Trang Jerry sẽ viết tắt là TJ nha.
Mình đã từng đi TJ, nên sau đây mình sẽ kể sự thật về em cho mọi người có một cái nhìn mới hơn về em, mong mọi người đừng ghét em, mình xin đặt lời thề độc là: " nếu những gì dưới đây có một tí giả dối thì sau này, hể đeo bất kì cái BCS nào là rách bao đó". Vậy chắc cũng đủ độc, chứ nghe em TJ hay thề xe cán cả mẹ lẫn con thì ghê quá, mình thề sống thề chết cũng được nhưng chết mà chưa kịp đi hết 50% dàn hàng họ trên RPhang thì chắc sẽ không nhắm mắt được . OK vào bài ha mọi người.
....
Thuở ấy .. à không, đêm đó sau khi set kèo xong mình phi tới ks của em, ở trên là massage, ở dưới thì cho thuê phòng ngủ. KS cũng ko rẻ đâu mọi người, cũng không có bồn tắm như Friday ở Lê Hồng Phong, phòng nhỏ nhưng giá thì ngang ngửa, bỏ qua miêu tả khung cảnh chiến trường vì thấy có massage là thích rồi, chắc tay nghề tẩm quất cứng lắm đây. Tắm rửa và chờ đợi, và chuyện gì đến cũng đến.
Cốc cốc cốc ... ai gọi đó ... tui là thỏ .... nếu là thỏ ... cho xem chim ....
Đm nhầm kể chuyện đêm khuya cho trẻ em ngủ. kkk ...
Gần 15 phút nằm đợi em sau khi bắn số phòng, nghe tiếng gõ cửa mình hát hỉ hửng trong lòng : " này này là em j ơi em j ơi, lột quần rồi chơi đc không chơi đc không ... " hôm đó em mặc cái váy, đẹp lắm ( tao đang nói cái váy đẹp ), nhìn mặt em xác nhận qua cái hình xăm ở gần dzú phải, nhưng có gì khang khác ... em trong ava và ảnh thì có vẻ rất đẹp, nhưng thực tế thì không giống lắm, nhìn cái nét vất vả và mệt mỏi, trang điểm cũng kém cõi, tự nhiên thấy thương em chắc vất vả lắm mới để nhan sắc xuống cấp thế này, bình thường tính mình hay thương người, thấy gái đẹp là tự nhiên thương thôi... nhưng hôm đó, không ngờ thấy gái xấu mình cũng thương, nhờ em mà đã đánh thức một phần góc khuất trong cái bản ngã của mình. Cảm ơn em TJ .
Rồi thì em hỏi mình muốn xoa bóp trước hay sau, mình bảo quất xong rồi bóp, em bảo đừng, bóp trước cho anh khỏe rồi vào trận, đúng như những gì em giới thiệu trong ser, em thương mình mệt mỏi nên hỏi cho có thôi chứ em tính trong đầu hết rồi, mình thấy cũng vui vì cũng có người quan tâm mình, xúc động nha.
Rồi em tẩm quất, đấm đấm bóp bóp nhấn nhấn. Mình đã học một khóa day ấn huyệt cổ truyền ở hội chữ Thập Đỏ gần nhà ( tao từng xoa bóp cho HO và NP, hai em này chịu lắm đó , nhất là HO có vẻ mún học nghệ của mình lắm á nha ) bát mạch kì kinh, đại huyệt tiểu huyệt, các vòng chu thiên, các thủ thuật day ấn vê cấu v.v.v và với kinh nghiệm hơn 10 năm đi matxa khỏe tầm 30 tỉnh thành, mình xác nhận một điều: " em đấm như phủi bụi, nếu mà dắt về cho sư ông học nghệ chắc cả mình và em đều bị đạp cho văng ra đường ", trong lúc suy nghĩ về trình của em thì tự nhiên mình nhớ tới cháu mình ngày nào 6,7 tuổi, cũng ôm cậu rồi đấm bóp, nó cũng chẳng biết mẹ gì đấm bóp nên cứ phủi phủi đập đập như em TJ lúc này, bao nhiêu năm xa xứ, nhờ em mà anh thấy nhớ đứa cháu quá trời. Cảm ơn em TJ.
