Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Kể Chuyện Tôi muốn ly dị

Lượt xem: 3927

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2260 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Mỹ thương

Đang Tuổi Sửu Nhi
27/2/20
17
140
31
32
Vietnam
VND
0
Tín dụng
310
Tôi đã đọc và đã khóc...
Ai đã có gia đình xin hãy đọc qua ít nhất 1 lần

NẾU MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất.

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .Chồng mình nói:

– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi.

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng.

Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:
– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì.

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:
– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương,không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.

Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:
– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc .

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:
– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng:
– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau.
Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :
– Anh sẽ gửi thêm sau
– Ok anh, em và con đi bây giờ.

Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:
– Em nghe máy đi
– Em và con đang ở đâu
– Anh sai rồi, em cũng sai rồi
– Em về đi
– Em ở đâu, anh đi đón.

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:
– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại

– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..
– Về đi, mai anh đi rút lại đơn .

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.

Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:
– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch.

Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:
– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi …

Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy.

Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm.

Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi.

Tác giả: nguyễn thị mỹ thương

FB_IMG_1584236641657.jpg
 

Karman

Sắp Làm Checker
17/1/20
389
558
68
Hocmon
VND
0
Tín dụng
2,752
Câu chuyện này , nội dung này mình đọc rất lâu rồi, trên báo phụ nữ thì phải, nếu bạn là tác giả thì cũng hơi khó hiểu vì thời mình đọc chuyện này chưa có trào lưu Facebook.
Có vài điểm đã chỉnh sửa , sorry nếu bạn đúng là tác giả.
 

AnhTraiMưa

Bắt Đầu Check Gái
5/3/19
322
208
53
Tp HCM
VND
0
Tín dụng
1,841
Tuy đây là web 18+, rp hàng họ này kia, nhưng ko hẳn lúc nào cũng chỉ cần về sex và sex. Thỉnh thoảng vẫn nên có những bài viết thế này. Cảm ơn vì một bài viết ý nghĩa
 
  • Like
Reactions: Báo đen

Timcuala

Bắt Đầu Check Gái
3/8/19
272
200
53
Tp. HCM
VND
0
Tín dụng
1,620
Tôi đã đọc và đã khóc...
Ai đã có gia đình xin hãy đọc qua ít nhất 1 lần

NẾU MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất.

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .Chồng mình nói:

– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi.

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng.

Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:
– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì.

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:
– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương,không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.

Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:
– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc .

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:
– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng:
– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau.
Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :
– Anh sẽ gửi thêm sau
– Ok anh, em và con đi bây giờ.

Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:
– Em nghe máy đi
– Em và con đang ở đâu
– Anh sai rồi, em cũng sai rồi
– Em về đi
– Em ở đâu, anh đi đón.

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:
– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại

– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..
– Về đi, mai anh đi rút lại đơn .

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.

Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:
– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch.

Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:
– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi …

Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy.

Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm.

Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi.

Tác giả: nguyễn thị mỹ thương

Xem ảnh/clip 97337
Tôi đã đọc câu chuyện tương tự như thế này ở trên mạng lâu rồi. Giờ đọc lại vẫn xúc động rơi nước mắt. Gia đình nào rồi cũng có lúc sóng gió, trước khi nghĩ đến chuyện chia tay hãy suy nghĩ cho chín chắn, không phải sống cho mình mà còn cho các con nữa. Cũng nhờ vậy mà đến nay tôi vẫn còn 1 gia đình hạnh phúc.
 

Yamaham

Checker Tập Sự
1/5/19
1,759
2,115
97
Tp hcm
VND
0
Tín dụng
10,804
Người ta luôn đặt ra những thắc mắc cho tình cảm, chính là rốt cuộc phụ nữ muốn gì.

Phụ nữ thực ra rất đơn giản, bạn cho họ tiền, cho họ vàng, nhưng đổi lại là sự vô tâm, sự lạnh nhạt và sự thờ ơ như thể họ không hề tồn tại. Không bao giờ sánh nổi bằng việc, bạn không cho họ tiền, nhưng bạn cho họ tình, bạn không đem cho họ xa hoa, nhưng lại đen những quan tâm chân thành dung dị nhất.

Phụ nữ, vốn dĩ chỉ cần như vậy thôi. Không cầu cao sang, chỉ mong bình dị.

Chỉ cần khi bạn ở trong những cuộc vui, bạn vẫn nhớ rằng có người đang chờ mình ở nhà.
Chỉ cần khi trời nổi bão giông, bạn nhấc điện thoại lên gọi em về chưa, không bị ướt chứ?

