Giáng sinh an lành... Ngày xưa mình cũng thấy cô đơn, nhưng cơm áo gạo tiền nó làm mình mạnh mẽ lên. Cô đơn đúng là làm con người nao núng, vì chúng ta có cảm xúc, nhưng cô đơn quá lâu nó sẽ chai sạn và bị nghiện, kiểu có cũng được, mà không có cũng chẳng sao. Từ từ sẽ quen, chứ cô đơn quá chịu không nổi mà nắm vội một bàn tay thì sẽ đến lúc lại muốn quay về cô đơn... cái cảm giác ngày xưa thích thì nhắn tin hẹn 1 em nào đó đi chơi, nhưng giờ cân nhắc tiền bạc quá, một đêm đi chơi ít nhất cả triệu ở cái thành phố này, rồi mai lại phải kiếm tiền, nếu không muốn dài lâu thì coi như tiêu xài, mà nếu muốn dài lâu thì lại phải cứ đầu tư liên tục, nhưng người trẻ kiếm tiền ở cái thành phố này chưa bao giờ là dễ cả... quá nhiều thứ phải lo, mà tết sắm đến rồi... đúng là thành phố thì rộng và đông đúc mà không thể chứa nổi một người cô đơn...






