Có một câu hỏi được đặt ra là vì sao nhiều cô gái trẻ chấp nhận trở thành "sugar baby" dù bản thân họ thừa nhan sắc, thừa tài năng để có thể kiếm tiền một cách chân chính?
Độc lập về tài chính, tính cách cũng độc lập là điều nhiều cô gái theo đuổi. Tuy nhiên, hiện thực luôn khiến người ta phải thất vọng. Bước ra khỏi những lời hô hào to tát và tiến vào hiện thực khắc nghiệt, bạn sẽ thấy không ít cô gái chọn cách sống như loài cây dây leo hoặc khát khao được sống như cây dây leo.
Không nói cái khác, nếu đứng trong hoàn cảnh an toàn, không phán xét, có thể nhìn thẳng vào nội tâm, bạn hỏi một cô gái:
"Chào em,
Có một doanh nhân/ một vị sếp/ một CEO tập đoàn rất thích em. Anh ấy muốn hẹn hò với em. Anh ấy sẵn sàng chu cấp cho em ABCXYZ tiền mỗi tháng, sẽ thuê cho em một căn hộ cao cấp. Em không cần đi làm, em có thể thoải mái làm những gì em thích.
Em có đồng ý không?".
Nếu câu trả lời được đưa ra trong phần tin nhắn công khai, cô gái ấy chắc chắn sẽ nói: "Không đồng ý". Tuy nhiên, nếu ở ngoài đời, lựa chọn cuối cùng mà nhiều người đưa ra, e rằng không chỉ có câu "Không đồng ý" này.
Năm 2012, tại Mỹ xuất hiện hẳn một trang web chuyên về "bao nuôi" mang tên Seeking Arrangement. Ngay khi ra mắt, số lượng đăng ký đã nhanh chóng vượt mốc 1 triệu, thậm chí còn đứng đầu danh sách các app có lượng tải xuống lớn nhất suốt một thời gian dài. Người sáng lập ra trang web cho rằng tình yêu là một khái niệm do người nghèo phát minh ra, còn tình yêu sét đánh là một câu chuyện cổ tích rùng rợn, huyễn hoặc và ngắn ngủi. Đồng thời, người này cũng cho rằng những cô gái đạt được hợp đồng "bao nuôi" (sugar baby) với một người đàn ông giàu có (sugar daddy) sẽ trung thực, cởi mở và minh bạch hơn so với những người chỉ đòi hỏi và cho đi bằng cảm xúc bình thường.
Chính chị gái của người sáng lập cũng "cầu bao nuôi" trên trang web này. Bản thân người sáng lập thấy điều này là rất bình thường: "Bỏ qua yếu tố đạo đức, nếu nhìn một cách lý trí, đó chỉ là quan hệ cung cầu thôi".
Quan điểm ban đầu của người sáng lập đã xác định sẵn Seeking Arrangement không phải một trang web hẹn hò đứng đắn. Ở đây, chìa khóa để các cặp nam nữ đẩy nhanh tốc độ hẹn hò chính là tiền.
Sau khi một người đàn ông đăng ký, anh ta sẽ ghi rõ thu nhập và con số chu cấp dự kiến của mình, chẳng hạn như 500 triệu/ năm. Về phần mình, các tài khoản nữ sẽ cho biết chiều cao, cân nặng, số đo, ưu điểm, sở trường, còn trinh hay không, đồng thời đưa ra con số muốn được chu cấp theo kỳ vọng của bản thân, chẳng hạn như 200 triệu/ năm. Nếu đôi nam nữ đạt được thỏa thuận về số tiền chu cấp, việc ghép đôi sẽ nhanh chóng được hoàn tất.
Là vậy đấy, trang web này không quan tâm xem liệu 2 bạn có cùng đẳng cấp hay không, tính cách 2 bạn có hợp nhau hay không, sở thích, hoàn cảnh sống, nền tảng giáo dục của cả hai có tương đồng không... Tất cả chỉ cần dựa vào chữ "tiền" là đủ.