Tẩm quất được 5 phút, em bảo mần nha anh, mình đang phiêu du trong hồi tưởng bị em gọi quay về hiện tại. Ui tẩm quất luôn cả 5 phút, cháu mình đấm mười mấy cái đã xin tiền đi mua bánh rồi mất tích trong vòng 1 nốt nhạc, còn em mần mình tận 5 phút, ngon. Mình ok thôi, vì mình hiểu, em dáng người loli, mới đẻ đái xong thì sức đâu mà đấm, người và người nếu có thể hiểu cảm thông cho nhau thì dễ sống, dễ giao dịch mà.
Mình hồi hộp chờ đợi giây phút em thoát y, vì em không show hàng trên web với các lí do là mấy anh đòi xem hình trần truồng của em là mấy anh đầu óc bệnh hoạn, như vậy chỉ có trả tiền nhìn trực tiếp mới là không bệnh hoạn, ngon rồi, mình được vào danh sách không bệnh tật của em. Cái này là sáng tạo trong kinh doanh đó nha. ( bạn mình thì bảo đây là khôn chời đụ ).
Và em cởi từng lớp áo, rồi tới cái áo lót, áo lót bung ra .... chời má, không biết diễn tả như thế nào với cặp nhũ của em....
Một bầu ngực không thuộc hệ trái cây, không phải dưa hấu, chẳng hệ bưởi, cam bảo không biết, quýt nói họ hàng xa .... sau 1 phút đứng hình mình chợt nhớ tới bài thơ của bà Hồ .. " quả cau nho nhỏ miếng trầu ôi ...", đúng ngực em hệ cau, vì ngực em còn sữa nên nó to hơn quả cau rất nhiều, nhưng ngực em không hề sữa hay phẫu thuật thẩm mỹ, hàng thật 100% đó. Một bầu ngực quả cau, giữa bầu ngực là một cái núm thâm đen cộng thêm một cái quần ngực thâm xì to tổ chảng chiếm gần nửa bầu ngực của em. Mình sững sờ bất động vì da em thì trắng, giữa vùng da trắng gọi mời mà có một quầng ngực cộng thêm cái núm thâm đen nhìn như một điểm nhấn, cứ như một bức tranh nghệ thuật, điểm nhấn tuy hãi hùng nhưng lại bắt mắt cực, mình nhìn em trân trối đổ mồ hồi, không ngờ chỉ mất 700k mà tối nay được chơi hàng thật mà còn là một tuyệt tác. ( vú em thâm đen cỡ nào thì cứ nghĩ tới mấy mẹ Châu Phi cho con bú, nhưng đen này là đen nghệ thuật, chỉ có tao mới thưởng thức được ).
Rồi tà áo đi qua vùng bụng, lộ ra cái bụng hơi mỡ tròn tròn, những vết rạn do sinh nở chạy thành rãnh sâu, những cái rãnh uốn lượn như những vòng cung mơ hồ của người thợ săn .... đưa con mồi vào trạng thái mụ mị không thốt nên lời, chỉ biết câm nín ... nhìn cái bụng mới chửa xong vài tháng, tự nhiên thấy thương Mama, ngày xưa sinh con chắc Mama cũng thế, cảm ơn em TJ, lần đầu đi chơi gái, nhờ em mà hết nhớ cháu lại nghĩ về đấng sinh thành. Mất 700k mà sống lại nhiều cảm xúc quá.
