Không biết sai box không. Nay rảnh Sở kể chuyện vừa rồi .
Chuyện rằng :
Vừa rồi , buổi chiều Sở có việc bên Thành Thái , đang đi trời mưa , mới tấp vào quán nước gần trụ sở Mobifone và Bệnh viện bưu điện.
Có bà vé số đi vào hối hả , người ướt , tay lau lau cái túi đựng vé số ,tới mời bà chủ quán nước nhưng người ta không mua . Bả tới ngồi cái bàn cuối gần Sở kêu ly chai nước.Bà than " Mưa hoài vậy trời". Rồi bà mới mời tao mua.Sở từ chối thì bả năn nỉ ỷ ôi Sở tao.
Sở mới nhớ vừa rồi có mua mà quên dò , trời đang mưa , dò thử biết đâu may mắn
-Cô cho mượn giấy dò hôm thứ 4 tuần trước hay sao đó, không nhớ ngày.
Loay hoay tìm dò , Sở ta lâu rồi không dò vé kiểu này, toàn google tiện lợi.
-Đài nào vậy em?
-Hình như Đồng Nai .
Bả ngồi qua bàn của tao dò giúp .
-Xem ngày bán là ngày mấy?
-À thứ tư ngày 7/8.
Lật mấy trang sau , kinh nghiệm bán vé và dò cho khách bả tìm giúp, và dò giúp
-Ủa trúng rồi nè.
-Đâu cô?
-Đây giải 7 đài Đồng Nai . 3 số 068.
Sở Lưu Manh ta so sánh đúng y 3 con 068.
Trong từ thuở bé thơ đến giờ , Sở ta cũng lai rai mua vé số nhưng đây là lần đầu tiên trúng giải 7 . Còn lại là trật lất.
Bả hỏi tao trúng mấy tờ , ta móc bóp ra đúng 8 tờ có 3 số cuối 068 . Vì nhớ hôm thứ tư đó dậy sớm tập thể dục rồi cafe sáng có bà bán vé số mời thấy số 68 đẹp nên mua luôn.
- Trời hên quá cô , giờ trúng giải 7 , trong dãy có số 068.
-68 Tuổi chị đấy.
-Ủa cô 68 tuổi hả? Sao trẻ thế .
-Số 68 là năm sinh , chị tuổi thân.
- À , vậy tưởng cô 68 tuổi mà trẻ vậy.
Thế là Sở mua ủng hộ bả vài tờ vé , mà bả lại nài nỉ mời mua thêm. Nhìn trên tay còn 1 tập vé của bả , Sở lưỡng lự , không muốn mua nữa. Nên bả mời Sở cứ bơ đi.
Trong khi bả cứ nài nỉ mua, rồi than trời mưa vé ế.
Chợt nhớ đâu đó mấy cái vụ gạ mấy bà bán vé số mà các huynh đệ hay nói trên khắp các diễn đàn sex.
Sở tao mới nhìn bả , thấy da dẻ cũng sáng sủa.Mặt nhìn có nét dâm , cái này Sở tao nghĩ tới mấy chuyện gạ vé số nên nứng nứng trong lòng nghĩ cái vụ mấy em mấy chị mấy cô vé số mà các đại hiệp gạ được , chứ làm sao biết dâm hay không .Khi ham hố thì nhìn đàn bà nào cũng nghĩ là dâm hết. Tự nhiên có hứng muốn chọc chơi , Sở tao thì lưu manh mà mấy vụ này thực sự không dám lưu manh tý nào sợ ăn chửi.Trong đời phiêu bạt chịch chọe Sở Lưu Manh chỉ có sở trường thích thì bỏ tiền ra chịch nhanh gọn lẹ, chứ cái vụ gạ gẫm tán tỉnh như mbtc thì thua rồi.
May mắn Sở tao đã che mặt như thích khách ban đêm( đeo khẩu trang) , trời mưa mà đầu kia là bà chủ quán đến chỗ tao ngồi cách khá xa . Dù có chọc chắc trời mới nghe trừ khi bà vé số chửi.