Em chấp nhận con số chu cấp tôi đưa ra, anh không có vấn đề gì với số tiền tôi đòi, vậy thì chúng ta thành một đôi.
Nam trở thành "sugar daddy".
Nữ trở thành "sugar baby".
Họ cũng có thể gọi nhau là "bố nuôi"/ "con nuôi", "anh nuôi"/ "em nuôi", "anh em kết nghĩa, nương tựa" gì đó tùy họ.
Sau khi ghép đôi thành công, họ sẽ có những cuộc hẹn ngoài đời. Về phần nội dung của cuộc hẹn thì không cần đoán chắc mọi người cũng đều biết. Sau đó nữa, "sugar daddy" sẽ phụ trách đáp ứng nhu cầu vật chất cho "sugar baby". Đổi lại, "sugar baby" cũng cho đi những gì mà "sugar daddy" mong muốn, yêu cầu.
Tờ New York Times từng bình luận thế này về Seeking Arrangement: "Nó không phải là một ứng dụng hẹn hò hay một trang MXH, bản chất của nó chẳng khác gì nhà thổ trực tuyến cấp thấp. Ở đó, những người đàn ông giàu có và cô gái trẻ giao dịch tiền bạc, họ không tìm kiếm bạn tâm giao lâu dài, họ muốn đánh đổi tiền bạc, của cải, tuổi trẻ và sắc đẹp".
Bất chấp điều này, các thành viên của trang web vẫn một mực cho rằng trang web đã cung cấp lời giải cho bài toán cô đơn của họ, còn các cô gái thì giải được bài toán sinh tồn. Nói cách khác, đó là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Chính vì vậy, các "sugar daddy" và các "sugar baby" vẫn lũ lượt đăng ký tham gia.
Một "sugar baby" cho biết ban đầu cô chỉ điền thông tin trên web vì tò mò nhưng mọi chuyện sau đó đã vượt xa tầm kiểm soát khi các "sugar daddy" bắt đầu tìm đến.
"Tôi có thể phụ em tiền học phí ở trường".
"Tôi có thể mua túi Hermes cho em".
"Tôi có thể cho em tiền".
Việc nếm trải niềm vui khi kiếm được tiền một cách nhanh chóng đã khiến cô ấy không còn muốn nỗ lực nữa. Cô ấy không muốn đi học, không muốn đi làm, không muốn cố gắng. Cô ấy có tận 2 "sugar daddy", một người ở cùng thành phố, một người ở nơi khác. Dưới sự hỗ trợ của họ, cô nàng có túi LV để đeo, có đồ Chanel để mặc.
Còn các "sugar daddy" ư? Họ cũng thu về sự thỏa mãn về cả thể chất lẫn tinh thần.
Có vẻ như tất cả mọi người đều rất vui vẻ, hài lòng. Tuy nhiên, mọi vật chất hay sắc dục có thể đạt được một cách dễ dàng đều sẽ kéo theo những nguy cơ tiềm tàng.
Trên thực tế, một khi kiếm được tiền kiểu này, các cô gái sẽ bị lôi kéo theo hướng duy nhất: tiếp tục tìm kiếm các "sugar daddy", muốn dừng cũng không dừng được, trừ khi họ không còn giá trị nữa.
Bước cuối của những "sugar baby" thường là: Đến độ tuổi 30, từng "bố đường" của họ sẽ lần lượt rời đi. Họ không thể chịu được vất vả, cũng không có offer nào cho họ lựa chọn nữa. Kết quả là họ tự giảm giá và tiếp tục "rao bán" mình. Từ 20 triệu/ tháng, họ có thể giảm con số chu cấp xuống còn 10 triệu để duy trì nhu cầu sinh hoạt cơ bản của họ. Tiếp đó, con số sẽ tiếp tục giảm xuống 5 triệu, 3 triệu, 2 triệu... giảm một cách không giới hạn nhưng cũng không ai để ý đến họ nữa.
