21.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua cửa sổ sát đất của căn penthouse, in bóng hai con người đang ở hai vị thế hoàn toàn đối lập. Trong phòng ngủ thoang thoảng mùi tinh dầu đàn hương, Thế Phong – gã đàn ông quyền lực ngoài xã hội – giờ đây đang quỳ gối dưới chân giường.
Hải Linh ngồi trên ghế bành, chiếc váy ngủ bằng lụa đen càng làm tôn lên làn da trắng sứ và vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Cô không quát tháo, chỉ khẽ vuốt ve mái tóc chồng như một người mẹ hiền từ chuẩn bị ban phát sự phán xét.
"Nói đi Thế Phong. Em cho anh một đêm để tự thú. Đừng để em phải dùng đến những bằng chứng mà anh không muốn thấy."
Thế Phong run rẩy, bắt đầu câu chuyện bằng một giọng điệu đầy sự hối lỗi nhưng đầy toan tính. Anh đóng vai một người chồng bị bỏ rơi về cảm xúc, một "nạn nhân" của sự sắp đặt tinh vi từ phía cô thư ký. Thế Phong kể về việc Nhật Hạ đã quyến rũ anh ở Nhật Bản như thế nào, việc cô ta dùng nước mắt và sự yếu đuối để bẫy anh ra sao. Tuy nhiên, anh tuyệt nhiên giấu nhẹm việc mình đã hứa hẹn sẽ ly hôn vợ để dụ dỗ Nhật Hạ dâng hiến.
"Anh sai rồi Hải Linh... nhưng cô ta là một con quỷ quyệt. Cô ta dàn dựng mọi thứ để tống tiền anh, để phá hoại hạnh phúc này. Anh chỉ là phút yếu lòng..."
Hải Linh im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc. Khi Thế Phong kết thúc lời thú tội hèn hạ, cô khẽ thở dài:
"Anh ra ngoài sofa ngủ đi. Em cần một đêm suy nghĩ một mình để quyết định có ký vào tờ đơn đó hay không."
Thế Phong lầm lũi bước ra ngoài, tưởng rằng mình đã tạm thời xoa dịu được cơn thịnh nộ của vợ. Nhưng anh không biết rằng, ngay khi cánh cửa khép lại, Hải Linh đã cầm điện thoại lên và gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Đến đi."
Chưa đầy mười phút sau, Ngọc Sơn đã có mặt. Anh ta không đi qua cửa chính nơi Thế Phong đang nằm trăn trở, mà đi bằng lối cửa thoát hiểm – nơi Hải Linh đã hé sẵn.
Ngọc Sơn bước vào phòng ngủ, hơi thở nồng nặc mùi nam tính và sự khao khát. Anh ta nhìn Hải Linh đang ngồi đó, sự kích thích từ việc "vụng trộm" ngay khi chồng cô đang ở phòng kế bên khiến máu trong người Ngọc Sơn sôi sục.
"Anh sẽ giúp em bình tĩnh lại," Ngọc Sơn thì thầm, thô bạo nhấc bổng Hải Linh lên.
Hiệp thứ nhất diễn ra đầy vội vã và mãnh liệt ngay trên bàn trang điểm. Hải Linh không còn vẻ thanh cao, cô quấn chặt lấy thắt lưng Ngọc Sơn, đôi chân dài miên man kẹp chặt hông anh ta khi dương vật gân guốc của Ngọc Sơn đâm sầm vào âm đạo đang khát khao của mình. Tiếng va chạm thịt thà được che đậy bởi tiếng nhạc thiền phát ra từ loa. Hải Linh rên rỉ nhỏ vào tai Ngọc Sơn: "Làm mạnh vào... để em quên đi sự hèn nhát của gã ngoài kia."
Ngọc Sơn như một con thú được tháo cũi, anh ta thúc liên hồi vào tận cổ tử cung, cảm nhận sự co thắt kịch liệt của Hải Linh. Khi cơn cực khoái ập đến, Ngọc Sơn bắn thẳng dòng tinh binh nóng hổi vào sâu bên trong em vợ, lấp đầy sự trống rỗng mà Thế Phong vừa để lại bằng lời thú tội.
Sau một quãng nghỉ ngắn, sự kích thích từ rủi ro bị bắt quả tang lại đẩy họ vào hiệp thứ hai. Lần này, Ngọc Sơn ép Hải Linh nằm sấp xuống giường, tư thế khiến mông cô vểnh cao thách thức. Anh ta thâm nhập từ phía sau, mỗi cú thúc đều khiến cơ thể Hải Linh rung lên bần bật.
Âm đạo của Hải Linh lúc này nóng rực và ướt đẫm, thắt chặt đến mức gần như nuốt trọn toàn bộ quy đầu to lớn của Ngọc Sơn. Cô cắn chặt gối để không phát ra tiếng thét lớn khi cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối của anh rể. Ngọc Sơn nắm lấy tóc cô, giật nhẹ ra sau và thực hiện những cú dập cuối cùng đầy uy lực. Dòng tinh dịch đặc quánh một lần nữa phun trào, tràn trề ra khỏi cửa mình của Hải Linh, thấm đẫm tấm ga giường đắt tiền.