Thế là trong đầu Sở nhảy lung tung, suy nghĩ chọc như thế nào mà vừa tinh tế vừa gợi mở.
Sở hút hơi thuốc nhìn qua len lén , rồi kéo khăn che mặt lại , khói thuốc phả ra len lỏi từ từ thoát qua kẽ khăn che mặt. Bả thấy Sở nhìn tưởng Sở mua vé số nữa. Mới chìa tập vé ra.
-Mua nữa không?
-Ngày chị bán bao nhiêu vé?
-Vài trăm à.
-Đi dạt háng phải không chị?
-Cũng mỏi chân , mà quen rồi
Sở ta lúc nãy gọi là cô, giờ hạ cách xưng hô lại .
-Chị bán khách mối chiều tối và sáng . Còn lại là đi bán dạo à.
-Chị vòng khu vực này hả?
-Nhiều chứ vòng tới chợ Tân Bình. Rồi Bắc Hải.... qua Cmt8 , Tô Hiến Thành...
Nghe bả nói thì cung đường bao phủ Q10, Tân Bình ,Q3 gì đấy.
-Thế mưa thế này, còn vé sao bán.
-Còn mấy chục tờ rảo đến sát giờ còn trả đại lý.
Sở ta hỏi han 1 chút xíu , nhìn giờ cũng 3h chiều. Mà Sở không biết nói sao tinh tế xíu.
-3h rồi.mưa còn to chị không đi bán nữa á?
- Chán quá mấy nay mưa bán ế , lấy ít vé mà còn dư. Mua hết ủng hộ chị, chị nghỉ sớm bữa.
-Còn nhiêu tờ chị nhỉ?
Bả đếm đếm rồi nói:
-Còn 37 tờ.
-Nhiều thế.
-Lấy giúp chị đi.
Hỏi thế thôi , chứ Sở không biết gạ kiểu gì , không lẽ giờ nói " em với chị đi đéo " trắng trợn thì bả chửi , có khi ăn bạt tai .
-Chị bán chỉ 1 loại vé này thôi sao?
-Chị bán loại này là chính, mấy loại kia ít người mua.
-Thế à. Tưởng có xổ liền , em thích mua loại vừa bóc vừa xổ.
Ai ngờ bả lấy vé số bóc ra thật, Sở tưởng bả không có giờ bắt buộc Sở ta phải mua. Bóc thêm 3 tờ. Toàn trật lất trật lơ. Không phải số hên trúng cứ tới hoài.
-Thôi không mua nữa. Đủ rồi.
Bả nài nỉ, đẩy tập vé vào tay Sở .
-Giúp đi mà.
Bả lại nài nỉ Sở nữa, thấy Sở dễ chịu hay sao mà dúi tập vé vào mình Sở. Sở ngồi run đùi vô tình cái đầu gối va lớp cớp vào bên chân bả.
-Thích mua xổ liền, bóc mới vui .
-Đây , còn vài vé nè.
-Xổ kiểu kia kìa, mới vui.
-Chỉ có loại này thôi mà.
-Có mấy chị có bán vé số xổ liền kiểu khác nữa đâu phải loại này. Kiểu kia chị có không?
-Kiểu kia là gì?
Sở mặt dày, trong lớp khẩu trang che mặt có lẽ nham nhở lắm đây.
Tự nhiên bả cười như hiểu ra Sở ta nói bậy. Bả rút chân về .
-Tùm bậy. Có mua thì mua đừng nói bậy .
Sở cười , mà mặt nóng ran , tưởng bả chửi to thì chỉ có nước phắn lẹ.
-Mua chứ. Mà em thích xổ liền kiểu kia. Xong ủng hộ hết luôn. Chị khỏi trả đại lý, lại nghỉ sớm.
Nói vòng vo với nhau 1 hồi, câu nào Sở cũng chêm vào đòi vé xổ liền bóng gió, còn vé số thật cứ đá ra ngoài.
-Chị ơi tính tiền.
Bà chủ quán chạy lại tính tiền. Sở ta mới nói tính luôn chai nước cho bà vé số. Ngồi 1 chút nhìn giờ lúc này 3h15
Sở ta lại chơi trò bàn chân thần thánh.
-Đã nói rồi. Chị rảnh thì đi xổ liền cho vui. Em mua hết luôn vé ế, và mấy tờ xổ liền. Không chịu thì thôi nha , em đi à.
-Bậy bạ. Có gì ủng hộ đi. Chứ làm thế mắc cỡ lắm.
-Mắc cỡ gì, em thấy có mấy chị đi bán vé số cũng hay bán xổ liền đó.
Bả lấy tập vé bỏ lại trong túi. Sở ta nghĩ chắc là không gạ được.
- Đi nghỉ ngơi , em ủng hộ hết luôn. Tặng chị 1 vé trúng lúc nãy nữa.
- Thôi bậy quá. Không mua thì thôi.
Sở nhìn vào điện thoại là 3h20 .
- Bậy gì. Em nói nhỏ có ai nghe đâu. Sát giờ xổ rồi đó. Đi bóc đi , em mua hết luôn. Lát tặng chị 1 vé trúng 068. Nghỉ sớm vui nữa.
Bả trầm ngâm 1 lát , trong khi Sở tao thầm nghĩ nếu không đồng ý, thì vé số truyền thống còn lại tao cũng mua hết. Chẳng qua kéo dài thời gian xem thử có cắn câu không.
-Thật mua hết ủng hộ không?
- Em mua hết vé, cho chị 200k nữa, khỏi đi buổi tối lời quá còn gì.
-Còn vé cạo kia mua luôn không?
-Mua luôn. Nhưng mình đi xổ liền chút xíu nhé. Trời mưa lạnh kiếm chỗ nghỉ ngơi . Rồi tặng thêm chị 200k tờ vé em trúng.
Sở cứ nói mua hết vé + tặng thêm 200k , liên tù tì , bả không kịp trả lời.
-Mà đi đâu đây.
Từ nãy đến giờ bả như rỉa cái mồi câu, còn Sở chờ cắn.
-Ngại gì. Hay chị đi bộ tới khúc cua chỗ kia , em đi theo sau chở đi chỗ này kín lắm.
Bả ngồi lưỡng lự , Sở cứ khẽ huých cùi chỏ hối bả.
-Mưa mà , đi ướt hết.
-Đi đi. Em tới có áo mưa.
Cù cưa 1 hồi tới 3h30.Sở mới nói :
-3h30 rồi chị đi không chứ đến giờ rồi. Bả đứng lên:
-Chị đi trước chút, em đi sau.
-Ừ chị đi trước đi.
Đợi bả đi qua khúc cua Sở lên ngựa đi chầm chậm tớ:
-Lên xe chị.
-Có khẩu trang cho chị 1 cái.
Thế là Sở đưa khẩu trang. Giục bả lên ngựa, vừa giục vừa hối trời đang mưa, sát giờ chị đi trả không kịp. Vào kia em mua hết cho.... bla bla thêm 1 lúc. Thì bả mới chịu lên ngựa ngồi sau. Sở chạy vòng qua Sư Vạn Hạnh bả ngồi sau che chung áo mưa . Bả lại bảo khu này ngại quá. Làm Sở lại chạy vòng qua Tô Hiến Thành rẽ vào 1 con hẻm , thấy ks khuất góc.
-Vào đây chị nhé.
- Trong này kín không?
-Ôi dào Sài gòn mà chị. Ai biết ai.
Sở chạy thẳng vô tầng hầm. Thấy bả ngại ( Sở éo biết ngại thật hay giả) nên bảo ra cầu thang đứng chờ. Sở đi lấy phòng.
( Trong thời gian hơn 30p từ lúc bả vô quán , đến lúc lên xe đi , Sở bóng gió trò chuyện về vé bóc nữa , khi thấy không bị chửi nên Sở cũng hơi nói bậy).
Sau khi vô phòng , như đã hứa Sở mua hết tập vé truyền thống 37 tờ còn lại. Trả đúng 370k . Lúc này Sở chưa mua những tờ vé bóc cũng như chưa cho 200k. Cái gì cũng từ từ.
Chuyện rằng :
Vừa rồi , buổi chiều Sở có việc bên Thành Thái , đang đi trời mưa , mới tấp vào quán nước gần trụ sở Mobifone và Bệnh viện bưu điện.
Có bà vé số đi vào hối hả , người ướt , tay lau lau cái túi đựng vé số ,tới mời bà chủ quán nước nhưng người ta không mua . Bả tới ngồi cái bàn cuối gần Sở kêu ly chai nước.Bà than " Mưa hoài vậy trời". Rồi bà mới mời tao mua.Sở từ chối thì bả năn nỉ ỷ ôi Sở tao.
Sở mới nhớ vừa rồi có mua mà quên dò , trời đang mưa , dò thử biết đâu may mắn
-Cô cho mượn giấy dò hôm thứ 4 tuần trước hay sao đó, không nhớ ngày.
Loay hoay tìm dò , Sở ta lâu rồi không dò vé kiểu này, toàn google tiện lợi.
-Đài nào vậy em?
-Hình như Đồng Nai .
Bả ngồi qua bàn của tao dò giúp .
-Xem ngày bán là ngày mấy?
-À thứ tư ngày 7/8.
Lật mấy trang sau , kinh nghiệm bán vé và dò cho khách bả tìm giúp, và dò giúp
-Ủa trúng rồi nè.
-Đâu cô?
-Đây giải 7 đài Đồng Nai . 3 số 068.
Sở Lưu Manh ta so sánh đúng y 3 con 068.
Trong từ thuở bé thơ đến giờ , Sở ta cũng lai rai mua vé số nhưng đây là lần đầu tiên trúng giải 7 . Còn lại là trật lất.
Bả hỏi tao trúng mấy tờ , ta móc bóp ra đúng 8 tờ có 3 số cuối 068 . Vì nhớ hôm thứ tư đó dậy sớm tập thể dục rồi cafe sáng có bà bán vé số mời thấy số 68 đẹp nên mua luôn.
- Trời hên quá cô , giờ trúng giải 7 , trong dãy có số 068.
-68 Tuổi chị đấy.
-Ủa cô 68 tuổi hả? Sao trẻ thế .
-Số 68 là năm sinh , chị tuổi thân.
- À , vậy tưởng cô 68 tuổi mà trẻ vậy.
Thế là Sở mua ủng hộ bả vài tờ vé , mà bả lại nài nỉ mời mua thêm. Nhìn trên tay còn 1 tập vé của bả , Sở lưỡng lự , không muốn mua nữa. Nên bả mời Sở cứ bơ đi.
Trong khi bả cứ nài nỉ mua, rồi than trời mưa vé ế.
Chợt nhớ đâu đó mấy cái vụ gạ mấy bà bán vé số mà các huynh đệ hay nói trên khắp các diễn đàn sex.
Sở tao mới nhìn bả , thấy da dẻ cũng sáng sủa.Mặt nhìn có nét dâm , cái này Sở tao nghĩ tới mấy chuyện gạ vé số nên nứng nứng trong lòng nghĩ cái vụ mấy em mấy chị mấy cô vé số mà các đại hiệp gạ được , chứ làm sao biết dâm hay không .Khi ham hố thì nhìn đàn bà nào cũng nghĩ là dâm hết. Tự nhiên có hứng muốn chọc chơi , Sở tao thì lưu manh mà mấy vụ này thực sự không dám lưu manh tý nào sợ ăn chửi.Trong đời phiêu bạt chịch chọe Sở Lưu Manh chỉ có sở trường thích thì bỏ tiền ra chịch nhanh gọn lẹ, chứ cái vụ gạ gẫm tán tỉnh như mbtc thì thua rồi.
May mắn Sở tao đã che mặt như thích khách ban đêm( đeo khẩu trang) , trời mưa mà đầu kia là bà chủ quán đến chỗ tao ngồi cách khá xa . Dù có chọc chắc trời mới nghe trừ khi bà vé số chửi.
Thế là trong đầu Sở nhảy lung tung, suy nghĩ chọc như thế nào mà vừa tinh tế vừa gợi mở.