Rồi tới vùng dưới, con chim bé nhỏ của em, chẳng tỉa tót gì, khu rừng sinh thái thời thượng cổ, bình thường thì mình cũng hay vét máng, nhưng nhìn dãy rừng em dưỡng công nuôi mình cũng không dám phá, mình lại thấy có một cái hay nhẹ. Ngày mà ông tạc tượng thần Vệ Nữ, phía dưới chẳng có một cọng lông, đằng này em một trời thảo nguyên, ăn đứt pho tượng mình đi bao nhiêu em hàng rồi mới thấy được một em đơn sơ giản dị như vậy. Cũng may em không để lông nách .... chứ không đứng hình còn lâu vì cứ lo ngắm rồi chìm vào dòng tư duy ...
Em lên giường, vốc một nắm gel thoa vào vùng u tối thâm đen ... lúc này vì những ấn tượng nghệ thuật của em để lại nên mình chẳng màng chuyện hứng nửa, cương chút chút, lúc nhét vào bên trong .... má ơi, không thể tả thế nào cho đúng ... rộng rinh... cơ mà mình xúc động không phải vì lol em rộng, vì dễ gì bỏ 700 ra mà chơi được cái lol rộng, mình xúc động vì cái cảm giác đắm mình của thằng nhỏ của mình, như đang bơi trong đại dương, không biết đâu là vách đâu là bến bờ .... cảm giác chật chội, co bóp, vặn siết của những người khác cho mình đã không có, đây là lần đầu tiên mà thằng nhỏ của mình có cảm giác tung tăng, tha hồ vùng vẫy không sự trói buột ... nói như thế nào nhỉ ?? Tự do, đúng là con chim tự do tung bay ... không phải Bác nói là không có gì quí hơn tự do sao ?? Cảm giác này thật mới lạ.
Tiếc là nó bay có 3 giây thì xìu mẹ mất, gọi mãi không lên, vì lúc áp mặt vào tóc em, tóc em hôi mà bết quá dù có dặn dò trước rồi, mình có tật xấu vì do bị xoan, có gì hôi hôi trong phòng là rất mẫn cảm, rồi em cũng nhiệt tình bj lại, mình chạm khẽ vào ngực em đôi chút, em nhăn mặt kêu đau làm mình cũng chột dạ, rồi mình cứ mãi ngắm cái tác phẩm nghệ thuật Châu Phi và Mảnh Rừng Nguyên Sinh Thời Thượng Cổ, cảm giác yêu nghệ thuật đã đánh thắng nhục dục của con người. Mình bảo thôi, anh yếu, cũng không có tâm trạng nữa, cảm giác hơi buồn nôn vì thưởng thức trọn bộ nghệ thuật quá vội vàng, no căng muốn nhợn.
Em vào tắm rửa, mình nghĩ là sẽ ra nằm ôm nhau tâm sự chút. Không, ra em mặc đồ ngay, ôi đm mặc cái váy đó thì nằm ôm nhau thế lol nào được, mình hiểu em đang vội, em ra kể chuyện gia đình, cho xem ảnh thằng bé, mình cũng hiểu chắc em đang vội kiếm khách nuôi con nên chẳng muốn nằm, chỉ ngồi kể chuyện tâm sự thôi, mình tip cho em thêm 200, không phải vì thấy em tội qua mấy cái lời nuôi con hay chuyện gia đình cũng không phải vì cái tác phẩm nghệ thuật Châu Phi, vì đó là tiền mình dành riêng cho đứa trẻ, không phải cho em. Mình yêu cầu em bóp ngực cho mình xem còn sữa không, em bóp mạnh một dòng sữa chảy ra, em mỉm cười và mình tin em đang nuôi con . ( bạn mình bảo là đụng nhẹ nó kêu đau mà nó bóp vắt sữa thì cười bình thường, mày cứ đần như bò đội nón, mình bảo không sao vì ngay từ đầu những bài viết không có hình ảnh hàng họ là tao thấy không bình thường rồi, tao đi chỉ vì tò mò thôi ).
