Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Thầy cũng rất nhớ em!

Lượt xem: 5846

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2334 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

bướm đêm 89

Bắt Đầu Check Gái
4/11/19
296
537
52
37
TP Cần thơ
VND
36,000
Tín dụng
1,752
Vậy là tất cả học sinh trên cái thành phố lớn nhất đất nước đang trải qua kỳ nghỉ Tết dài nhất trong lịch sử, một cái Tết đậm màu u ám, sợ hãi. Và trong lòng tôi, luôn mang một nỗi sợ hãi vô hình, sợ phải gặp em, đối mặt em, đối diện cái sự thật trớ trêu, ngang trái. Sợ cái bản ngã đánh gục tâm trí tôi, thổn thức con tim tôi. Dòng tin nhắn ấy, của em, vẫn ám ảnh tâm hồn tôi, bóp nghẹt trái tim tôi. Hơn ai hết, ngay phút giây này, tôi muốn một lần là chính mình, thành thật với em, với chính con tim mình, rằng: “thầy cũng rất nhớ em”.
Tôi, 32 tuổi, cái tuổi trưởng thành, chuẩn bị bước vào ngưỡng trung niên. Một người sống hai mặt, sáng và tối. Một người từng trãi, già dặn trong tình yêu, tình dục và những thói quen đen tối. Chuyện chẳng có gì đáng nói cho đến một ngày, đó là ngày định mệnh khi bỗng nhiên tôi trở thành một người thầy và em là cô nữ sinh bé nhỏ, hồn nhiên, đầy sức sống. Tôi chẳng trải qua một trường lớp sư phạm nào, một khóa học nào chính thức để trở thành một giáo viên. Nhưng với vai trò là một người hướng dẫn, quản lý công tác truyền thông trong một ngôi trường THPT Quốc Tế, hiển nhiên tôi trở thành thầy của những học sinh, đặc biệt là nhóm truyền thông, chuyên thực hiện bản tin video của trường. Và em, một thành viên tích cực, nhiệt huyết, đầy đam mê, một MC xinh xắn của nhóm truyền thông ấy hiển nhiên trở thành một cô học trò đáng yêu.
Khoảng thời gian 1 năm, quá ngắn nhưng cũng đủ dài để hình thành một thứ tình cảm, thứ tình cảm mà tôi chẳng thể nào dám gọi tên. Nhưng tôi biết, cái thứ tình cảm ấy lớn lên từng ngày qua những lần tiếp xúc, trao đổi, qua những lần làm chương trình, qua những cử chỉ, ánh mắt, nụ cười của em.
Tôi nhớ như in một buổi sáng đầu tuần, cũng như bao ngày bình thường khác, tôi vẫn đến trường. Nhưng khi đẩy cửa bước vào căn phòng truyền thông, mọi thứ lặng im, không một bóng người. Tôi lẩm bẩm trong đầu: “ mấy đứa này, sáng nay làm bản tin video mà chẳng thấy ai, trốn đi chơi hết rồi. Bỗng nhiên cả đám mười mấy đứa tung cửa, nhảy ùa ra từ nhà vệ sinh, pháo kim tuyến bắn xối xả. Con bé cầm theo chiếc bánh kem to tiến đến chỗ tôi nũng nịu: “chúc mừng sinh nhật thầy”. Cả đám hò reo, chúc mừng sinh nhật. Rồi con bé loay hoay, lôi từ trong túi xách ra một chiếc hộp gói gém cẩn thận bằng lớp giấy hồng: “ tặng thầy, đây là quà của em”.
Tôi mở hộp quà với rất nhiều cảm xúc. Và giật mình khi nhìn thấy món quà sau lớp giấy. Đó là một chiếc ly sứ trắng tinh in hình một cô gái. Cả đám hùa nhau cười vật vã: “ ôi, con kia, mày nhát ma thầy à? Mày in hình mày lên cái ly vậy thầy mắc ói sao uống nước được? Tôi nhận quà, khen chiếc ly đẹp, hình xinh. “Nhưng, ly này mà thầy giữ khư khư bên mình có người nghĩ lung tung thì ko hay, thôi cho thầy gởi lại chỗ em, khi nào cần uống nước thầy sẽ sang lấy”. Vậy là từ hôm đó, ngày nào trong ly cũng có sẵn nước, hôm thì nước cam, hôm thì chanh, tắc…
Một ngày cuối hè, trời oi ả. Cả trường được đi cắm trại tại Vũng Tàu. Đoàn xe dài dằng dặc nối đuôi nhau trước cổng trường. Đang loay hoay tìm số xe để leo lên thì nghe tiếng gọi í ới của em: “thầy ơi xe này”, nhóm truyền thông ngồi xe này, đã đông đủ, thiếu mỗi thầy. Tôi bước lên xe, nhìn quanh, kín chỗ. Bỗng một cánh tay vẫy vẫy: “ thầy ơi, chỗ này, ngồi cùng em”. Xe bon bon rời thành phố, tiến vào Cao tốc. Cái không khí huyên náo khi mới lên xe đã không còn, những khuôn mặt trẻ vật vờ ra lưng ghế, ngủ ngon lành. Bỗng cảm giác có một lực tựa nhẹ lên vai. Cô gái nhỏ nghiêng mình, ghé đầu ngon giấc. Tôi len lén nhìn quanh, sợ vô tình hình ảnh ấy rơi vào ánh mắt của ai đó. Rồi thở phào nhẹ nhõm, tất cả đều ngủ. Tôi khẽ đưa tay vén lấy những sợi tóc huyền đang che lấy đôi mắt nhắm nghiền. Hương tóc thoang thoảng, khuôn mặt đáng yêu. Chưa bao giờ tôi nhìn em ở một khoảng cách gần đến như vậy.