Có một sự thật đáng nói là dù ở phiên bản đầu tiên của Seeking Arrangement hay các trang web ăn theo cho đến tận ngày nay, thì số thành viên nữ đăng ký tham gia luôn nhiều hơn so với nam giới. Không ít trong số họ là sinh viên, là những người có học thức.
Câu hỏi được đặt ra là vì sao các cô gái này chấp nhận trở thành "sugar baby" dù bản thân họ thừa nhan sắc, thừa tài năng để có thể kiếm tiền một cách chân chính? Tại sao nhiều người trong số họ có xuất thân đàng hoàng, gia cảnh cũng rất tốt mà lại không cưỡng lại được sự cám dỗ?
Bạn có thể nói rằng đó là do những nguyên nhân xã hội. Chẳng hạn như khủng hoảng kinh tế, học phí cao, chi phí sinh hoạt cao, ít cơ hội việc làm, cần đầu tư quá nhiều thời gian và sức lực. Các cô gái "quá mệt" và "quá nghèo" để đi con đường này.
Bản thân tôi thì cho rằng chúng xuất phát từ lý do văn hóa nhiều hơn.
Thứ nhất, tiềm thức xã hội vẫn xem trọng đồng tiền mà không cần biết tiền đó từ đâu đến. Trong hiện thực xám xịt khó phân biệt đúng sai, bạn sẽ phát hiện hầu như đại gia nào cũng có 1-2 nhân tình. Và khi nhắc đến những cô nhân tình này, việc "cô ta giàu thật" luôn nhận được chú ý vượt xa sự thật "cô ta được bao nuôi đấy".
Cứ với tiêu chuẩn đánh giá như vậy, nhiều cô gái sẽ sẵn sàng dùng nhan sắc để kiếm sống. Và sau khi được "bao nuôi", họ sẽ không nghĩ: "Tôi được bao nuôi" mà chỉ nghĩ: "Chẳng qua là tôi có một anh người yêu lắm tiền".
Những "sugar baby" sẽ có cả ngàn lý do để hợp lý hóa giao dịch của họ và họ cũng có cả vạn cách để tận hưởng sự ghen tị, ngưỡng mộ từ người ngoài. Sự khoan dung của ngoại cảnh với những sự tồn tại như "tiểu tam"/ "sugar baby" và sự chấp nhận của chính chủ về định nghĩa "tiểu tam"/ "sugar baby" trên bình diện tâm lý dần dà đã làm suy thoái về mặt đạo đức, khiến khái niệm "bao nuôi" vô hình trung trở nên nhẹ nhàng và bình thường.
Thứ hai, tất cả xuất phát từ sự lười biếng và tham lam.
Con người luôn có lúc lười biếng, các cô gái trẻ thậm chí còn lười hơn. Tôi đã từng nghĩ rằng hầu hết các cô gái trẻ ngày nay đều rất năng động. Nhưng khi tôi quản lý team của mình, tôi thấy không phải vậy.
80% các cô gái ghét làm việc, cạnh tranh, KPI, hiệu suất và áp lực. Họ chỉ muốn làm việc ít nhất mà vẫn nhận về phần thưởng lớn nhất. Họ muốn dễ dàng, muốn có tiền một cách nhanh chóng và không quan tâm gì khác. Cuộc đời là của họ, họ muốn không cần vất vả mà vẫn có tiền, họ cho rằng đó là sự lựa chọn của họ và không ai có quyền phán xét. Chính vì vậy, chấp nhận làm "sugar baby", làm Tuesday, yêu đương trong bóng tối đã trở thành lựa chọn rất tốt của những cô nàng lười phấn đấu như thế.
Thứ ba, càng ngày càng có nhiều người nhận thức rằng tình yêu ít quan trọng hơn tiền bạc.
Dù không muốn nhưng buộc phải thừa nhận rằng với nhiều người, tình yêu và hôn nhân không còn giữ nguyên được ý nghĩa của nó nữa. Tình yêu không còn thiêng liêng. Trong mắt nhiều người, tình một đêm x thời gian = tình yêu. Hôn nhân cũng không còn cần thiết nữa. Tỷ lệ kết hôn giảm dần theo từng năm, tỷ lệ ly hôn tăng dần theo từng năm, tỷ lệ ngoại tình tăng vọt, tỷ lệ sử dụng các trang web "hẹn hò" bất chính vượt cao... Tất cả đều cho chúng ta thấy rằng tầm quan trọng của hôn nhân đã giảm đi rất nhiều.
