Tôi không dám tự nhận mình đủ trưởng thành, chỉ dám chắc mong muốn của bản thân sau trải nghiệm nhiều năm tuổi trẻ, sau những tổn thương đứt gãy để tồn tại đến hôm nay. Rằng, mình không thể yêu người trẻ tuổi, hay chí ít, ngang tuổi với mình. Tôi chưa một lần rung động với những nhan sắc mới lớn, những mắt biếc mày ngài, những ngô nghê ngốc nghếch mà người đời thấy dễ thương xinh đẹp. Tôi si mê, vết chân chim bên ánh nhìn xa xăm. Tôi si mê, vệt tàn nhang trên gò má nhiều năm sương gió. Tôi si mê, những gân guốc trên bàn tay gắng sức vẫy vùng. Những người từng trải, luôn đẹp mị hoặc mà không cây bút nào đủ sức vẽ lên tròn đầy.Tôi cũng say đắm những người đã qua đổ vỡ. Ngồi bên họ, như ngồi bên một cuốn sách viết dở mà tôi muốn mình là tác giả để có quyền đặt dấu chấm cuối cùng.







chuẩn bị mồi đi