Rồi đám trẻ thức giấc, đùa giỡn. Tôi khẽ lay em dậy với câu đùa làm em đỏ mặt: “ trời ơi, em ngủ sao mà ướt áo thầy luôn này”. Con bé ngại ngùng, quay đi, chẳng dám nói lời nào.
Biển về đêm cũng bớt ồn ào, những con sóng cũng nhẹ nhàng hơn. Đang thiu thiu ngủ, điện thoại reo, báo tin nhắn zalo. Trời, giờ này mà chưa ngủ à? Em đang ở đâu?
Câu trả lời chỉ là một tấm ảnh chụp bãi đá, bờ biển kèm 4 chữ: “ thầy ra đây đi”.
Tôi suy nghĩ, rồi cũng lấy hết can đảm đến chỗ hẹn. “ làm gì mà em chưa ngủ, lại ra gồi 1 mình đây? Dạ em ko ngủ được, ngồi 1 mình buồn nên mới rủ thầy ra ngồi chung.
Biển đêm thơ mộng, ánh trăng chiếu xuống, in hằn 2 chiếc bóng lên bờ đá. Rồi 2 chiếc bóng dạo bước trên bờ cát dài. Đôi lúc, chẳng biết vô tình hay hữu ý, 2 bàn tay khẽ chạm vào nhau, ngại ngùng.
Đêm ấy, tôi và em huyên thuyên biết bao chuyện. Từ những chuyện xàm xí đời thường, đến những tình huống bi hài và cả những câu chuyện tình yêu chỉ có trong phim. Em tỏ ra thích thú với những câu chuyện ngôn tình đậm chất Hàn và những cặp đôi yêu nhau lệch chuẩn. Tôi hoảng hốt với câu hỏi của em: “ thầy nghĩ sao về tình cảm thầy trò trong phim? Tôi ậm ờ rồi nhanh chóng lắc đầu: “ ừ đó chỉ là phim, phi thực tế”. Em không đồng ý, một mực khẳng định đời thực cũng vô số cặp như trong phim. Tôi lại lắc đầu, không thể. Rồi chợt giật mình khi nghe câu hỏi run run được phát ra bằng thanh âm rụt rè của em: “thầy nghĩ gì về em”?
Một thoáng giật mình, nhưng tôi đã nhanh chóng lấy lại tính chủ động: “em, một cô gái thơ ngây, đáng yêu, trong sáng lạ lùng”.
Chỉ vậy thôi? ừ, chỉ vậy. Nhưng thầy biết không, em đang trải qua một tình huống khó khăn. Tim em nằm trong lồng ngực, nhưng nó chẳng nghe theo sự sai khiến của em. Tôi ậm ừ: “ vậy thì em phải cứng rắn lên, tim ơi ngoan nhé, đừng để tổn thương.
Em cũng ậm ừ: “chắc vậy, đành vậy, em nghĩ đúng người nhưng sai thời điểm, tim ơi đừng mãi như vậy nhé”.
Đêm tàn trong những suy nghĩ tiêu cực nhiều hơn tích cực của 2 con người dường như ở hai con đường song song thẳng tắp. Thấy nhau đấy, nhưng đi mãi chẳng có điểm giao. Và có chăng chỉ là trên lý thuyết, 2 đường thẳng song song sẽ giao nhau ở vô cực.
Đó là lần gần nhất tôi trò chuyện cùng em. Những ngày sau đó là những lần đối mặt ngại ngùng, e dè và gượng gạo.
Buổi sơ kết năm học, trước khi nghỉ tết, tôi cũng gặp em, vẫn ánh mắt ấy, nhiều suy nghĩ, trăn trở nhưng chẳng nói thành lời. Hơn ai hết, tôi thấy đó là một kết cục hợp lý, phân vân và nhiều nuối tiếc nhưng nên vậy và phải như vậy. Dừng lại khi mọi thứ còn nằm trong tầm kiểm soát, để tốt cho em và cho chính tôi.
Vậy là tất cả học sinh trên cái thành phố lớn nhất đất nước đang trải qua kỳ nghỉ Tết dài nhất trong lịch sử, một cái Tết đậm màu u ám, sợ hãi. Riêng tôi, sẽ không bao giờ quên được cái cảm giác lo lắng, bần thần khi chiều mùng 6 tết nhận được tin nhắn từ em. Thầy ơi, em là một trong những người ngồi trên toa số 11, chuyến tàu SE5 ngày 19-1 từ Nha Trang về TP HCM. Tôi choáng váng, lo lắng, nặng nề, những câu hỏi tới tấp tôi đặt ra, em vẫn im bặt. Rồi, vui sướng lạ lùng khi âm báo tin nhắn từ bên kia: Em ổn, đã qua thời gian cách ly 14 ngày, em ổn. Nhưng… tim em thì không ổn chút nào, thầy ạ, em nhớ thầy.
Vậy là trong lòng tôi lại mang một nỗi sợ hãi khác, nỗi sợ vô hình, sợ phải gặp em, đối mặt em, đối diện cái sự thật trớ trêu, ngang trái. Sợ cái bản ngã đánh gục tâm trí tôi, thổn thức con tim tôi. Dòng tin nhắn ấy, của em, vẫn ám ảnh tâm hồn tôi, bóp nghẹt trái tim tôi. Hơn ai hết, ngay phút giây này, tôi muốn một lần là chính mình, thành thật với em, với chính con tim mình, rằng: “ thầy cũng rất nhớ em”.
bác viết dài mà không hiểu nội dung câu chuện của bác :
 

