Lệ rơi trong lòng ngỡ là đáy
...ai ngờ sâu thẳm, ngấm đẫm tim
...than trách thế gian.. tình đậm sâu nhưng sao lại trái ngang
..yêu cũng khó... xa cũng khó ...muốn quên lại càng khó hơn
.....cũng bởi yêu quá thật lòng nên cảm giác mới nặng tình như thế.... yêu khó dứt... tình khó phai... nỗi nhớ chẳng thể nguôi ngoai.. chuyện tình yêu sao giống như mây khói mịt mù...đưa ta vào cõi ảo mộng để rồi
.....trách thế gian
sao dứt tình......
................................. ngẫu hứng
Có lẽ ai cũng đã từng ko dưới một lần thức trắng đêm suy nghĩ... người ta nói.. đêm là lúc ta sống thật với lòng mình... đêm xuống dẫn lối cho những ký ức ùa về ...tâm muốn đc yên nhưng lòng cứ cuộn trào từng đợt sóng... từng cung bật cảm xúc... cảm giác yêu có ...cảm giác hận có... sinh ly tử biệt có.. và đau nhất vẫn là cái cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương từ những người mình yêu quý nhất...
Cũng đã từng nghĩ.... lòng ko vui thì đến một nơi nào đó.. tìm cho mình một khoảng lặng... đủ rộng.. đủ yên bình.. để bình tâm góp nhặt ký ức và để nó về đúng chỗ.... đã thử rồi.. đến một nơi thật xa ,nơi mà chẳng có ai biết mình ...suy nghĩ ..một thời gian ...ko dài...nhưng đủ để sắp xếp lại mọi thứ..nhưng khi trở về...tâm trạng có khác... vui vẻ có... lạc quan có... nhưng đâu đó trog tâm vẫn lăn tăn gợn sóng... để bây giờ đã sáng rồi vẫn ngồi đây... tay cầm điện thoại... một mình ...
Tự thấy mình là một người cá tính mạnh mẽ... nhưng cũng có lúc chợt nhận ra ...dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng có lúc mềm yếu ...ai rồi cũng thế...ai rồi cũng phải có lúc.. khi cảm xúc tràn ngập trong tâm mà dòng lệ tự tuôn rơi... mặc dù ta chẳng hề khóc thành lời .. khi đối diện với chính mình, tại sao ta thường im lặng... im lặng để nhận thấy ta đang là mặt trái của sự mạnh mẽ bề ngoài ... đã là nỗi buồn thì đâu cần ngôn từ giải thích ...đúng ko?
Đã có lúc ...tôi tự hỏi trên thế gian này còn chốn nào bình yên ...tôi tự hỏi có thứ gì tồn tại mãi mãi ko... tôi tự hỏi có thể sống trong vui vẻ khi người thân đầy đủ mãi mãi ko... và tôi tự hỏi đời người sinh ra để làm gì và ta cần sống như thế nào để đc thảnh thơi... cuộc sống ai cũng phải trải qua cảm giác buồn vui.... vậy nên.. hãy tìm cho mình một nỗi cô đơn để biết thế nào là cô độc... thời gian tựa như dòng nước... cứ trôi.. ta chẳng đợi ai... cũng chẳng bắt ai phải đợi mình ...ko níu kéo cũng ko buông thả.. chẳng phải càng nắm chặt càng dễ mất sao.
....Rốt cuộc... tình là gì... mà nó có thể quật ngã ý trí của một con người dù là mạnh mẽ.... cũng có khi. lúc yêu thương thì cho rằng đó là tất cả... đến khi xa rồi lại thấy nó chẳng hề xứng đáng... trong tình yêu ko muốn gặp ko có nghĩa sợ làm phiền đến nhau.... có một thứ hạnh phúc đc gọi là chia tay .... vẫn biết có hợp ắt có tan ....há chi khiến cho nhau phải đau lòng. Người ta nói... đc sinh ra ở kiếp này là duyên nợ kiếp trước đã đoạn... vậy sao còn nói... sinh ra ở kiếp này là để ta trả nợ của ta ở kiếp trc.... còn nói ....có duyên mới gặp được nhau ....vậy sao lại có câu.. oan gia... há chẳng phải tất cả vẫn chỉ là mơ hồ đó sao...có phải thế thái nhân tình là như thế ko..???
Ngửa mặt lên trời cảm nhận những hạt mưa phùn rơi xuống mặt lạnh ... rất lạnh... lạnh buốt từ trong tim ...giờ mình cảm thấy chán nản chẳng muốn bận tâm tới những gì diễn ra xung quanh.... cũng chẳng còn muốn hờn ghen nữa... chán rồi ...muốn mặc kệ tất cả ....có những khi mình muốn cố gắng để hàn gắn... cố gắng để xây đắp lại nhưng có lẽ mình phải chấp nhận một điều... rằng tình cảm đã rạn nứt thì có cố gắng tới đâu thì cũng chẳng thể như xưa...hận... thù... mãi rồi cũng cảm thấy mệt mỏi....buông ư...thử rồi... nhưng nó lại đau đến thế này đây... nên thế nào cho phải đây ???
