Thành phố này, buồn lắm. Biết không anh?
Buổi sáng chẳng có món gì hấp dẫn
Chẳng ai rao Bánh mì giòn nóng hổi
Chẳng ồn ào đông đúc tiếng người - xe.
Thành phố này, buồn lắm. Em kể nghe
Nắng rạng rỡ, thế nhưng trời lạnh đấy.
Chút ấm áp đi tìm hoài không thấy
Đành giấu mình trong những giấc mơ xanh.
Thành phố này, buồn lắm. Muốn về nhanh!
Với ngôi nhà, nằm trong con hẻm nhỏ
Với cơm tấm - ốc nghêu sò - mì gõ
Với những điều bình dị lại thân quen.
Thành phố này, em lười biếng bon chen
Hết một ngày... mò lên giường... lặng lẽ....
Buổi sáng chẳng có món gì hấp dẫn
Chẳng ai rao Bánh mì giòn nóng hổi
Chẳng ồn ào đông đúc tiếng người - xe.
Thành phố này, buồn lắm. Em kể nghe
Nắng rạng rỡ, thế nhưng trời lạnh đấy.
Chút ấm áp đi tìm hoài không thấy
Đành giấu mình trong những giấc mơ xanh.
Thành phố này, buồn lắm. Muốn về nhanh!
Với ngôi nhà, nằm trong con hẻm nhỏ
Với cơm tấm - ốc nghêu sò - mì gõ
Với những điều bình dị lại thân quen.
Thành phố này, em lười biếng bon chen
Hết một ngày... mò lên giường... lặng lẽ....



.





Thơ hay