Rồi cũng như mọi lần đi đâu về cũng lên Zalo group báo cáo gần 700 con người trên đó, mọi người nhao nhao hỏi, mình cũng tả như trên, mọi người like kịch liệt nhưng không hỏi nữa. Nên mình tin là khoảng thời gian đó em rất đông khách.
Mình cũng bảo là đi gặp em thì phải chào hỏi em cho em vui vẻ, mua nước em uống, bóp tay bóp chân cho em để em có lòng phục vụ... ( tới đây thì cũng có thằng bảo thế thì đi bán thân làm trai bao mẹ đi, thằng khác chép miệng : " Làm Đĩ Còn Muốn Được Lập Đền Thờ " , cũng buồn.... thôi thì mổi người mổi ý " ).
Có vài người hỏi sao không chụp ảnh chim và ngực em, nói thế ai tin, .... em không cho chụp, vì nếu hàng đẹp em đã tự chụp khoe rồi, có những người không hiểu nghệ thuật Châu Phi, nếu nhìn vào thì chạy mất hết khách hết.
Trên group cũng có người đi em về rồi, người ta không rp làm gì, mình hỏi vì sao, họ nói nếu nói thật về em thì em sẽ không có khách và không có tiền nuôi con, còn nếu nói dối thì có lổi với các anh em checker, nên đợi thằng nào uất ức sẽ có bài rp thôi, vì dịch vụ như lol thì chẳng bao giờ sống thọ được. Mình lúc này mới về nước cũng chẳng hiểu lắm mấy người này nói gì, nhưng mình hiểu là nghệ thuật là phải có người biết thưởng thức cơ, nhưng mấy nay mọi người vào đôi co với em ghê quá nên phải viết đôi lời.
Nên kết bài như thế này :
Mấy bác mất có 700, mình mất tới 900 đây mà chẳng nói câu nào, trong mắt mình em TJ như là một tuyệt tác của tạo hóa, mà người ta nói, cái gì càng quí, càng hiếm thì phải giữ gìn như kho báu, mà đã là kho báu thì phải chôn nó càng thật chặt, càng thật sâu, để nó khỏi đẻ trứng ... nhầm, đến một ngày người nào hiểu giá trị thì hãy khai quật. ( có lẽ là chuyện của 100 năm sau ).
Còn nãy giờ TJ em có xem thì anh chỉ toàn bênh vực em như đã hứa , nên với lời khuyên chân thành, tạm thời té khỏi diễn đàn này qua diễn đàn khác ( anh thấy em mới lập nick bên Xam ), 10 năm sau hãy quay lại vì lúc đó bọn này cũng té hết rồi.
Còn mấy tml chúng mày dự tính set kèo với em nó thì cũng thôi đi, đừng có set kèo với em í nữa, chúng mày không hiểu những nghệ thuật mà tao mới trình bày thì đi về chỉ có ức chế thôi, hãy để những người biết thưởng thức nghệ thuật làm việc... và để em ấy yên ...
TJ anh sẽ kiếm em nữa nếu có dịp, sau khi đi hết 1 tour hàng của RPhang, đủ 1 một chu kì ... rồi chúng ta sẽ gặp nhau ...
Văn kém chữ nát, nhà nghèo ba má đông ông bà lại nheo nhóc nên xa mái trường, xa đèn sách sớm ... nên bài viết có thể không sẽ không truyền tải hết các ý tốt của mình, nên em và mọi người hãy thông cảm, hiểu và thương nha mọi người...
.....
( Đây chỉ là tâm sự của người đi về thực tế, diễn tả chi tiết không thêm bớt chứ không phải bài report ,
Mình viết bài này cũng sợ sau này mấy em hàng sẽ né mình, lỡ sau này có chuyện gì anh Karman lại lôi xuống góc tâm sự, bao nhiêu bí mật thầm kín lại văng tung tóe ... nhưng tiên trách kỷ thì hậu trách nhân, nếu các em là vàng thật thì vốn không sợ lửa mà ...)
Mình đã từng đi TJ, nên sau đây mình sẽ kể sự thật về em cho mọi người có một cái nhìn mới hơn về em, mong mọi người đừng ghét em, mình xin đặt lời thề độc là: " nếu những gì dưới đây có một tí giả dối thì sau này, hể đeo bất kì cái BCS nào là rách bao đó". Vậy chắc cũng đủ độc, chứ nghe em TJ hay thề xe cán cả mẹ lẫn con thì ghê quá, mình thề sống thề chết cũng được nhưng chết mà chưa kịp đi hết 50% dàn hàng họ trên RPhang thì chắc sẽ không nhắm mắt được . OK vào bài ha mọi người.
....
Thuở ấy .. à không, đêm đó sau khi set kèo xong mình phi tới ks của em, ở trên là massage, ở dưới thì cho thuê phòng ngủ. KS cũng ko rẻ đâu mọi người, cũng không có bồn tắm như Friday ở Lê Hồng Phong, phòng nhỏ nhưng giá thì ngang ngửa, bỏ qua miêu tả khung cảnh chiến trường vì thấy có massage là thích rồi, chắc tay nghề tẩm quất cứng lắm đây. Tắm rửa và chờ đợi, và chuyện gì đến cũng đến.
Cốc cốc cốc ... ai gọi đó ... tui là thỏ .... nếu là thỏ ... cho xem chim ....
Đm nhầm kể chuyện đêm khuya cho trẻ em ngủ. kkk ...
Gần 15 phút nằm đợi em sau khi bắn số phòng, nghe tiếng gõ cửa mình hát hỉ hửng trong lòng : " này này là em j ơi em j ơi, lột quần rồi chơi đc không chơi đc không ... " hôm đó em mặc cái váy, đẹp lắm ( tao đang nói cái váy đẹp ), nhìn mặt em xác nhận qua cái hình xăm ở gần dzú phải, nhưng có gì khang khác ... em trong ava và ảnh thì có vẻ rất đẹp, nhưng thực tế thì không giống lắm, nhìn cái nét vất vả và mệt mỏi, trang điểm cũng kém cõi, tự nhiên thấy thương em chắc vất vả lắm mới để nhan sắc xuống cấp thế này, bình thường tính mình hay thương người, thấy gái đẹp là tự nhiên thương thôi... nhưng hôm đó, không ngờ thấy gái xấu mình cũng thương, nhờ em mà đã đánh thức một phần góc khuất trong cái bản ngã của mình. Cảm ơn em TJ .

Rồi thì em hỏi mình muốn xoa bóp trước hay sau, mình bảo quất xong rồi bóp, em bảo đừng, bóp trước cho anh khỏe rồi vào trận, đúng như những gì em giới thiệu trong ser, em thương mình mệt mỏi nên hỏi cho có thôi chứ em tính trong đầu hết rồi, mình thấy cũng vui vì cũng có người quan tâm mình, xúc động nha.

Rồi em tẩm quất, đấm đấm bóp bóp nhấn nhấn. Mình đã học một khóa day ấn huyệt cổ truyền ở hội chữ Thập Đỏ gần nhà ( tao từng xoa bóp cho HO và NP, hai em này chịu lắm đó , nhất là HO có vẻ mún học nghệ của mình lắm á nha ) bát mạch kì kinh, đại huyệt tiểu huyệt, các vòng chu thiên, các thủ thuật day ấn vê cấu v.v.v và với kinh nghiệm hơn 10 năm đi matxa khỏe tầm 30 tỉnh thành, mình xác nhận một điều: " em đấm như phủi bụi, nếu mà dắt về cho sư ông học nghệ chắc cả mình và em đều bị đạp cho văng ra đường ", trong lúc suy nghĩ về trình của em thì tự nhiên mình nhớ tới cháu mình ngày nào 6,7 tuổi, cũng ôm cậu rồi đấm bóp, nó cũng chẳng biết mẹ gì đấm bóp nên cứ phủi phủi đập đập như em TJ lúc này, bao nhiêu năm xa xứ, nhờ em mà anh thấy nhớ đứa cháu quá trời. Cảm ơn em TJ.