Trong khi đó, tiền lại trở thành thứ được quan tâm nhiều nhất.
Thế nhưng chúng ta đã quên mất một điều rằng "bao nuôi" và "được bao nuôi" hoàn toàn không phải một khoản đầu tư tốt. Trong mối quan hệ này, bạn trở thành sản phẩm phá giá và giá trị của bạn giảm dần qua từng năm. Dần dà, bạn sẽ bị đào thải và thay thế. Và vì lạm phát, tiền của bạn cũng mất giá theo từng năm.
Thử nhìn xung quanh mà xem, có mấy ai làm "sugar baby" mà làm được suốt đời, có mấy ai làm "tiểu tam" mà có được cái kết đẹp đẽ. Lợi nhuận thu về ít, chi phí cao và tiềm ẩn nhiều nguy cơ.
Trong phim Love, khi tạm biệt một vị đại gia và chọn cách tự lực cánh sinh, Thư Kỳ đã nói: "Tôi không muốn được bao nuôi, tôi chỉ muốn được yêu".
Một câu nói khác thuộc về một nữ doanh nhân với khối tài sản hàng triệu USD. Năm ấy, cô từng đứng trước cổng trường và nói với một người đàn ông muốn làm "sugar daddy" của mình rằng: "Tôi tin rằng khi tôi ở tuổi của anh, tôi sẽ có nhiều tiền hơn anh. Nhưng nếu hôm nay tôi chấp nhận lời đề nghị bao nuôi của anh, ngày đó sẽ không bao giờ đến".
m.kenh14.vn
Độc lập về tài chính, tính cách cũng độc lập là điều nhiều cô gái theo đuổi. Tuy nhiên, hiện thực luôn khiến người ta phải thất vọng. Bước ra khỏi những lời hô hào to tát và tiến vào hiện thực khắc nghiệt, bạn sẽ thấy không ít cô gái chọn cách sống như loài cây dây leo hoặc khát khao được sống như cây dây leo.
Không nói cái khác, nếu đứng trong hoàn cảnh an toàn, không phán xét, có thể nhìn thẳng vào nội tâm, bạn hỏi một cô gái:
"Chào em,
Có một doanh nhân/ một vị sếp/ một CEO tập đoàn rất thích em. Anh ấy muốn hẹn hò với em. Anh ấy sẵn sàng chu cấp cho em ABCXYZ tiền mỗi tháng, sẽ thuê cho em một căn hộ cao cấp. Em không cần đi làm, em có thể thoải mái làm những gì em thích.
Em có đồng ý không?".
Nếu câu trả lời được đưa ra trong phần tin nhắn công khai, cô gái ấy chắc chắn sẽ nói: "Không đồng ý". Tuy nhiên, nếu ở ngoài đời, lựa chọn cuối cùng mà nhiều người đưa ra, e rằng không chỉ có câu "Không đồng ý" này.
Năm 2012, tại Mỹ xuất hiện hẳn một trang web chuyên về "bao nuôi" mang tên Seeking Arrangement. Ngay khi ra mắt, số lượng đăng ký đã nhanh chóng vượt mốc 1 triệu, thậm chí còn đứng đầu danh sách các app có lượng tải xuống lớn nhất suốt một thời gian dài. Người sáng lập ra trang web cho rằng tình yêu là một khái niệm do người nghèo phát minh ra, còn tình yêu sét đánh là một câu chuyện cổ tích rùng rợn, huyễn hoặc và ngắn ngủi. Đồng thời, người này cũng cho rằng những cô gái đạt được hợp đồng "bao nuôi" (sugar baby) với một người đàn ông giàu có (sugar daddy) sẽ trung thực, cởi mở và minh bạch hơn so với những người chỉ đòi hỏi và cho đi bằng cảm xúc bình thường.