Deleted member 10314

Bắt Đầu Check Gái
26/4/19
1,452
703
59
36
Hcm
VND
0
Tín dụng
5,466
Ông thầy 32t,dc vô 1 trường THPT.
Chú ý đến 1 pé học sinh
Thời gian trôi-Viuuuuuuu- 1 năm- tình cảm hắn ngày càng to
1 lần đi Vũng tàu -1 tối hắn và pé ra ngắm biển.K có gì xảy ra nha
Bình dị trôi đi-Viuuuuuuuu
Nghỉ tết-pé học sinh đi chung chuyến xe có khả năng corona về quê.
Cách ly 14 ngày-Viuuu
Khi bên bờ vực sự sống cái chết-pé học sinh SMS cho ông thầy "Em nhớ thầy"
Ông thầy vừa Nứng vừa "Thuần phong mỹ tục"nên thành ra chỉ MUỐN thành thật mà bảo lại rằng ổng nhớ pé
Hết:ngoihut:
Đọc cmt của mày mắc cười quá. Hahaha. Thằng thầy coi chừng tù thí mịa..
 

DÊ BARIS

Checker Tập Sự
30/12/19
2,182
11,705
104
Tim anh
VND
1,340
Tín dụng
739
Ông thầy 32t,dc vô 1 trường THPT.
Chú ý đến 1 pé học sinh
Thời gian trôi-Viuuuuuuu- 1 năm- tình cảm hắn ngày càng to
1 lần đi Vũng tàu -1 tối hắn và pé ra ngắm biển.K có gì xảy ra nha
Bình dị trôi đi-Viuuuuuuuu
Nghỉ tết-pé học sinh đi chung chuyến xe có khả năng corona về quê.
Cách ly 14 ngày-Viuuu
Khi bên bờ vực sự sống cái chết-pé học sinh SMS cho ông thầy "Em nhớ thầy"
Ông thầy vừa Nứng vừa "Thuần phong mỹ tục"nên thành ra chỉ MUỐN thành thật mà bảo lại rằng ổng nhớ pé
Hết:ngoihut:
Page rất cần những người như ml này. Cần dc nhân giống gấp
 

Deleted member 25379

Checker Chính Thức
10/10/19
398
343
146
31
Hcm
VND
0
Tín dụng
4,827
Ông thầy 32t,dc vô 1 trường THPT.
Chú ý đến 1 pé học sinh
Thời gian trôi-Viuuuuuuu- 1 năm- tình cảm hắn ngày càng to
1 lần đi Vũng tàu -1 tối hắn và pé ra ngắm biển.K có gì xảy ra nha
Bình dị trôi đi-Viuuuuuuuu
Nghỉ tết-pé học sinh đi chung chuyến xe có khả năng corona về quê.
Cách ly 14 ngày-Viuuu
Khi bên bờ vực sự sống cái chết-pé học sinh SMS cho ông thầy "Em nhớ thầy"
Ông thầy vừa Nứng vừa "Thuần phong mỹ tục"nên thành ra chỉ MUỐN thành thật mà bảo lại rằng ổng nhớ pé
Hết:ngoihut:
Ghi nhận công lao của mày nha
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan