Ai hôm nay cũng biết trên thế giới và trong từng quốc gia địa giới hành chánh điều bị phong tỏa, từng con người cũng tự phong tỏa, lảo nô khg ngoại lệ, Nhưng trong sâu xa của con người phong tỏa mình là tự lừa dối với chính mình, vì hiện tượng và bản chất khg chồng khít vào nhau, nó cũng giống giống như:
Thò tay mà ngắt cọng ngò
Thương em thấy mẹ giả đò ngó lơ
Bản thân có thể lừa người khác chứ lừa dối với chính mình thì khg thể, tự phong tỏa càn dài sự thôi thúc càn mạnh mẽ, Hẹn hò phải xuất hiện, bước khỏi cửa nhà là một cuộc phiêu lưu, hẹn một nàng Nam tiến chưa từng hạnh ngộ để chơi trò xếp hình càn phiêu lưu hơn “ Tri nhân, tri diện, bất tri tâm” huống hồ gì chưa tri ngộ, chưa tri diện...
Nhưng đời cũng có lúc là thơ, cũng có lúc mộng là thực. Bước qua của phòng một phụ nử không Loli, khg xuất sắc về nhan sắc, nhưng nhìn đã thấy giàu sức sống, cất giọng nói đã thấy gần gủi từ dạo nào...E ngồi xuống giường khi lão nô nằm đắp chăn như là muốn thấy anh sau ngày e làm việc ở VP trở về, e thò tay vào chăn đặt lên thành bụng trược dần bàn tay qua khỏi rún, qua vùng đệm êm mượt túm nhẹ thanh trụ tròn năm ngón tay tăng nhẹ áp lực rồi nhả lỏng rồi....... Ôi! Chuyện tôi chờ đợi sao trùng hợp. Hất tung nhẹ góc chăn để lộ diện đao kiếm vẻ dủng mảnh của nam mi, e từ từ đứng dậy...và những sợi dây, đường khóa kéo, phần bao bọc cơ thể e, trôi theo lực hút trọng trường. Lão nô mở lớn nhất cập mi mắt trong ánh sáng vàng đục nhìn e bước nhẹ nhàng qua lão nô rồi từ từ nằm xuống bên cạnh, như cách của một hiền thê.
Lúc yên vị, trong tĩnh lặng chỉ còn nghe hơi thở, ôm bờ vai e, thả một đường dài suy nghĩ: Vòng xoắn của phong tỏa địa lý giử người của kinh kỳ làm khách, để rồi người chủ đia phương nầy xoắn nàng Nam tiến trong vòng tay khg còn dị biệt vùng miền. Nhìn màu tóc dày đặc đen tuyền e gối đầu trên ngực, lão nô, ngẫm lại hàm râu quai nón màu muối biển của mình và cả cho e, liên tưởng về 2 nhân vật “Tiếu ngạo giang hồ” Phong thanh Dương và Lệnh hồ Xung. Tại Ngọc Nử phong của Hoa Sơn. Một tiền bối, một hậu bối, nhưng tại chốn cao lâu nầy lại khác phái mà chung sàn.
Khúc Intro của e xuất đi từ ngực nhẹ nhàng về trung tâm cãm giác với những mơn trớn hổ trợ, làm lão nô lóe lên ý nghĩ chiều cung cấp xúc cãm “ cho đi mình sẽ nhận được nhiều hơn” đúng vậy! Chuyển e từ chủ động sang thụ động, bản dạo đầu cho e từ gò bồng đảo, cái chử V trong khoang miệng lúc lắc khi nhặt khi khoan, dần qua thành rốn, xuống vùng mạ xanh, mùi hương Valander còn thoang thoảng (có lẽ nàng vừa tắm) tiếp thêm sự hưng phấn hành trình, rồi dừng vào trọng điễm cãm giác, cùng lúc đưa nàng vào thế tự do chuyển động.