Tẩm quất được 5 phút, em bảo mần nha anh, mình đang phiêu du trong hồi tưởng bị em gọi quay về hiện tại. Ui tẩm quất luôn cả 5 phút, cháu mình đấm mười mấy cái đã xin tiền đi mua bánh rồi mất tích trong vòng 1 nốt nhạc, còn em mần mình tận 5 phút, ngon. Mình ok thôi, vì mình hiểu, em dáng người loli, mới đẻ đái xong thì sức đâu mà đấm, người và người nếu có thể hiểu cảm thông cho nhau thì dễ sống, dễ giao dịch mà.

Mình hồi hộp chờ đợi giây phút em thoát y, vì em không show hàng trên web với các lí do là mấy anh đòi xem hình trần truồng của em là mấy anh đầu óc bệnh hoạn, như vậy chỉ có trả tiền nhìn trực tiếp mới là không bệnh hoạn, ngon rồi, mình được vào danh sách không bệnh tật của em. Cái này là sáng tạo trong kinh doanh đó nha. ( bạn mình thì bảo đây là khôn chời đụ ).

Và em cởi từng lớp áo, rồi tới cái áo lót, áo lót bung ra .... chời má, không biết diễn tả như thế nào với cặp nhũ của em....
Một bầu ngực không thuộc hệ trái cây, không phải dưa hấu, chẳng hệ bưởi, cam bảo không biết, quýt nói họ hàng xa .... sau 1 phút đứng hình mình chợt nhớ tới bài thơ của bà Hồ .. " quả cau nho nhỏ miếng trầu ôi ...", đúng ngực em hệ cau, vì ngực em còn sữa nên nó to hơn quả cau rất nhiều, nhưng ngực em không hề sữa hay phẫu thuật thẩm mỹ, hàng thật 100% đó. Một bầu ngực quả cau, giữa bầu ngực là một cái núm thâm đen cộng thêm một cái quần ngực thâm xì to tổ chảng chiếm gần nửa bầu ngực của em. Mình sững sờ bất động vì da em thì trắng, giữa vùng da trắng gọi mời mà có một quầng ngực cộng thêm cái núm thâm đen nhìn như một điểm nhấn, cứ như một bức tranh nghệ thuật, điểm nhấn tuy hãi hùng nhưng lại bắt mắt cực, mình nhìn em trân trối đổ mồ hồi, không ngờ chỉ mất 700k mà tối nay được chơi hàng thật mà còn là một tuyệt tác. ( vú em thâm đen cỡ nào thì cứ nghĩ tới mấy mẹ Châu Phi cho con bú, nhưng đen này là đen nghệ thuật, chỉ có tao mới thưởng thức được ).

Rồi tà áo đi qua vùng bụng, lộ ra cái bụng hơi mỡ tròn tròn, những vết rạn do sinh nở chạy thành rãnh sâu, những cái rãnh uốn lượn như những vòng cung mơ hồ của người thợ săn .... đưa con mồi vào trạng thái mụ mị không thốt nên lời, chỉ biết câm nín ... nhìn cái bụng mới chửa xong vài tháng, tự nhiên thấy thương Mama, ngày xưa sinh con chắc Mama cũng thế, cảm ơn em TJ, lần đầu đi chơi gái, nhờ em mà hết nhớ cháu lại nghĩ về đấng sinh thành. Mất 700k mà sống lại nhiều cảm xúc quá.

