Tôi cũng chỉ là một kẻ trẻ tuổi vẫn đang trên con đường tìm hiểu những mặt trai đối với định kiến của cái xã hội này , duyên trời sắp đặt được giao tiếp được lắng nghe những chia sẻ , những tâm sự của mọi tầng lớp trong xã hội , và có một tâm sự của một người tôi cảm thấy rất thú vị muốn chia sẻ lại với anh em thông qua lời kể của tôi
Người ta vẫn cho rằng khi đã xê xế cái bóng chiều tà của cuộc đời thì hãy ngủ yên và an phận. Cái tuổi ấy hãy dành lại những gì tốt đẹp còn lại cho con cho cái. Chuyện ấy bây giờ có lẽ cần xét lại một cách tế nhị và nghiêm túc.
Khi U50+ con người bắt đầu rảnh rang hơn, xúng xính tiền bạc hơn và cả khát vọng yêu thương hơn để bù lại những tháng ngày hy sinh cá nhân thầm lặng cho gia đình.
Có người vì bất hạnh nên phải sống độc thân, có kẻ con cái cháu chắt đề huề và có cả những phận người hẩm hiu muốn mượn bờ vai ai đó.
Tất cả bắt đầu từ nỗi buồn cô đơn bị con cháu bỏ rơi trong một cảnh no đủ cơm áo nhưng thiếu vắng sự gắn kết. Ban ngày chúng lao vào làm ăn kiếm tiền để lo toan cho cuộc sống. Đêm về mỗi đứa một cái smartphone lướt lướt không ai nói chuyện với ai. Cuộc sống mỗi cá nhân trôi theo dòng chảy của kỷ nguyên số, không gian gia đình bị bó hẹp lại nên U50+ cũng bị lẻ loi.
Họ bắt đầu thấy trống vắng thấy thừa thãi quỹ thời gian của bản thân nên cái hồi xuân cũng thế mà hơ hớ. Đàn ông sẽ chỉnh chu hơn về râu tóc và dáng vóc bớt vẻ bệ vệ. Phụ nữ chú ý tô vẽ về dung nhan sao cho hấp dẫn để kéo dài thêm chút tuổi trẻ cuối cùng. Và rồi bất chợt một ngày đẹp trời... ôi cha mẹ ơi!... họ yêu trở lại.
Yêu ai thì chỉ trời mới biết vì U50+ mà yêu thì cần phải lén lút và vụng trộm bởi khuôn phép hủ lậu để lại. Họ dấu diếm con cháu vì sợ bị lên án, sợ bị la mắng đồ "già rồi còn đĩ"!
Khổ không còn chỗ mà đổ... yêu đương thì có tội tình gì mà bị banh xẻ cười cợt ? Con người chứ phải gỗ đá đâu mà không đổ mồ hôi. Họ có những đối tác phù hợp quan điểm cá nhân và cả nhu cầu tình dục. Mặc nhiên rất ít khi họ lợi dụng nhau về tiền bạc vật chất (vấn đề này cũng có trong ngoặc đơn). Cuộc sống không chung đụng chỉ "yêu xong" ai lại về nhà nấy. Với bọn trẻ chúng thấy người già yêu đương là một tội tày đình. Chúng sơ mất sĩ diện với mọi người xung quanh, chúng đang cay nghiệt với tâm tư của U50+. Tình yêu của U50+ là tội hơn là tình vì cái tư tưởng tình bỏ đi khi xuân đã hết. Có những ông U70 vẫn có người yêu và đã được con cái ủng hộ. Bọn trẻ đã có tư tưởng cấp tiến vì chúng không có quỹ thời gian để chăm sóc cha mẹ. Chúng hiểu răng người già họ vẫn có nhu cầu tình cảm và tình dục khi đôi đũa bị mất một chiếc. Mỗi khi người già còn hứng thú yêu đương và ham muốn tình dục thì con cháu hãy coi đó là niềm vui. Vì đó là ông bà cha mẹ của mình vẫn còn sung mãn và khỏe khoắn. Sẽ bớt đi nỗi lo về chăm sóc chữa bệnh và thuốc men khi phải hầu hạ họ đang nằm liệt giường một chỗ. Không gian của người già muốn mở ra một chút ngoài bốn bức tường và cái nợ đồng lần chăm sóc cháu chắt. Nhiều đứa con đã quá lợi dụng và tận dụng thời gian sống còn lại của cha mẹ để trét con cái buộc cha mẹ phải nuôi hộ để chúng tự do. Vậy nên U50+ đã trở thành cái tội sống của con cái cháu chắt.
Cuộc đời ngắn ngủi gói gọn trong mấy chục năm, vậy nên chúng ta hãy biết sống thêm cho bản thân một chút. Hãy biết yêu đương và hưởng thụ khi đã sang bên kia sườn dốc cuộc đời. Rồi đây con cái cháu chắt chút chít chụt chịt bọn chúng nó cũng phải già như mình. Chúng lại bắt đầu như mình và thấy con cái bỏ rơi trong nhung lụa sơn hào hải vị. Đó là vòng nước chảy quanh trong chậu mà thôi, không có gì là tội trong cái tình. Những người biết yêu đương là những người giàu nội tâm và tình cảm. Cũng như trái tim sẽ đập nhanh hơn khi ta hớp ngụm cafe ngọt ngào xen lẫn vị đắng.
Cuộc đời con người như tách cafe ban mai và cũng như tách cafe cuối ngày. Nó khác nhau về thời gian nhưng sự nhấm nháp thưởng thức đều giống nhau.
Tình yêu của U50+ cũng vậy, đừng vội quy kết TÌNH và TỘI cho họ!@@...