Phụ nữ thực ra không cảm động trước những vật chất, nhưng lại dễ dàng cảm động trước những điều quan tâm tưởng như nhỏ nhoi nhất.

Thành công của đàn ông, không phải là chinh phục được bao nhiêu cô gái. Mà là ở giữa bao nhiêu gian khó, vẫn có người phụ nữ vì mình thấy khó không lùi.

Anh đi đâu cũng được, miễn là đừng lạc bước. Anh về trễ cũng được, miễn là đừng bước lầm.

"Cảm động nhất chính là, giữa bao nhiêu sương mù cám dỗ, anh vẫn cố gắng bước thật chậm để về nhà, có em”.
...
 

VOANHCUOC

Lão Làng Checker
30/4/19
4,443
9,589
397
47
p 4, phu nhuan
VND
0
Tín dụng
36,119
Bài viết này bạn đã lớn thật sự rồi - Vượt rất xa 3 bài viết trước về tầm độ tư duy.
Hoàn toàn cân bằng giữa tình cảm, lý trí và lẽ phải, Bạn có một người chồng tuyệt vời đó. Hãy giữ bằng tình và sự thông minh của bạn.
Nếu là truyện bạn là cây bút có năng lực.
Nếu là người trong cuộc bạn đang bước lên đài hạnh phúc để đón nhận vòng Nguyệt quế.
Chúc bạn van sự như Đan Mạch or. Hà Lan
Ý địch bệnh đang hoành hành...
 
  • Like
Reactions: A—>Â

Mỹ thương

Đang Tuổi Sửu Nhi
27/2/20
17
140
31
32
Vietnam
VND
0
Tín dụng
310
Hơn năm nay,chồng hay về rất khuya. Khi mình hỏi thì chồng có thái độ hung dữ ,phủ đầu mình. Chửi đụ má ,đụ mẹ còn đập đồ thái độ rất du côn. Khác hẳn tánh thường của anh rất yếu đuối ,chiều vợ . mình cho là chồng hiền nên rất yêu thương chồng. Mấy tháng nay ,chồng không đưa lương ,bảo là công ty chưa phát lương. Nhưng mình đã khó khăn lắm mới tìm hiểu được là,lương vẫn phát đều như mọi năm.Tối ,tôi chạy xe theo dõi thì bị phát hiện, ck rẽ hướng cặp mắt rất ghê ,chạy rồ ga nhanh như vút ,mất hút .Cả nhà có cách nào giúp mình tìm được bằng chứng không? nhà chồng biết từ đầu việc chồng có vợ nhỏ bên ngoài , họ luôn vui vẻ bí hiểm cười vào mặt mình , nhưng mình vờ như không biết.Mình buồn lắm. E trai ck cờ bạc nợ nần , nhà ck tuyên bố bỏ vợ chồng em trai ck . E gái chồng tính rất hứng dữ , năm ngoái ngoại tình với chồng người ta có bầu rồi về li dị chồng. Ba mẹ chồng luôn nghe lời đứa e gái này. Chồng mình cũng vậy. Nhưng chồng luôn quát với mình rằng . Mình đổ oan cho chồng. Anh đi làm khuya chứ không có bậy bạ. Nếu ly hôn vợ là anh đi thiến luôn. Tôi luôn phải nhẫn nhịn chịu khổ vì mình khó có con. Xin các mom hãy chỉ giúp mình xác định đâu là thật? làm sao để tim được bằng chứng chồng ngoại tình?
 
