Vừa nghe chuyện của thằng bạn, tự dưng bó tay với nó. Cũng đang học viết văn nên lên bài luôn, 1 công 2 việc
Nó là một đứa khá là thành công trong cuộc sống, tốt nghiệp loại giỏi, đi làm đúng thứ nó thích, được gặp những người tốt, gia đình ba mẹ thương yêu, anh em hòa thuận. Một màu hồng bao phủ đời nó, mình còn ghen tị mà
Nhưng - lúc nào cũng phải có từ này trong những câu chuyện tâm sự. Cũng phải, nếu không thì chả có gì để nói, khi người ta hạnh phúc thì người ta sẽ tận hưởng chứ không nói về nó. Trái ngược với cuộc sống, sự nghiệp thì tình cảm nó hồ đồ lắm. Quen 1 người thì người ta xem nó như trẻ con, rồi cũng hồ đồ tin người ta. Rồi gặp một người khác, hồ đồ lấy vợ rồi phát hiện thì đã trễ. Hồ đồ nhất là nó thích 1 người, rồi gặp người đó trong 3 ngày nhưng lại làm người ta khóc.
Nó cảm thấy nhục nhã, cảm thấy nó tồi nên nó trốn. Uhm, hèn vcl. Nhưng nó trốn tiệt. Đến giờ nó mới dũng cảm kể cho mình. Mình khuyên nó xin lỗi người ta nhưng nó nói với người ta thì nó chỉ là 1 trong những trải nghiệm không vui. Nhưng với nó thì đó là một lỗi lầm mà nó cứ nghĩ hoài nghĩ hoài.
Làm sao khuyên nó đây. Mình tính nói nó tìm cách nói với người ta: em ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi em, anh không làm được những gì a đã hứa. Mn thấy mình khuyên vậy được không?
Nó là một đứa khá là thành công trong cuộc sống, tốt nghiệp loại giỏi, đi làm đúng thứ nó thích, được gặp những người tốt, gia đình ba mẹ thương yêu, anh em hòa thuận. Một màu hồng bao phủ đời nó, mình còn ghen tị mà
Nhưng - lúc nào cũng phải có từ này trong những câu chuyện tâm sự. Cũng phải, nếu không thì chả có gì để nói, khi người ta hạnh phúc thì người ta sẽ tận hưởng chứ không nói về nó. Trái ngược với cuộc sống, sự nghiệp thì tình cảm nó hồ đồ lắm. Quen 1 người thì người ta xem nó như trẻ con, rồi cũng hồ đồ tin người ta. Rồi gặp một người khác, hồ đồ lấy vợ rồi phát hiện thì đã trễ. Hồ đồ nhất là nó thích 1 người, rồi gặp người đó trong 3 ngày nhưng lại làm người ta khóc.
Nó cảm thấy nhục nhã, cảm thấy nó tồi nên nó trốn. Uhm, hèn vcl. Nhưng nó trốn tiệt. Đến giờ nó mới dũng cảm kể cho mình. Mình khuyên nó xin lỗi người ta nhưng nó nói với người ta thì nó chỉ là 1 trong những trải nghiệm không vui. Nhưng với nó thì đó là một lỗi lầm mà nó cứ nghĩ hoài nghĩ hoài.
Làm sao khuyên nó đây. Mình tính nói nó tìm cách nói với người ta: em ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi em, anh không làm được những gì a đã hứa. Mn thấy mình khuyên vậy được không?



))

