Thằng em book nhầm giờ + thêm với vụ delay thế là 2h sáng còn lang thang ngoài phố Mel. Đêm nay sao lạnh quá.
Lần này đi sao khó tả hơn nhiều lần trước, không phải vì nhớ Sài Gòn vì thật ra đã từ rất lâu rồi, đất Sài Gòn chẳng có gì để lưu luyến nữa. Ồn ào, chật chội, ngột ngạt cả về không khí lẫn tình người. Cảm thấy lạc lỏng khi ở nơi ấy. Những cuộc nhậu thâu đêm, những cuộc hẹn bạn bè gần sáng, tới khi tự vấn lại đôi khi chẳng biết sống vì điều gì ? Vì Tiền ? Không hẳn, giàu thì mình không dám vỗ ngực, nhưng mà để là nỗi bận tâm thì chưa bao giờ. Có người bảo là mình giàu vì có gia đình hỗ trợ. Uầy, sao cũng được. Họ chỉ thấy mình nhiều tiền, đi xe hơi , họ đâu thấy tất cả đều là mồ hôi nước mắt, đôi khi vì tiền mình bán rẻ cả ước mơ của chính người đồng cam cộng khổ với mình. Vì gần gia đinh ? cũng không. Ba mẹ qua Úc ngót ngét cũng hơn 5 năm, xa gia đình là điều gì đó quá đỗi bình thường. Hay là vì bạn bè. Lại càng không, bản thân cảm thấy quá ngột ngạt với những cuộc hẹn mà nơi đó trước mắt là nụ cười còn đằng sau thì toàn dao. Tất nhiên là không phải tất cả. Nhưng mình chẳng trách ai cả. Cũng vì cuộc sống này có quá nhiều mưu cầu mà mọi người phải như thế. Không sao, vì ngày xưa bản thân mình cũng là họ, cũng vì TIỀN mà mình còn hơn cả họ. Thôi thì dòng đời nhiều ngã rẽ, cuối cùng thì lại ở một nơi cách xa Sài Gòn 8 tiếng đồng hồ bay.
Chắc sinh ra một kiếp người, chẳng ai muốn sinh ra mà làm Đĩ cả, chẳng ai muốn ai ai xa lạ bỏ TIỀN ra là có thể quân quật trên thân xác của chính mình, chẳng ai muốn người khác nhìn vào bản thân mình rồi bình phẩm, vui thì họ khen, phật lòng thì con hàng này thế này, còn hàng kia thế nọ . Mà biết sao được. Dòng đời đưa đẩy. Có kẻ may mắn, có người thì không bằng, ngày hôm nay thế này chắc gì ngày mai vẫn thế. Mà suy cho cùng, mọi thứ cũng từ nhân quả mà thành. Không có những mong muốn của người chơi thì làm gì có người phục vụ. Vì vậy lỡ có gì anh em cũng đừng nặng lời quá. Người cầm lửa trên tay thì người bỏng đầu tiên là chính mình. Hoan hỉ cho nhẹ lòng đôi bên.
Quá trình check của mình thì cũng như anh em thôi, sụp cũng có, mà hài lòng cũng có. mà chưa bao giờ mình phốt một ai cả. Làm nghề này cũng như đi buôn, làm ăn chụp giật thì tự khắc bị đào thải, cũng chẳng cần phải nặng lời với ai làm gì, vì căn bản khi không một ai quay lại thì chính họ là người bị đào thải thôi. Anh em có phốt thì cũng chỉ đẩy nhanh quá trình đó lên thôi chứ cũng không cản được. một lần anh em đã sụp với một em A thì sau này có 10 bài khen em A anh em cũng không dám đi. Nặng lời chửi bới quá có khi lại đang chửi chính mình. Vì nếu mình tự cho mình là cao thượng vậy thì anh em còn mò tới đây làm gì để mà buông lời con đĩ này thế này, con đĩ kia thế kia. Quan điểm cá nhân mình thế. Dù gì cũng không còn ở Việt Nam nữa, chúc anh em cũng như các bạn làm nghề có được hạnh phúc và đạt được mục đích của riêng mình nhé. Bye Bye anh em. Gạch đá thế nào mình cũng xin nhận. kaka.
02h00 Melbourne.
Cám ơn em nhé (chắc chắn nếu em có đọc được, thì em sẽ biết là lời cảm ơn này anh xin gửi tới em)
Lần này đi sao khó tả hơn nhiều lần trước, không phải vì nhớ Sài Gòn vì thật ra đã từ rất lâu rồi, đất Sài Gòn chẳng có gì để lưu luyến nữa. Ồn ào, chật chội, ngột ngạt cả về không khí lẫn tình người. Cảm thấy lạc lỏng khi ở nơi ấy. Những cuộc nhậu thâu đêm, những cuộc hẹn bạn bè gần sáng, tới khi tự vấn lại đôi khi chẳng biết sống vì điều gì ? Vì Tiền ? Không hẳn, giàu thì mình không dám vỗ ngực, nhưng mà để là nỗi bận tâm thì chưa bao giờ. Có người bảo là mình giàu vì có gia đình hỗ trợ. Uầy, sao cũng được. Họ chỉ thấy mình nhiều tiền, đi xe hơi , họ đâu thấy tất cả đều là mồ hôi nước mắt, đôi khi vì tiền mình bán rẻ cả ước mơ của chính người đồng cam cộng khổ với mình. Vì gần gia đinh ? cũng không. Ba mẹ qua Úc ngót ngét cũng hơn 5 năm, xa gia đình là điều gì đó quá đỗi bình thường. Hay là vì bạn bè. Lại càng không, bản thân cảm thấy quá ngột ngạt với những cuộc hẹn mà nơi đó trước mắt là nụ cười còn đằng sau thì toàn dao. Tất nhiên là không phải tất cả. Nhưng mình chẳng trách ai cả. Cũng vì cuộc sống này có quá nhiều mưu cầu mà mọi người phải như thế. Không sao, vì ngày xưa bản thân mình cũng là họ, cũng vì TIỀN mà mình còn hơn cả họ. Thôi thì dòng đời nhiều ngã rẽ, cuối cùng thì lại ở một nơi cách xa Sài Gòn 8 tiếng đồng hồ bay.
Chắc sinh ra một kiếp người, chẳng ai muốn sinh ra mà làm Đĩ cả, chẳng ai muốn ai ai xa lạ bỏ TIỀN ra là có thể quân quật trên thân xác của chính mình, chẳng ai muốn người khác nhìn vào bản thân mình rồi bình phẩm, vui thì họ khen, phật lòng thì con hàng này thế này, còn hàng kia thế nọ . Mà biết sao được. Dòng đời đưa đẩy. Có kẻ may mắn, có người thì không bằng, ngày hôm nay thế này chắc gì ngày mai vẫn thế. Mà suy cho cùng, mọi thứ cũng từ nhân quả mà thành. Không có những mong muốn của người chơi thì làm gì có người phục vụ. Vì vậy lỡ có gì anh em cũng đừng nặng lời quá. Người cầm lửa trên tay thì người bỏng đầu tiên là chính mình. Hoan hỉ cho nhẹ lòng đôi bên.
Quá trình check của mình thì cũng như anh em thôi, sụp cũng có, mà hài lòng cũng có. mà chưa bao giờ mình phốt một ai cả. Làm nghề này cũng như đi buôn, làm ăn chụp giật thì tự khắc bị đào thải, cũng chẳng cần phải nặng lời với ai làm gì, vì căn bản khi không một ai quay lại thì chính họ là người bị đào thải thôi. Anh em có phốt thì cũng chỉ đẩy nhanh quá trình đó lên thôi chứ cũng không cản được. một lần anh em đã sụp với một em A thì sau này có 10 bài khen em A anh em cũng không dám đi. Nặng lời chửi bới quá có khi lại đang chửi chính mình. Vì nếu mình tự cho mình là cao thượng vậy thì anh em còn mò tới đây làm gì để mà buông lời con đĩ này thế này, con đĩ kia thế kia. Quan điểm cá nhân mình thế. Dù gì cũng không còn ở Việt Nam nữa, chúc anh em cũng như các bạn làm nghề có được hạnh phúc và đạt được mục đích của riêng mình nhé. Bye Bye anh em. Gạch đá thế nào mình cũng xin nhận. kaka.
02h00 Melbourne.
Cám ơn em nhé (chắc chắn nếu em có đọc được, thì em sẽ biết là lời cảm ơn này anh xin gửi tới em)
Chỉnh sửa cuối:


