 1 phát trúng đích.
Tắm rửa, nghỉ ngơi và ăn tối. Chuông điện thoại reo lên, sao giờ này chưa về con?
Tôi vội vàng chia tay em, và tranh thủ về nhà. Từ đó, 2 đứa nên duyên, nhưng rồi không có nợ ... và sau đó là chuỗi dài của những câu chuyện NGHỀ HƯỚNG DẪN.
Đây là chút chia sẻ đến ae nào có ý định làm nghề HD, rủi ro luôn tiềm ẩn nha, sướng hồi nào không hay.
Nếu thấy hay thì xin 1 like và mình sẽ kể tiếp những câu chuyện rủi ro trong 10 năm làm nghề của mình.





) thật sự mà nói thì câu chuyện có thể có thật nhưng xác suất chỉ có 1%. Và nói chung là khi làm nghề nên giữ cho mình cái tâm trong sáng kẻo lại mất nghề mang tiếng