Nếu ai đã từng thăm cố đô Huế đứng trên thuyền ở dòng Hương giang nhìn ngược về núi Ngự Bình trong cái ánh sáng vằng vặt của trăng đêm thì sẽ thấy thơ mộng, lãng mạng của khg gian ấy. Cái V trong khoang miệng đang dừng tại dòng Hương Giang của nàng với các chuyển động, khi xoắn tròn, khi xuôi khi dọc với những vận tốc thay đổi khi tăng cao đột ngột, khi hững hờ . Hôm nay sinh thực khí phụ nữ trong nàng tích tụ và phát tác. Lấy hơi lên..tiếng Ann..n..h..h.. u,ơ nhiều lần trong vô thức, vùng mạ xanh nhấp nhô như muốn cái V hãy giữ cố định. Búng nhanh đầu V vào núm tròn ướt mềm có chút nở ra, xoay nhẹ 20 độ đột ngột vành môi có bộ ria chổi trên dưới. Tiếng An...n....h...h.. trong tĩnh lặng thãm thiết cất lên, hệ thống chống đẩy của nàng nâng toàn bộ gò mu với khu rừng nguyên sinh dân cao, Hương giang lờ đờ chảy, xa xa chút núi Ngự Bình dường như nhọn hơn.
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.- Có chở trăng về kịp tối nay.
Với Lão nô vòng xoắn để nàng thăng hoa 100 điễm thì quyền tác giả đc 1000 điễm và thưc chất tàn chiến cuộc tự cho đc 1500 lận lưng đem về nên mới có tùy bút này. Đưa vào Topic Tâm sự kể chuyện, Nhật ký mây mưa, Chuyện trò tán gẩu, chắc cũng khg sai mục đề.
Cái xoắn phong tỏa địa lý là mệnh lệnh hành chính, cái xoắn ái tình là cái xoắn tùy duyên. Chim của trời, Cá của nước dể mấy khi hạnh ngộ.
Hình chụp xấu hoắc, nhưng cũng up lên để thằng thớt chứng tỏ có hành động thật, khg phải ảo tung chảo, thừa dử liệu làm gì chẳng vẻ voi..
Thò tay mà ngắt cọng ngò
Thương em thấy mẹ giả đò ngó lơ
Bản thân có thể lừa người khác chứ lừa dối với chính mình thì khg thể, tự phong tỏa càn dài sự thôi thúc càn mạnh mẽ, Hẹn hò phải xuất hiện, bước khỏi cửa nhà là một cuộc phiêu lưu, hẹn một nàng Nam tiến chưa từng hạnh ngộ để chơi trò xếp hình càn phiêu lưu hơn “ Tri nhân, tri diện, bất tri tâm” huống hồ gì chưa tri ngộ, chưa tri diện...
Nhưng đời cũng có lúc là thơ, cũng có lúc mộng là thực. Bước qua của phòng một phụ nử không Loli, khg xuất sắc về nhan sắc, nhưng nhìn đã thấy giàu sức sống, cất giọng nói đã thấy gần gủi từ dạo nào...E ngồi xuống giường khi lão nô nằm đắp chăn như là muốn thấy anh sau ngày e làm việc ở VP trở về, e thò tay vào chăn đặt lên thành bụng trược dần bàn tay qua khỏi rún, qua vùng đệm êm mượt túm nhẹ thanh trụ tròn năm ngón tay tăng nhẹ áp lực rồi nhả lỏng rồi....... Ôi! Chuyện tôi chờ đợi sao trùng hợp. Hất tung nhẹ góc chăn để lộ diện đao kiếm vẻ dủng mảnh của nam mi, e từ từ đứng dậy...và những sợi dây, đường khóa kéo, phần bao bọc cơ thể e, trôi theo lực hút trọng trường. Lão nô mở lớn nhất cập mi mắt trong ánh sáng vàng đục nhìn e bước nhẹ nhàng qua lão nô rồi từ từ nằm xuống bên cạnh, như cách của một hiền thê.