Trong phòng khách, Thế Phong vẫn trằn trọc không ngủ được, lòng tràn đầy hối hận. Anh không hề hay biết rằng, cách mình chỉ một bức tường, người vợ "thánh thiện" đang đón nhận sự khuyên nhủ tàn khốc và đê mê nhất từ chính anh rể của mình.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua cửa sổ sát đất của căn penthouse, in bóng hai con người đang ở hai vị thế hoàn toàn đối lập. Trong phòng ngủ thoang thoảng mùi tinh dầu đàn hương, Thế Phong – gã đàn ông quyền lực ngoài xã hội – giờ đây đang quỳ gối dưới chân giường.
Hải Linh ngồi trên ghế bành, chiếc váy ngủ bằng lụa đen càng làm tôn lên làn da trắng sứ và vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Cô không quát tháo, chỉ khẽ vuốt ve mái tóc chồng như một người mẹ hiền từ chuẩn bị ban phát sự phán xét.
"Nói đi Thế Phong. Em cho anh một đêm để tự thú. Đừng để em phải dùng đến những bằng chứng mà anh không muốn thấy."
Thế Phong run rẩy, bắt đầu câu chuyện bằng một giọng điệu đầy sự hối lỗi nhưng đầy toan tính. Anh đóng vai một người chồng bị bỏ rơi về cảm xúc, một "nạn nhân" của sự sắp đặt tinh vi từ phía cô thư ký. Thế Phong kể về việc Nhật Hạ đã quyến rũ anh ở Nhật Bản như thế nào, việc cô ta dùng nước mắt và sự yếu đuối để bẫy anh ra sao. Tuy nhiên, anh tuyệt nhiên giấu nhẹm việc mình đã hứa hẹn sẽ ly hôn vợ để dụ dỗ Nhật Hạ dâng hiến.
"Anh sai rồi Hải Linh... nhưng cô ta là một con quỷ quyệt. Cô ta dàn dựng mọi thứ để tống tiền anh, để phá hoại hạnh phúc này. Anh chỉ là phút yếu lòng..."
Hải Linh im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc. Khi Thế Phong kết thúc lời thú tội hèn hạ, cô khẽ thở dài:
"Anh ra ngoài sofa ngủ đi. Em cần một đêm suy nghĩ một mình để quyết định có ký vào tờ đơn đó hay không."
Thế Phong lầm lũi bước ra ngoài, tưởng rằng mình đã tạm thời xoa dịu được cơn thịnh nộ của vợ. Nhưng anh không biết rằng, ngay khi cánh cửa khép lại, Hải Linh đã cầm điện thoại lên và gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Đến đi."
Chưa đầy mười phút sau, Ngọc Sơn đã có mặt. Anh ta không đi qua cửa chính nơi Thế Phong đang nằm trăn trở, mà đi bằng lối cửa thoát hiểm – nơi Hải Linh đã hé sẵn.
Ngọc Sơn bước vào phòng ngủ, hơi thở nồng nặc mùi nam tính và sự khao khát. Anh ta nhìn Hải Linh đang ngồi đó, sự kích thích từ việc "vụng trộm" ngay khi chồng cô đang ở phòng kế bên khiến máu trong người Ngọc Sơn sôi sục.
"Anh sẽ giúp em bình tĩnh lại," Ngọc Sơn thì thầm, thô bạo nhấc bổng Hải Linh lên.
Hiệp thứ nhất diễn ra đầy vội vã và mãnh liệt ngay trên bàn trang điểm. Hải Linh không còn vẻ thanh cao, cô quấn chặt lấy thắt lưng Ngọc Sơn, đôi chân dài miên man kẹp chặt hông anh ta khi dương vật gân guốc của Ngọc Sơn đâm sầm vào âm đạo đang khát khao của mình. Tiếng va chạm thịt thà được che đậy bởi tiếng nhạc thiền phát ra từ loa. Hải Linh rên rỉ nhỏ vào tai Ngọc Sơn: "Làm mạnh vào... để em quên đi sự hèn nhát của gã ngoài kia."
Ngọc Sơn như một con thú được tháo cũi, anh ta thúc liên hồi vào tận cổ tử cung, cảm nhận sự co thắt kịch liệt của Hải Linh. Khi cơn cực khoái ập đến, Ngọc Sơn bắn thẳng dòng tinh binh nóng hổi vào sâu bên trong em vợ, lấp đầy sự trống rỗng mà Thế Phong vừa để lại bằng lời thú tội.
Sau một quãng nghỉ ngắn, sự kích thích từ rủi ro bị bắt quả tang lại đẩy họ vào hiệp thứ hai. Lần này, Ngọc Sơn ép Hải Linh nằm sấp xuống giường, tư thế khiến mông cô vểnh cao thách thức. Anh ta thâm nhập từ phía sau, mỗi cú thúc đều khiến cơ thể Hải Linh rung lên bần bật.
Âm đạo của Hải Linh lúc này nóng rực và ướt đẫm, thắt chặt đến mức gần như nuốt trọn toàn bộ quy đầu to lớn của Ngọc Sơn. Cô cắn chặt gối để không phát ra tiếng thét lớn khi cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối của anh rể. Ngọc Sơn nắm lấy tóc cô, giật nhẹ ra sau và thực hiện những cú dập cuối cùng đầy uy lực. Dòng tinh dịch đặc quánh một lần nữa phun trào, tràn trề ra khỏi cửa mình của Hải Linh, thấm đẫm tấm ga giường đắt tiền.
Trong phòng khách, Thế Phong vẫn trằn trọc không ngủ được, lòng tràn đầy hối hận. Anh không hề hay biết rằng, cách mình chỉ một bức tường, người vợ "thánh thiện" đang đón nhận sự khuyên nhủ tàn khốc và đê mê nhất từ chính anh rể của mình.