...ai ngờ sâu thẳm, ngấm đẫm tim
...than trách thế gian.. tình đậm sâu nhưng sao lại trái ngang
..yêu cũng khó... xa cũng khó ...muốn quên lại càng khó hơn
.....cũng bởi yêu quá thật lòng nên cảm giác mới nặng tình như thế.... yêu khó dứt... tình khó phai... nỗi nhớ chẳng thể nguôi ngoai.. chuyện tình yêu sao giống như mây khói mịt mù...đưa ta vào cõi ảo mộng để rồi
.....trách thế gian
sao dứt tình......
................................. ngẫu hứng
Có lẽ ai cũng đã từng ko dưới một lần thức trắng đêm suy nghĩ... người ta nói.. đêm là lúc ta sống thật với lòng mình... đêm xuống dẫn lối cho những ký ức ùa về ...tâm muốn đc yên nhưng lòng cứ cuộn trào từng đợt sóng... từng cung bật cảm xúc... cảm giác yêu có ...cảm giác hận có... sinh ly tử biệt có.. và đau nhất vẫn là cái cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương từ những người mình yêu quý nhất...
Cũng đã từng nghĩ.... lòng ko vui thì đến một nơi nào đó.. tìm cho mình một khoảng lặng... đủ rộng.. đủ yên bình.. để bình tâm góp nhặt ký ức và để nó về đúng chỗ.... đã thử rồi.. đến một nơi thật xa ,nơi mà chẳng có ai biết mình ...suy nghĩ ..một thời gian ...ko dài...nhưng đủ để sắp xếp lại mọi thứ..nhưng khi trở về...tâm trạng có khác... vui vẻ có... lạc quan có... nhưng đâu đó trog tâm vẫn lăn tăn gợn sóng... để bây giờ đã sáng rồi vẫn ngồi đây... tay cầm điện thoại... một mình ...
Tự thấy mình là một người cá tính mạnh mẽ... nhưng cũng có lúc chợt nhận ra ...dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng có lúc mềm yếu ...ai rồi cũng thế...ai rồi cũng phải có lúc.. khi cảm xúc tràn ngập trong tâm mà dòng lệ tự tuôn rơi... mặc dù ta chẳng hề khóc thành lời .. khi đối diện với chính mình, tại sao ta thường im lặng... im lặng để nhận thấy ta đang là mặt trái của sự mạnh mẽ bề ngoài ... đã là nỗi buồn thì đâu cần ngôn từ giải thích ...đúng ko?
Đã có lúc ...tôi tự hỏi trên thế gian này còn chốn nào bình yên ...tôi tự hỏi có thứ gì tồn tại mãi mãi ko... tôi tự hỏi có thể sống trong vui vẻ khi người thân đầy đủ mãi mãi ko... và tôi tự hỏi đời người sinh ra để làm gì và ta cần sống như thế nào để đc thảnh thơi... cuộc sống ai cũng phải trải qua cảm giác buồn vui.... vậy nên.. hãy tìm cho mình một nỗi cô đơn để biết thế nào là cô độc... thời gian tựa như dòng nước... cứ trôi.. ta chẳng đợi ai... cũng chẳng bắt ai phải đợi mình ...ko níu kéo cũng ko buông thả.. chẳng phải càng nắm chặt càng dễ mất sao.
....Rốt cuộc... tình là gì... mà nó có thể quật ngã ý trí của một con người dù là mạnh mẽ.... cũng có khi. lúc yêu thương thì cho rằng đó là tất cả... đến khi xa rồi lại thấy nó chẳng hề xứng đáng... trong tình yêu ko muốn gặp ko có nghĩa sợ làm phiền đến nhau.... có một thứ hạnh phúc đc gọi là chia tay .... vẫn biết có hợp ắt có tan ....há chi khiến cho nhau phải đau lòng. Người ta nói... đc sinh ra ở kiếp này là duyên nợ kiếp trước đã đoạn... vậy sao còn nói... sinh ra ở kiếp này là để ta trả nợ của ta ở kiếp trc.... còn nói ....có duyên mới gặp được nhau ....vậy sao lại có câu.. oan gia... há chẳng phải tất cả vẫn chỉ là mơ hồ đó sao...có phải thế thái nhân tình là như thế ko..???
Ngửa mặt lên trời cảm nhận những hạt mưa phùn rơi xuống mặt lạnh ... rất lạnh... lạnh buốt từ trong tim ...giờ mình cảm thấy chán nản chẳng muốn bận tâm tới những gì diễn ra xung quanh.... cũng chẳng còn muốn hờn ghen nữa... chán rồi ...muốn mặc kệ tất cả ....có những khi mình muốn cố gắng để hàn gắn... cố gắng để xây đắp lại nhưng có lẽ mình phải chấp nhận một điều... rằng tình cảm đã rạn nứt thì có cố gắng tới đâu thì cũng chẳng thể như xưa...hận... thù... mãi rồi cũng cảm thấy mệt mỏi....buông ư...thử rồi... nhưng nó lại đau đến thế này đây... nên thế nào cho phải đây ???
*Nguồn: Sưu Tầm










.