  • Wow
Reactions: VOANHCUOC

VOANHCUOC

Lão Làng Checker
30/4/19
4,443
9,589
397
47
p 4, phu nhuan
VND
0
Tín dụng
36,119
Hơn năm nay,chồng hay về rất khuya. Khi mình hỏi thì chồng có thái độ hung dữ ,phủ đầu mình. Chửi đụ má ,đụ mẹ còn đập đồ thái độ rất du côn. Khác hẳn tánh thường của anh rất yếu đuối ,chiều vợ . mình cho là chồng hiền nên rất yêu thương chồng. Mấy tháng nay ,chồng không đưa lương ,bảo là công ty chưa phát lương. Nhưng mình đã khó khăn lắm mới tìm hiểu được là,lương vẫn phát đều như mọi năm.Tối ,tôi chạy xe theo dõi thì bị phát hiện, ck rẽ hướng cặp mắt rất ghê ,chạy rồ ga nhanh như vút ,mất hút .Cả nhà có cách nào giúp mình tìm được bằng chứng không? nhà chồng biết từ đầu việc chồng có vợ nhỏ bên ngoài , họ luôn vui vẻ bí hiểm cười vào mặt mình , nhưng mình vờ như không biết.Mình buồn lắm. E trai ck cờ bạc nợ nần , nhà ck tuyên bố bỏ vợ chồng em trai ck . E gái chồng tính rất hứng dữ , năm ngoái ngoại tình với chồng người ta có bầu rồi về li dị chồng. Ba mẹ chồng luôn nghe lời đứa e gái này. Chồng mình cũng vậy. Nhưng chồng luôn quát với mình rằng . Mình đổ oan cho chồng. Anh đi làm khuya chứ không có bậy bạ. Nếu ly hôn vợ là anh đi thiến luôn. Tôi luôn phải nhẫn nhịn chịu khổ vì mình khó có con. Xin các mom hãy chỉ giúp mình xác định đâu là thật? làm sao để tim được bằng chứng chồng ngoại tình?
Người comment có hơi nhiều chuyện.
BS Nha khoa khuyên để bảo vệ hàm răng được bền vững:
Thứ nhất phải vệ sinh răng miệng sau khi ăn
Thứ hai khám chửa kịp thời khi có hiện tượng suy yếu
Thứ ba khg nên can dư vào chuyện gia đình của người khác..
Nhưng bạn là phái yếu lên diển đàn phái mạnh (Mạnh về sức thôi) thì cũng tương tác cho bình đẳng.
-Muốn biết và có chứng cứ bạn phải trả tiền cho CÔNG TY THÁM TỬ TƯ thông qua hợp đồng dân sư.
-Trong quan niệm dân Á Đông " Thất xuất" Một trong cái bạn đang nắm giử nên bạn yếu thế với chồng và cả gia đình chồng.
-Dù là có quát tháo để che góc khuất, nhưng vẩn còn tôn trọng bạn là thê tử, nếu bạn đủ mạnh về tình yêu và lòng vị tha bạn giành chiến trắng trong trận chiến này.

Khg là trung tâm tư vấn HÔN NHÂN & GIA ĐÌNH khg hay cho nó lên đường nha. Nhưng hàng trước là gợi ý cho bạn
 
  • Like
Reactions: A—>Â

Báo đen

Checker Chuyên Nghiệp
2/7/19
5,183
7,976
240
39
Hcm
VND
0
Tín dụng
8,234
Ông bà ngày xưa từng nói khi mình sở hữu 1 vật j đó mà ko biết trân trọng thì khi mất đi rồi bạn có hối hận thì cũng muộn màng rồi. Trong bài này 2vk ck vẫn còn kịp thức tỉnh để tìm lại dc hạnh phúc ,có những người khi đã thức tỉnh thì đã quá muộn màng rồi ko còn kịp để níu kéo lai dc
 

Yamaham

Checker Tập Sự
1/5/19
1,759
2,115
97
Tp hcm
VND
0
Tín dụng
10,804
Vấn đề là ck b đang bỏ bê gđ và hay cộc cằn với vk, hay về khuya cho dù k có cv đột xuất cả, có nguyên nhân cả đó nếu b k có thuốc chữa đủ mạnh, muốn thuốc nào đúng phải tìm ra nguyên nhân và tâm bệnh. B hãy thuê thám tử hoặc dv theo dõi chính xác mọi di biến động, tuyệt đối k ngồi suy đoán hay nghi ngờ kẻo oan sai cho ck vì biết đâu ck đi lo cv mà k muốn b lo lắng áp lực thêm. Nếu chính xác ck có mèo mỡ thật thì k nên ồn ào gây mất thể diện ck và phản tác dụng, vì lạt mềm buộc chặt mà. Vì điểm yếu nhất của b với ck và gđ ck là b khó có con nên b hãy đứng ở cương vị ck mà suy xét thì sẽ cảm thông cho ck b. Hãy dành 1 buổi ts tất cả sự thật mà b đã biết đc cụ thể, nếu tc ck b dành cho nhau đủ lớn ck b sẽ biết phải làm ntn, còn nếu khi sự việc đã sáng tỏ mà ck b cương quyết k thay đổi vì gđ mà cứ bỏ bê b thì m nghĩ b nên yêu thương lấy bản thân và k cần hy vọng nhiều vào ck đc nữa đâu. Đau khổ hay tuyệt vọng chỉ làm cho b càng mất đi cơ hội cho tương lai của b mà thôi. Để nc thì nhiều khía cạnh lắm k thể mấy lời lột tả hết đc. Chúc b sáng suốt và tìm đc hp bên gđ.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan