Gửi e,
Tạm xa cuộc sống bộn bề và đầy những áp lực, trở về quê hương tìm kiếm những ngày thư thái như ngày xưa...
Gặp gỡ bạn cũ thì được chỉ cho cái mạng Zalo khá phổ biến ở VN a cũng quét, cũng kết bạn, cũng chào hỏi đủ kiểu..
Cho đến khi thấy hình e thì a đã bị cuốn hút ngay tấm ảnh đầu tiên. Nụ cười ấy, sao mà thân thiện đến vậy !!
A cũng chẳng nghĩ nhiều, bấm kết bạn và cũng chẳng mong gì hơn lúc đó.
Rồi chiều hôm đó em cũng chấp nhận, nhưng a chẳng dám nói gì, chỉ để đó, lặng lẽ đọc từng stt, like từng tấm hình của e...
A cứ nghĩ e đã có bạn trai vì dễ thương như vậy chẳng cớ gì lại ko ... rồi 2 tuần trôi qua, a vẫn chỉ like và đọc stt của e trong lặng lẽ, cho đến 1 ngày thấy tấm hình mới em đăng và dòng stt thì a đinh ninh e chưa có bạn trai.
Bằng hết can đảm ( sao lại giống tình yêu tuổi học trò đến thế ) a đã nhắn tin cho em và em phản hồi.. e à, a vui lắm, vui như 1 đứa trẻ được cho kẹo ...a đã từng ước, ước 1 ngày nào đó sẽ được nắm tay và đặt lên bờ môi đó 1 nụ hôn .., a khờ quá phải ko ?
Sau 2 ngày nói chuyện trao đổi, cũng đã hẹn được em cafe gặp mặt..
Lần đầu gặp em, a như bị run lên vì hồi hộp, a cũng chẳng biết là tại sao ...
“ a đã đi hết 1/3 cuộc đời mà sao trái tim vẫn còn 1 mình chơi vơi ...”
.....
Em à, a chỉ trách a sao quá ngu quá ngốc, sao lại để thời gian trôi qua trong lặng lẽ, sao ko sống thật với chính mình ngay từ lúc đầu.
Em cũng từng nói “ hãy sống thật với cảm xúc ngay lúc đó, mọi ch về sau hãy trông vào duyên phận “
Anh thấm, thấm lắm... em cũng đã biết hoàn cảnh của a, nhưng e vẫn chấp nhận.. a chỉ trách sao ông trời lại cho a gặp được e lúc này..
2 ngày nữa, a đã phải trở về với cuộc sống của a..xa e, xa nhiều kỷ niệm ngắn ngủi của tụi mình..
Cho đến bay giờ, a vẫn chưa tin được là a đã được đặt nụ hôn lên bờ môi ấy... điều mà a đã từng ao ước 3 tuần trước ..
“ muốn kể cho em nghe thêm bao nhiêu là điều mà 0 biết e sẽ hiểu lòng này bao nhiêu...”
A chỉ muốn nói, a đã sống thật với cảm xúc :
“ a đã yêu e ! “
Tạm xa cuộc sống bộn bề và đầy những áp lực, trở về quê hương tìm kiếm những ngày thư thái như ngày xưa...
Gặp gỡ bạn cũ thì được chỉ cho cái mạng Zalo khá phổ biến ở VN a cũng quét, cũng kết bạn, cũng chào hỏi đủ kiểu..
Cho đến khi thấy hình e thì a đã bị cuốn hút ngay tấm ảnh đầu tiên. Nụ cười ấy, sao mà thân thiện đến vậy !!
A cũng chẳng nghĩ nhiều, bấm kết bạn và cũng chẳng mong gì hơn lúc đó.
Rồi chiều hôm đó em cũng chấp nhận, nhưng a chẳng dám nói gì, chỉ để đó, lặng lẽ đọc từng stt, like từng tấm hình của e...
A cứ nghĩ e đã có bạn trai vì dễ thương như vậy chẳng cớ gì lại ko ... rồi 2 tuần trôi qua, a vẫn chỉ like và đọc stt của e trong lặng lẽ, cho đến 1 ngày thấy tấm hình mới em đăng và dòng stt thì a đinh ninh e chưa có bạn trai.
Bằng hết can đảm ( sao lại giống tình yêu tuổi học trò đến thế ) a đã nhắn tin cho em và em phản hồi.. e à, a vui lắm, vui như 1 đứa trẻ được cho kẹo ...a đã từng ước, ước 1 ngày nào đó sẽ được nắm tay và đặt lên bờ môi đó 1 nụ hôn .., a khờ quá phải ko ?
Sau 2 ngày nói chuyện trao đổi, cũng đã hẹn được em cafe gặp mặt..
Lần đầu gặp em, a như bị run lên vì hồi hộp, a cũng chẳng biết là tại sao ...
“ a đã đi hết 1/3 cuộc đời mà sao trái tim vẫn còn 1 mình chơi vơi ...”
.....
Em à, a chỉ trách a sao quá ngu quá ngốc, sao lại để thời gian trôi qua trong lặng lẽ, sao ko sống thật với chính mình ngay từ lúc đầu.
Em cũng từng nói “ hãy sống thật với cảm xúc ngay lúc đó, mọi ch về sau hãy trông vào duyên phận “
Anh thấm, thấm lắm... em cũng đã biết hoàn cảnh của a, nhưng e vẫn chấp nhận.. a chỉ trách sao ông trời lại cho a gặp được e lúc này..
2 ngày nữa, a đã phải trở về với cuộc sống của a..xa e, xa nhiều kỷ niệm ngắn ngủi của tụi mình..
Cho đến bay giờ, a vẫn chưa tin được là a đã được đặt nụ hôn lên bờ môi ấy... điều mà a đã từng ao ước 3 tuần trước ..
“ muốn kể cho em nghe thêm bao nhiêu là điều mà 0 biết e sẽ hiểu lòng này bao nhiêu...”
A chỉ muốn nói, a đã sống thật với cảm xúc :
“ a đã yêu e ! “



30 chắc gọi bằng chú 