Rồi tới vùng dưới, con chim bé nhỏ của em, chẳng tỉa tót gì, khu rừng sinh thái thời thượng cổ, bình thường thì mình cũng hay vét máng, nhưng nhìn dãy rừng em dưỡng công nuôi mình cũng không dám phá, mình lại thấy có một cái hay nhẹ. Ngày mà ông tạc tượng thần Vệ Nữ, phía dưới chẳng có một cọng lông, đằng này em một trời thảo nguyên, ăn đứt pho tượng mình đi bao nhiêu em hàng rồi mới thấy được một em đơn sơ giản dị như vậy. Cũng may em không để lông nách .... chứ không đứng hình còn lâu vì cứ lo ngắm rồi chìm vào dòng tư duy ...
Em lên giường, vốc một nắm gel thoa vào vùng u tối thâm đen ... lúc này vì những ấn tượng nghệ thuật của em để lại nên mình chẳng màng chuyện hứng nửa, cương chút chút, lúc nhét vào bên trong .... má ơi, không thể tả thế nào cho đúng ... rộng rinh... cơ mà mình xúc động không phải vì lol em rộng, vì dễ gì bỏ 700 ra mà chơi được cái lol rộng, mình xúc động vì cái cảm giác đắm mình của thằng nhỏ của mình, như đang bơi trong đại dương, không biết đâu là vách đâu là bến bờ .... cảm giác chật chội, co bóp, vặn siết của những người khác cho mình đã không có, đây là lần đầu tiên mà thằng nhỏ của mình có cảm giác tung tăng, tha hồ vùng vẫy không sự trói buột ... nói như thế nào nhỉ ?? Tự do, đúng là con chim tự do tung bay ... không phải Bác nói là không có gì quí hơn tự do sao ?? Cảm giác này thật mới lạ.
Tiếc là nó bay có 3 giây thì xìu mẹ mất, gọi mãi không lên, vì lúc áp mặt vào tóc em, tóc em hôi mà bết quá dù có dặn dò trước rồi, mình có tật xấu vì do bị xoan, có gì hôi hôi trong phòng là rất mẫn cảm, rồi em cũng nhiệt tình bj lại, mình chạm khẽ vào ngực em đôi chút, em nhăn mặt kêu đau làm mình cũng chột dạ, rồi mình cứ mãi ngắm cái tác phẩm nghệ thuật Châu Phi và Mảnh Rừng Nguyên Sinh Thời Thượng Cổ, cảm giác yêu nghệ thuật đã đánh thắng nhục dục của con người. Mình bảo thôi, anh yếu, cũng không có tâm trạng nữa, cảm giác hơi buồn nôn vì thưởng thức trọn bộ nghệ thuật quá vội vàng, no căng muốn nhợn.

Em vào tắm rửa, mình nghĩ là sẽ ra nằm ôm nhau tâm sự chút. Không, ra em mặc đồ ngay, ôi đm mặc cái váy đó thì nằm ôm nhau thế lol nào được, mình hiểu em đang vội, em ra kể chuyện gia đình, cho xem ảnh thằng bé, mình cũng hiểu chắc em đang vội kiếm khách nuôi con nên chẳng muốn nằm, chỉ ngồi kể chuyện tâm sự thôi, mình tip cho em thêm 200, không phải vì thấy em tội qua mấy cái lời nuôi con hay chuyện gia đình cũng không phải vì cái tác phẩm nghệ thuật Châu Phi, vì đó là tiền mình dành riêng cho đứa trẻ, không phải cho em. Mình yêu cầu em bóp ngực cho mình xem còn sữa không, em bóp mạnh một dòng sữa chảy ra, em mỉm cười và mình tin em đang nuôi con . ( bạn mình bảo là đụng nhẹ nó kêu đau mà nó bóp vắt sữa thì cười bình thường, mày cứ đần như bò đội nón, mình bảo không sao vì ngay từ đầu những bài viết không có hình ảnh hàng họ là tao thấy không bình thường rồi, tao đi chỉ vì tò mò thôi ).