Lúc yên vị, trong tĩnh lặng chỉ còn nghe hơi thở, ôm bờ vai e, thả một đường dài suy nghĩ: Vòng xoắn của phong tỏa địa lý giử người của kinh kỳ làm khách, để rồi người chủ đia phương nầy xoắn nàng Nam tiến trong vòng tay khg còn dị biệt vùng miền. Nhìn màu tóc dày đặc đen tuyền e gối đầu trên ngực, lão nô, ngẫm lại hàm râu quai nón màu muối biển của mình và cả cho e, liên tưởng về 2 nhân vật “Tiếu ngạo giang hồ” Phong thanh Dương và Lệnh hồ Xung. Tại Ngọc Nử phong của Hoa Sơn. Một tiền bối, một hậu bối, nhưng tại chốn cao lâu nầy lại khác phái mà chung sàn.
Khúc Intro của e xuất đi từ ngực nhẹ nhàng về trung tâm cãm giác với những mơn trớn hổ trợ, làm lão nô lóe lên ý nghĩ chiều cung cấp xúc cãm “ cho đi mình sẽ nhận được nhiều hơn” đúng vậy! Chuyển e từ chủ động sang thụ động, bản dạo đầu cho e từ gò bồng đảo, cái chử V trong khoang miệng lúc lắc khi nhặt khi khoan, dần qua thành rốn, xuống vùng mạ xanh, mùi hương Valander còn thoang thoảng (có lẽ nàng vừa tắm) tiếp thêm sự hưng phấn hành trình, rồi dừng vào trọng điễm cãm giác, cùng lúc đưa nàng vào thế tự do chuyển động.
Nếu ai đã từng thăm cố đô Huế đứng trên thuyền ở dòng Hương giang nhìn ngược về núi Ngự Bình trong cái ánh sáng vằng vặt của trăng đêm thì sẽ thấy thơ mộng, lãng mạng của khg gian ấy. Cái V trong khoang miệng đang dừng tại dòng Hương Giang của nàng với các chuyển động, khi xoắn tròn, khi xuôi khi dọc với những vận tốc thay đổi khi tăng cao đột ngột, khi hững hờ . Hôm nay sinh thực khí phụ nữ trong nàng tích tụ và phát tác. Lấy hơi lên..tiếng Ann..n..h..h.. u,ơ nhiều lần trong vô thức, vùng mạ xanh nhấp nhô như muốn cái V hãy giữ cố định. Búng nhanh đầu V vào núm tròn ướt mềm có chút nở ra, xoay nhẹ 20 độ đột ngột vành môi có bộ ria chổi trên dưới. Tiếng An...n....h...h.. trong tĩnh lặng thãm thiết cất lên, hệ thống chống đẩy của nàng nâng toàn bộ gò mu với khu rừng nguyên sinh dân cao, Hương giang lờ đờ chảy, xa xa chút núi Ngự Bình dường như nhọn hơn.
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.- Có chở trăng về kịp tối nay.
Với Lão nô vòng xoắn để nàng thăng hoa 100 điễm thì quyền tác giả đc 1000 điễm và thưc chất tàn chiến cuộc tự cho đc 1500 lận lưng đem về nên mới có tùy bút này. Đưa vào Topic Tâm sự kể chuyện, Nhật ký mây mưa, Chuyện trò tán gẩu, chắc cũng khg sai mục đề.
Cái xoắn phong tỏa địa lý là mệnh lệnh hành chính, cái xoắn ái tình là cái xoắn tùy duyên. Chim của trời, Cá của nước dể mấy khi hạnh ngộ.
Hình chụp xấu hoắc, nhưng cũng up lên để thằng thớt chứng tỏ có hành động thật, khg phải ảo tung chảo, thừa dử liệu làm gì chẳng vẻ voi..