Chính chị gái của người sáng lập cũng "cầu bao nuôi" trên trang web này. Bản thân người sáng lập thấy điều này là rất bình thường: "Bỏ qua yếu tố đạo đức, nếu nhìn một cách lý trí, đó chỉ là quan hệ cung cầu thôi".
Quan điểm ban đầu của người sáng lập đã xác định sẵn Seeking Arrangement không phải một trang web hẹn hò đứng đắn. Ở đây, chìa khóa để các cặp nam nữ đẩy nhanh tốc độ hẹn hò chính là tiền.
Sau khi một người đàn ông đăng ký, anh ta sẽ ghi rõ thu nhập và con số chu cấp dự kiến của mình, chẳng hạn như 500 triệu/ năm. Về phần mình, các tài khoản nữ sẽ cho biết chiều cao, cân nặng, số đo, ưu điểm, sở trường, còn trinh hay không, đồng thời đưa ra con số muốn được chu cấp theo kỳ vọng của bản thân, chẳng hạn như 200 triệu/ năm. Nếu đôi nam nữ đạt được thỏa thuận về số tiền chu cấp, việc ghép đôi sẽ nhanh chóng được hoàn tất.
Là vậy đấy, trang web này không quan tâm xem liệu 2 bạn có cùng đẳng cấp hay không, tính cách 2 bạn có hợp nhau hay không, sở thích, hoàn cảnh sống, nền tảng giáo dục của cả hai có tương đồng không... Tất cả chỉ cần dựa vào chữ "tiền" là đủ.
Em chấp nhận con số chu cấp tôi đưa ra, anh không có vấn đề gì với số tiền tôi đòi, vậy thì chúng ta thành một đôi.
Nam trở thành "sugar daddy".
Nữ trở thành "sugar baby".
Họ cũng có thể gọi nhau là "bố nuôi"/ "con nuôi", "anh nuôi"/ "em nuôi", "anh em kết nghĩa, nương tựa" gì đó tùy họ.
Sau khi ghép đôi thành công, họ sẽ có những cuộc hẹn ngoài đời. Về phần nội dung của cuộc hẹn thì không cần đoán chắc mọi người cũng đều biết. Sau đó nữa, "sugar daddy" sẽ phụ trách đáp ứng nhu cầu vật chất cho "sugar baby". Đổi lại, "sugar baby" cũng cho đi những gì mà "sugar daddy" mong muốn, yêu cầu.
Tờ New York Times từng bình luận thế này về Seeking Arrangement: "Nó không phải là một ứng dụng hẹn hò hay một trang MXH, bản chất của nó chẳng khác gì nhà thổ trực tuyến cấp thấp. Ở đó, những người đàn ông giàu có và cô gái trẻ giao dịch tiền bạc, họ không tìm kiếm bạn tâm giao lâu dài, họ muốn đánh đổi tiền bạc, của cải, tuổi trẻ và sắc đẹp".
Bất chấp điều này, các thành viên của trang web vẫn một mực cho rằng trang web đã cung cấp lời giải cho bài toán cô đơn của họ, còn các cô gái thì giải được bài toán sinh tồn. Nói cách khác, đó là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Chính vì vậy, các "sugar daddy" và các "sugar baby" vẫn lũ lượt đăng ký tham gia.
Một "sugar baby" cho biết ban đầu cô chỉ điền thông tin trên web vì tò mò nhưng mọi chuyện sau đó đã vượt xa tầm kiểm soát khi các "sugar daddy" bắt đầu tìm đến.
"Tôi có thể phụ em tiền học phí ở trường".
"Tôi có thể mua túi Hermes cho em".
"Tôi có thể cho em tiền".
Việc nếm trải niềm vui khi kiếm được tiền một cách nhanh chóng đã khiến cô ấy không còn muốn nỗ lực nữa. Cô ấy không muốn đi học, không muốn đi làm, không muốn cố gắng. Cô ấy có tận 2 "sugar daddy", một người ở cùng thành phố, một người ở nơi khác. Dưới sự hỗ trợ của họ, cô nàng có túi LV để đeo, có đồ Chanel để mặc.