Rồi cũng như mọi lần đi đâu về cũng lên Zalo group báo cáo gần 700 con người trên đó, mọi người nhao nhao hỏi, mình cũng tả như trên, mọi người like kịch liệt nhưng không hỏi nữa. Nên mình tin là khoảng thời gian đó em rất đông khách.
Mình cũng bảo là đi gặp em thì phải chào hỏi em cho em vui vẻ, mua nước em uống, bóp tay bóp chân cho em để em có lòng phục vụ... ( tới đây thì cũng có thằng bảo thế thì đi bán thân làm trai bao mẹ đi, thằng khác chép miệng : " Làm Đĩ Còn Muốn Được Lập Đền Thờ " , cũng buồn.... thôi thì mổi người mổi ý " ).
Có vài người hỏi sao không chụp ảnh chim và ngực em, nói thế ai tin, .... em không cho chụp, vì nếu hàng đẹp em đã tự chụp khoe rồi, có những người không hiểu nghệ thuật Châu Phi, nếu nhìn vào thì chạy mất hết khách hết.
Trên group cũng có người đi em về rồi, người ta không rp làm gì, mình hỏi vì sao, họ nói nếu nói thật về em thì em sẽ không có khách và không có tiền nuôi con, còn nếu nói dối thì có lổi với các anh em checker, nên đợi thằng nào uất ức sẽ có bài rp thôi, vì dịch vụ như lol thì chẳng bao giờ sống thọ được. Mình lúc này mới về nước cũng chẳng hiểu lắm mấy người này nói gì, nhưng mình hiểu là nghệ thuật là phải có người biết thưởng thức cơ, nhưng mấy nay mọi người vào đôi co với em ghê quá nên phải viết đôi lời.

Nên kết bài như thế này :
Mấy bác mất có 700, mình mất tới 900 đây mà chẳng nói câu nào, trong mắt mình em TJ như là một tuyệt tác của tạo hóa, mà người ta nói, cái gì càng quí, càng hiếm thì phải giữ gìn như kho báu, mà đã là kho báu thì phải chôn nó càng thật chặt, càng thật sâu, để nó khỏi đẻ trứng ... nhầm, đến một ngày người nào hiểu giá trị thì hãy khai quật. ( có lẽ là chuyện của 100 năm sau ).
Còn nãy giờ TJ em có xem thì anh chỉ toàn bênh vực em như đã hứa , nên với lời khuyên chân thành, tạm thời té khỏi diễn đàn này qua diễn đàn khác ( anh thấy em mới lập nick bên Xam ), 10 năm sau hãy quay lại vì lúc đó bọn này cũng té hết rồi.
Còn mấy tml chúng mày dự tính set kèo với em nó thì cũng thôi đi, đừng có set kèo với em í nữa, chúng mày không hiểu những nghệ thuật mà tao mới trình bày thì đi về chỉ có ức chế thôi, hãy để những người biết thưởng thức nghệ thuật làm việc... và để em ấy yên ...
TJ anh sẽ kiếm em nữa nếu có dịp, sau khi đi hết 1 tour hàng của RPhang, đủ 1 một chu kì ... rồi chúng ta sẽ gặp nhau ...
Văn kém chữ nát, nhà nghèo ba má đông ông bà lại nheo nhóc nên xa mái trường, xa đèn sách sớm ... nên bài viết có thể không sẽ không truyền tải hết các ý tốt của mình, nên em và mọi người hãy thông cảm, hiểu và thương nha mọi người...
.....
( Đây chỉ là tâm sự của người đi về thực tế, diễn tả chi tiết không thêm bớt chứ không phải bài report ,
Mình viết bài này cũng sợ sau này mấy em hàng sẽ né mình, lỡ sau này có chuyện gì anh Karman lại lôi xuống góc tâm sự, bao nhiêu bí mật thầm kín lại văng tung tóe ... nhưng tiên trách kỷ thì hậu trách nhân, nếu các em là vàng thật thì vốn không sợ lửa mà ...)










, nghe mô tả xong cười lộn ruột