Chap 01
Ánh đèn tù mù hắt xuống từ trần quán bar tầng thượng, hòa lẫn với ánh đèn đêm rực rỡ của Sài Gòn, tạo nên một không gian lung linh và huyền ảo. Từ ban công, có thể phóng tầm mắt chiêm ngưỡng toàn cảnh thành phố về đêm. Tiếng nhạc jazz du dương, êm dịu, không quá ồn ào, vừa đủ để tạo không khí thư giãn và sang trọng. Bên cạnh ô kính trong suốt, Lâm và Đạt ngồi trên ghế sofa da êm ái, mỗi người một ly rượu mạnh sóng sánh màu hổ phách. Lâm, vẫn dáng vẻ phong lưu quên thuộc, tay cầm điện thoại, miệng mỉm cười bí ẩn, khiến Đạt tò mò nhìn theo.
"Cười gì tủm tỉm nãy giờ vậy cha nội?" Đạt lên tiếng
Lâm ngẩng lên, vẫn giữ nụ cười bí hiểm, đưa điện thoại cho Đạt xem
"Mày coi hàng ngon không nè?"
Đạt nhìn nhanh qua bức ảnh trên màn hình. Đó là một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú với mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ. Dù chỉ là ảnh đại diện trên trang cá nhân Facebook, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp trong sáng, dịu dàng và cuốn hút. Đạt khựng lại một chút, nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt cô gái, rồi lên tiếng.
"Khoan... Hình như... Ngọc?"
"Ủa mày quen nó hả?" Lâm hơi ngạc nhiên
"Đúng là nó rồi, học chung lớp đại học với tao hồi xưa"
Lâm nhếch mép cười
"Trùng hợp bất ngờ chưa, Tao mới gặp em nó ở dự án dưới Bình Thuận. Làm chung công ty đối tác."
Đạt trả lại điện thoại cho Lâm, ánh mắt có chút ngạc nhiên và tiếc nuối:
"Má ơi, đúng là Ngọc thiệt. Gái xinh có khác, càng ngày càng mặn mà. Hồi xưa tao tán tỉnh em nó muốn gãy lưỡi mà có ăn thua gì đâu."
Lâm nhún vai, " Chuyện thường, gái xinh mà dễ dãi quá thì còn gì là thú vị"
"Thú vị con mẹ gì, tao thấy nản muốn chết. mà nghe nói nó lấy chồng rồi còn gì"
Lâm ngạc nhiên "Có chồng rồi á? nhìn mặt non vậy mà? nhưng mà có chồng thì đã sao? có chồng mới là gái thơm". Lâm vừa nói vừa bật cười khoái chí "đã chín muồi lại còn có giá nữa chứ bộ."
Đạt cười ha hả, hiểu ý bạn mình "thôi đi cha nội, con bé đó không phải dạng vừa đâu, nó xinh nên hồi đi học đầy thằng bám đuôi, mà cũng xôi hỏng bỏng không hết"
Lâm cười khẩy, rót thêm rượu vào ly:
"Để xem ai xôi hỏng bỏng không nhé. Tao cá với mày một chầu nhậu tới bến, có xôi ở đoạn cuối. Tao mà húp được con bé Ngọc đó thì mày thua tao. Còn không được... thì tao trả mày gấp đôi."
Đạt nhướn mày, hứng thú, nâng ly cụng với Lâm
"Được thôi. Cá thì cá. Để tao xem lần này mày làm ăn được tới đâu."
Cả hai cùng cười, cụng ly, tiếng ly thủy tinh va vào nhau vang lên lách cách, mở màn cho một cuộc cá cược đầy thách thức và cám dỗ…
Lâm và Đạt, hai cái tên không thể tách rời, là đôi bạn thân chí cốt từ thời còn mài đũng quần trên ghế giảng đường đại học. Nếu Lâm nổi bật với vẻ ngoài điển trai, phong thái hào hoa của một tay sát gái thứ thiệt, thì Đạt lại thu hút bởi vẻ phóng khoáng, bụi bặm của một “cậu ấm” con nhà giàu. Lâm, với công việc ổn định trong một công ty du lịch danh tiếng, dễ dàng chinh phục trái tim phái đẹp bằng những lời đường mật và vẻ ngoài cuốn hút. Anh ta là mẫu đàn ông từng trải, sành sỏi trong tình trường, xem việc tán tỉnh và chinh phục phụ nữ đẹp như một thú vui, một cách khẳng định bản lĩnh đàn ông. Ngược lại, Đạt, dù xuất thân giàu có và không thiếu vệ tinh vây quanh, lại không có được sự tinh tế và khéo léo như Lâm trong chuyện tình cảm. Anh ta thường tìm đến những mối quan hệ thoáng qua, dựa trên sự phóng khoáng về vật chất và tình dục, hơn là chinh phục trái tim một người phụ nữ. Dẫu vậy, điểm chung lớn nhất của Lâm và Đạt chính là niềm đam mê bất tận với những cuộc chinh phục tình ái. Họ xem phụ nữ như một chiến lợi phẩm, một thước đo cho sự thành công và đẳng cấp của bản thân. Những buổi tụ tập của cả hai thường xoay quanh những câu chuyện “tán gái”, những lời bình phẩm trần trụi về cơ thể của những người phụ nữ họ đã từng “qua tay”, và những kế hoạch chinh phục mới đầy táo bạo. Tình bạn giữa Lâm và Đạt, vì thế, được xây dựng trên nền tảng của những sở thích chung về “trò chơi” tình ái, một thứ tình bạn đậm chất “bad boy”, đầy ngông cuồng và bất cần.