Sở hút hơi thuốc nhìn qua len lén , rồi kéo khăn che mặt lại , khói thuốc phả ra len lỏi từ từ thoát qua kẽ khăn che mặt. Bả thấy Sở nhìn tưởng Sở mua vé số nữa. Mới chìa tập vé ra.
-Mua nữa không?
-Ngày chị bán bao nhiêu vé?
-Vài trăm à.
-Đi dạt háng phải không chị?
-Cũng mỏi chân , mà quen rồi
Sở ta lúc nãy gọi là cô, giờ hạ cách xưng hô lại .
-Chị bán khách mối chiều tối và sáng . Còn lại là đi bán dạo à.
-Chị vòng khu vực này hả?
-Nhiều chứ vòng tới chợ Tân Bình. Rồi Bắc Hải.... qua Cmt8 , Tô Hiến Thành...
Nghe bả nói thì cung đường bao phủ Q10, Tân Bình ,Q3 gì đấy.
-Thế mưa thế này, còn vé sao bán.
-Còn mấy chục tờ rảo đến sát giờ còn trả đại lý.
Sở ta hỏi han 1 chút xíu , nhìn giờ cũng 3h chiều. Mà Sở không biết nói sao tinh tế xíu.
-3h rồi.mưa còn to chị không đi bán nữa á?
- Chán quá mấy nay mưa bán ế , lấy ít vé mà còn dư. Mua hết ủng hộ chị, chị nghỉ sớm bữa.
-Còn nhiêu tờ chị nhỉ?
Bả đếm đếm rồi nói:
-Còn 37 tờ.
-Nhiều thế.
-Lấy giúp chị đi.
Hỏi thế thôi , chứ Sở không biết gạ kiểu gì , không lẽ giờ nói " em với chị đi đéo " trắng trợn thì bả chửi , có khi ăn bạt tai .
-Chị bán chỉ 1 loại vé này thôi sao?
-Chị bán loại này là chính, mấy loại kia ít người mua.
-Thế à. Tưởng có xổ liền , em thích mua loại vừa bóc vừa xổ.
Ai ngờ bả lấy vé số bóc ra thật, Sở tưởng bả không có giờ bắt buộc Sở ta phải mua. Bóc thêm 3 tờ. Toàn trật lất trật lơ. Không phải số hên trúng cứ tới hoài.
-Thôi không mua nữa. Đủ rồi.
Bả nài nỉ, đẩy tập vé vào tay Sở .
-Giúp đi mà.
Bả lại nài nỉ Sở nữa, thấy Sở dễ chịu hay sao mà dúi tập vé vào mình Sở. Sở ngồi run đùi vô tình cái đầu gối va lớp cớp vào bên chân bả.
-Thích mua xổ liền, bóc mới vui .
-Đây , còn vài vé nè.
-Xổ kiểu kia kìa, mới vui.
-Chỉ có loại này thôi mà.
-Có mấy chị có bán vé số xổ liền kiểu khác nữa đâu phải loại này. Kiểu kia chị có không?
-Kiểu kia là gì?
Sở mặt dày, trong lớp khẩu trang che mặt có lẽ nham nhở lắm đây.
Tự nhiên bả cười như hiểu ra Sở ta nói bậy. Bả rút chân về .
-Tùm bậy. Có mua thì mua đừng nói bậy .
Sở cười , mà mặt nóng ran , tưởng bả chửi to thì chỉ có nước phắn lẹ.
-Mua chứ. Mà em thích xổ liền kiểu kia. Xong ủng hộ hết luôn. Chị khỏi trả đại lý, lại nghỉ sớm.
Nói vòng vo với nhau 1 hồi, câu nào Sở cũng chêm vào đòi vé xổ liền bóng gió, còn vé số thật cứ đá ra ngoài.
-Chị ơi tính tiền.
Bà chủ quán chạy lại tính tiền. Sở ta mới nói tính luôn chai nước cho bà vé số. Ngồi 1 chút nhìn giờ lúc này 3h15
Sở ta lại chơi trò bàn chân thần thánh.
-Đã nói rồi. Chị rảnh thì đi xổ liền cho vui. Em mua hết luôn vé ế, và mấy tờ xổ liền. Không chịu thì thôi nha , em đi à.
-Bậy bạ. Có gì ủng hộ đi. Chứ làm thế mắc cỡ lắm.
-Mắc cỡ gì, em thấy có mấy chị đi bán vé số cũng hay bán xổ liền đó.
Bả lấy tập vé bỏ lại trong túi. Sở ta nghĩ chắc là không gạ được.
- Đi nghỉ ngơi , em ủng hộ hết luôn. Tặng chị 1 vé trúng lúc nãy nữa.
- Thôi bậy quá. Không mua thì thôi.
Sở nhìn vào điện thoại là 3h20 .
- Bậy gì. Em nói nhỏ có ai nghe đâu. Sát giờ xổ rồi đó. Đi bóc đi , em mua hết luôn. Lát tặng chị 1 vé trúng 068. Nghỉ sớm vui nữa.
Bả trầm ngâm 1 lát , trong khi Sở tao thầm nghĩ nếu không đồng ý, thì vé số truyền thống còn lại tao cũng mua hết. Chẳng qua kéo dài thời gian xem thử có cắn câu không.
-Thật mua hết ủng hộ không?
- Em mua hết vé, cho chị 200k nữa, khỏi đi buổi tối lời quá còn gì.
-Còn vé cạo kia mua luôn không?
-Mua luôn. Nhưng mình đi xổ liền chút xíu nhé. Trời mưa lạnh kiếm chỗ nghỉ ngơi . Rồi tặng thêm chị 200k tờ vé em trúng.
Sở cứ nói mua hết vé + tặng thêm 200k , liên tù tì , bả không kịp trả lời.
-Mà đi đâu đây.
Từ nãy đến giờ bả như rỉa cái mồi câu, còn Sở chờ cắn.
-Ngại gì. Hay chị đi bộ tới khúc cua chỗ kia , em đi theo sau chở đi chỗ này kín lắm.
Bả ngồi lưỡng lự , Sở cứ khẽ huých cùi chỏ hối bả.
-Mưa mà , đi ướt hết.
-Đi đi. Em tới có áo mưa.
Cù cưa 1 hồi tới 3h30.Sở mới nói :
-3h30 rồi chị đi không chứ đến giờ rồi. Bả đứng lên:
-Chị đi trước chút, em đi sau.
-Ừ chị đi trước đi.
Đợi bả đi qua khúc cua Sở lên ngựa đi chầm chậm tớ:
-Lên xe chị.
-Có khẩu trang cho chị 1 cái.
Thế là Sở đưa khẩu trang. Giục bả lên ngựa, vừa giục vừa hối trời đang mưa, sát giờ chị đi trả không kịp. Vào kia em mua hết cho.... bla bla thêm 1 lúc. Thì bả mới chịu lên ngựa ngồi sau. Sở chạy vòng qua Sư Vạn Hạnh bả ngồi sau che chung áo mưa . Bả lại bảo khu này ngại quá. Làm Sở lại chạy vòng qua Tô Hiến Thành rẽ vào 1 con hẻm , thấy ks khuất góc.
-Vào đây chị nhé.
- Trong này kín không?
-Ôi dào Sài gòn mà chị. Ai biết ai.
Sở chạy thẳng vô tầng hầm. Thấy bả ngại ( Sở éo biết ngại thật hay giả) nên bảo ra cầu thang đứng chờ. Sở đi lấy phòng.
( Trong thời gian hơn 30p từ lúc bả vô quán , đến lúc lên xe đi , Sở bóng gió trò chuyện về vé bóc nữa , khi thấy không bị chửi nên Sở cũng hơi nói bậy).
Sau khi vô phòng , như đã hứa Sở mua hết tập vé truyền thống 37 tờ còn lại. Trả đúng 370k . Lúc này Sở chưa mua những tờ vé bóc cũng như chưa cho 200k. Cái gì cũng từ từ.





)