Còn các "sugar daddy" ư? Họ cũng thu về sự thỏa mãn về cả thể chất lẫn tinh thần.
Có vẻ như tất cả mọi người đều rất vui vẻ, hài lòng. Tuy nhiên, mọi vật chất hay sắc dục có thể đạt được một cách dễ dàng đều sẽ kéo theo những nguy cơ tiềm tàng.
Trên thực tế, một khi kiếm được tiền kiểu này, các cô gái sẽ bị lôi kéo theo hướng duy nhất: tiếp tục tìm kiếm các "sugar daddy", muốn dừng cũng không dừng được, trừ khi họ không còn giá trị nữa.
Bước cuối của những "sugar baby" thường là: Đến độ tuổi 30, từng "bố đường" của họ sẽ lần lượt rời đi. Họ không thể chịu được vất vả, cũng không có offer nào cho họ lựa chọn nữa. Kết quả là họ tự giảm giá và tiếp tục "rao bán" mình. Từ 20 triệu/ tháng, họ có thể giảm con số chu cấp xuống còn 10 triệu để duy trì nhu cầu sinh hoạt cơ bản của họ. Tiếp đó, con số sẽ tiếp tục giảm xuống 5 triệu, 3 triệu, 2 triệu... giảm một cách không giới hạn nhưng cũng không ai để ý đến họ nữa.
Có một sự thật đáng nói là dù ở phiên bản đầu tiên của Seeking Arrangement hay các trang web ăn theo cho đến tận ngày nay, thì số thành viên nữ đăng ký tham gia luôn nhiều hơn so với nam giới. Không ít trong số họ là sinh viên, là những người có học thức.
Câu hỏi được đặt ra là vì sao các cô gái này chấp nhận trở thành "sugar baby" dù bản thân họ thừa nhan sắc, thừa tài năng để có thể kiếm tiền một cách chân chính? Tại sao nhiều người trong số họ có xuất thân đàng hoàng, gia cảnh cũng rất tốt mà lại không cưỡng lại được sự cám dỗ?
Bạn có thể nói rằng đó là do những nguyên nhân xã hội. Chẳng hạn như khủng hoảng kinh tế, học phí cao, chi phí sinh hoạt cao, ít cơ hội việc làm, cần đầu tư quá nhiều thời gian và sức lực. Các cô gái "quá mệt" và "quá nghèo" để đi con đường này.
Bản thân tôi thì cho rằng chúng xuất phát từ lý do văn hóa nhiều hơn.
Thứ nhất, tiềm thức xã hội vẫn xem trọng đồng tiền mà không cần biết tiền đó từ đâu đến. Trong hiện thực xám xịt khó phân biệt đúng sai, bạn sẽ phát hiện hầu như đại gia nào cũng có 1-2 nhân tình. Và khi nhắc đến những cô nhân tình này, việc "cô ta giàu thật" luôn nhận được chú ý vượt xa sự thật "cô ta được bao nuôi đấy".
Cứ với tiêu chuẩn đánh giá như vậy, nhiều cô gái sẽ sẵn sàng dùng nhan sắc để kiếm sống. Và sau khi được "bao nuôi", họ sẽ không nghĩ: "Tôi được bao nuôi" mà chỉ nghĩ: "Chẳng qua là tôi có một anh người yêu lắm tiền".
Những "sugar baby" sẽ có cả ngàn lý do để hợp lý hóa giao dịch của họ và họ cũng có cả vạn cách để tận hưởng sự ghen tị, ngưỡng mộ từ người ngoài. Sự khoan dung của ngoại cảnh với những sự tồn tại như "tiểu tam"/ "sugar baby" và sự chấp nhận của chính chủ về định nghĩa "tiểu tam"/ "sugar baby" trên bình diện tâm lý dần dà đã làm suy thoái về mặt đạo đức, khiến khái niệm "bao nuôi" vô hình trung trở nên nhẹ nhàng và bình thường.