Ánh đèn tù mù hắt xuống từ trần quán bar tầng thượng, hòa lẫn với ánh đèn đêm rực rỡ của Sài Gòn, tạo nên một không gian lung linh và huyền ảo. Từ ban công, có thể phóng tầm mắt chiêm ngưỡng toàn cảnh thành phố về đêm. Tiếng nhạc jazz du dương, êm dịu, không quá ồn ào, vừa đủ để tạo không khí thư giãn và sang trọng. Bên cạnh ô kính trong suốt, Lâm và Đạt ngồi trên ghế sofa da êm ái, mỗi người một ly rượu mạnh sóng sánh màu hổ phách. Lâm, vẫn dáng vẻ phong lưu quên thuộc, tay cầm điện thoại, miệng mỉm cười bí ẩn, khiến Đạt tò mò nhìn theo.
"Cười gì tủm tỉm nãy giờ vậy cha nội?" Đạt lên tiếng
Lâm ngẩng lên, vẫn giữ nụ cười bí hiểm, đưa điện thoại cho Đạt xem
"Mày coi hàng ngon không nè?"
Đạt nhìn nhanh qua bức ảnh trên màn hình. Đó là một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú với mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ. Dù chỉ là ảnh đại diện trên trang cá nhân Facebook, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp trong sáng, dịu dàng và cuốn hút. Đạt khựng lại một chút, nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt cô gái, rồi lên tiếng.
"Khoan... Hình như... Ngọc?"
"Ủa mày quen nó hả?" Lâm hơi ngạc nhiên
"Đúng là nó rồi, học chung lớp đại học với tao hồi xưa"
Lâm nhếch mép cười
"Trùng hợp bất ngờ chưa, Tao mới gặp em nó ở dự án dưới Bình Thuận. Làm chung công ty đối tác."
Đạt trả lại điện thoại cho Lâm, ánh mắt có chút ngạc nhiên và tiếc nuối:
"Má ơi, đúng là Ngọc thiệt. Gái xinh có khác, càng ngày càng mặn mà. Hồi xưa tao tán tỉnh em nó muốn gãy lưỡi mà có ăn thua gì đâu."
Lâm nhún vai, " Chuyện thường, gái xinh mà dễ dãi quá thì còn gì là thú vị"
"Thú vị con mẹ gì, tao thấy nản muốn chết. mà nghe nói nó lấy chồng rồi còn gì"
Lâm ngạc nhiên "Có chồng rồi á? nhìn mặt non vậy mà? nhưng mà có chồng thì đã sao? có chồng mới là gái thơm". Lâm vừa nói vừa bật cười khoái chí "đã chín muồi lại còn có giá nữa chứ bộ."
Đạt cười ha hả, hiểu ý bạn mình "thôi đi cha nội, con bé đó không phải dạng vừa đâu, nó xinh nên hồi đi học đầy thằng bám đuôi, mà cũng xôi hỏng bỏng không hết"
Lâm cười khẩy, rót thêm rượu vào ly:
"Để xem ai xôi hỏng bỏng không nhé. Tao cá với mày một chầu nhậu tới bến, có xôi ở đoạn cuối. Tao mà húp được con bé Ngọc đó thì mày thua tao. Còn không được... thì tao trả mày gấp đôi."
Đạt nhướn mày, hứng thú, nâng ly cụng với Lâm
"Được thôi. Cá thì cá. Để tao xem lần này mày làm ăn được tới đâu."
Cả hai cùng cười, cụng ly, tiếng ly thủy tinh va vào nhau vang lên lách cách, mở màn cho một cuộc cá cược đầy thách thức và cám dỗ…
Lâm và Đạt, hai cái tên không thể tách rời, là đôi bạn thân chí cốt từ thời còn mài đũng quần trên ghế giảng đường đại học. Nếu Lâm nổi bật với vẻ ngoài điển trai, phong thái hào hoa của một tay sát gái thứ thiệt, thì Đạt lại thu hút bởi vẻ phóng khoáng, bụi bặm của một “cậu ấm” con nhà giàu. Lâm, với công việc ổn định trong một công ty du lịch danh tiếng, dễ dàng chinh phục trái tim phái đẹp bằng những lời đường mật và vẻ ngoài cuốn hút. Anh ta là mẫu đàn ông từng trải, sành sỏi trong tình trường, xem việc tán tỉnh và chinh phục phụ nữ đẹp như một thú vui, một cách khẳng định bản lĩnh đàn ông. Ngược lại, Đạt, dù xuất thân giàu có và không thiếu vệ tinh vây quanh, lại không có được sự tinh tế và khéo léo như Lâm trong chuyện tình cảm. Anh ta thường tìm đến những mối quan hệ thoáng qua, dựa trên sự phóng khoáng về vật chất và tình dục, hơn là chinh phục trái tim một người phụ nữ. Dẫu vậy, điểm chung lớn nhất của Lâm và Đạt chính là niềm đam mê bất tận với những cuộc chinh phục tình ái. Họ xem phụ nữ như một chiến lợi phẩm, một thước đo cho sự thành công và đẳng cấp của bản thân. Những buổi tụ tập của cả hai thường xoay quanh những câu chuyện “tán gái”, những lời bình phẩm trần trụi về cơ thể của những người phụ nữ họ đã từng “qua tay”, và những kế hoạch chinh phục mới đầy táo bạo. Tình bạn giữa Lâm và Đạt, vì thế, được xây dựng trên nền tảng của những sở thích chung về “trò chơi” tình ái, một thứ tình bạn đậm chất “bad boy”, đầy ngông cuồng và bất cần.