Thứ hai, tất cả xuất phát từ sự lười biếng và tham lam.
Con người luôn có lúc lười biếng, các cô gái trẻ thậm chí còn lười hơn. Tôi đã từng nghĩ rằng hầu hết các cô gái trẻ ngày nay đều rất năng động. Nhưng khi tôi quản lý team của mình, tôi thấy không phải vậy.
80% các cô gái ghét làm việc, cạnh tranh, KPI, hiệu suất và áp lực. Họ chỉ muốn làm việc ít nhất mà vẫn nhận về phần thưởng lớn nhất. Họ muốn dễ dàng, muốn có tiền một cách nhanh chóng và không quan tâm gì khác. Cuộc đời là của họ, họ muốn không cần vất vả mà vẫn có tiền, họ cho rằng đó là sự lựa chọn của họ và không ai có quyền phán xét. Chính vì vậy, chấp nhận làm "sugar baby", làm Tuesday, yêu đương trong bóng tối đã trở thành lựa chọn rất tốt của những cô nàng lười phấn đấu như thế.
Thứ ba, càng ngày càng có nhiều người nhận thức rằng tình yêu ít quan trọng hơn tiền bạc.
Dù không muốn nhưng buộc phải thừa nhận rằng với nhiều người, tình yêu và hôn nhân không còn giữ nguyên được ý nghĩa của nó nữa. Tình yêu không còn thiêng liêng. Trong mắt nhiều người, tình một đêm x thời gian = tình yêu. Hôn nhân cũng không còn cần thiết nữa. Tỷ lệ kết hôn giảm dần theo từng năm, tỷ lệ ly hôn tăng dần theo từng năm, tỷ lệ ngoại tình tăng vọt, tỷ lệ sử dụng các trang web "hẹn hò" bất chính vượt cao... Tất cả đều cho chúng ta thấy rằng tầm quan trọng của hôn nhân đã giảm đi rất nhiều.
Trong khi đó, tiền lại trở thành thứ được quan tâm nhiều nhất.
Thế nhưng chúng ta đã quên mất một điều rằng "bao nuôi" và "được bao nuôi" hoàn toàn không phải một khoản đầu tư tốt. Trong mối quan hệ này, bạn trở thành sản phẩm phá giá và giá trị của bạn giảm dần qua từng năm. Dần dà, bạn sẽ bị đào thải và thay thế. Và vì lạm phát, tiền của bạn cũng mất giá theo từng năm.
Thử nhìn xung quanh mà xem, có mấy ai làm "sugar baby" mà làm được suốt đời, có mấy ai làm "tiểu tam" mà có được cái kết đẹp đẽ. Lợi nhuận thu về ít, chi phí cao và tiềm ẩn nhiều nguy cơ.
Trong phim Love, khi tạm biệt một vị đại gia và chọn cách tự lực cánh sinh, Thư Kỳ đã nói: "Tôi không muốn được bao nuôi, tôi chỉ muốn được yêu".
Một câu nói khác thuộc về một nữ doanh nhân với khối tài sản hàng triệu USD. Năm ấy, cô từng đứng trước cổng trường và nói với một người đàn ông muốn làm "sugar daddy" của mình rằng: "Tôi tin rằng khi tôi ở tuổi của anh, tôi sẽ có nhiều tiền hơn anh. Nhưng nếu hôm nay tôi chấp nhận lời đề nghị bao nuôi của anh, ngày đó sẽ không bao giờ đến".
'Tôi điền thông tin trên web tìm sugar daddy cho vui, họ cho tôi túi LV, đồ Chanel và tôi không còn muốn nỗ lực nữa'
Có một câu hỏi được đặt ra là vì sao nhiều cô gái trẻ chấp nhận trở thành "sugar baby" dù bản thân họ thừa nhan sắc, thừa tài năng để có thể kiếm tiền một cách chân chính?
Chỉnh sửa cuối:



)))
