Xin chào tất cả anh em, cuối năm ngồi nghĩ lại chuyện đời tư, chuyện công việc... Có đôi dòng tâm s
Chuyện cách đây cũng ngót nghét gần 20 năm rồi hồi tao còn là đứa học sinh lớp 10. Tao sinh ra trong một gia đình nghèo tại một làng chài nghèo vùng duyên hải miền trung PY. Tao không nói tên huyện được vì tao dùng tên thật và lý do tao sẽ nói sau.
Đó là vào mùa mưa bão miền trung vào tháng 10 khi vừa khai giảng năm học mới. Bản thân tao từ nhỏ chăm học, học rất giỏi, tao đậu vào trường chuyên lớp toán 1, năm đó khai giảng tao phải vô TH để học và ở ký túc xá của trường( tao k nói tên quê là vì chỗ làng chài nha tao có mỗi tao đậu trường chuyên và sau này đậu bác sĩ dh y dược HCM và bsnt cùng năm tốt nghiệp nên tao nói thì ai cũng biết, mà kệ mẹ đi có biết cũng chả sao
) tiếp tục câu chuyện là trong suốt thời cấp 2 tao đi học có biết mùi gái bao giờ đâu, vì tao chỉ lo học, nhưng lâu lâu tao vẫn bị nứng và ngủ mộng tinh. Năm đó TH chưa nổi du lịch như bây giờ, dưới rừng dương đường Độc Lập còn tối lắm, mấy con đĩ già tối nào cũng lượn lờ dưới đó, thấy xe người đi qua đi lại là chiếu đèn pin như ra hiệu. Hồi đó tao mới vô lớp 10 mặc dù là trai làng chài nhưng từ nhỏ sanh ra tao nhỏ con và cũng không có sức khoẻ, mà vậy cũng là may tao đéo bị bắt đi biển như anh hai và anh ba tao, tao được cho đi học. Tao còn nhớ ngày tao đi học xã có gọi lên khen thưởng cho tao cái bì thư 200 nghìn làm quà. Khi đi học ở TH tao đã lần mò xuống con đường độc lập ấy. Lần đó bà đĩ già quắt tao vô kêu đi chơi không anh, mặt tao non choẹt nhưng chắc trời tối nên không nhận ra, tao đanh liều hỏi nhiêu ( lúc đó tim tao đập loạn xạ hồi hợp không tả nổi), con đĩ già kêu tàu nhanh sáu chục. Chỉ có tàu nhanh thôi, làm ngay tại hàng dương phía sau. Tao chưa kịp trả lời nó kéo tao vô luôn, nó trải tấm khăn ra kêu tao ngồi xuống, nói đưa tiền, tiền trước, rồi nó cởi quần tao ra sục sục mấy cái, rồi tròng cái bao vô, nó cởi quần ra, cởi một bên còn chừa ống quần còn lại ngồi lên người tao. Nó nhúng tao chả đếm được mấy cái nhưng tao chỉ nhớ chưa đc 30 giây tao ra mẹ rồi. Nó bảo gì nhanh dữ ông, rồi kéo quần lên kết thúc giao dịch, nó bỏ đi ra chỗ đón khách tiếp theo bỏ mặc tao ngồi đó giữa đêm lạnh lồm cồm bò dậy mặc quần đi về.
Ám ảnh là ngày hôm sau, tao sợ bị bệnh, hồi đó làm gì có internet mà tra cứu sợ vãi cả lồn ra. Buổi trưa học xong tao lần mò xuống cái bãi dương hôm qua để coi cái bao nó vứt đó có bị rách hay lủng gì không. Xuống đó thì xung quanh quá trời bao, đụ má tao bối rối vl ra , nhưng vì sợ tao cũng nhặt những cái thấy được lên để kiểm tra xem như thế nào.
Dài quá thôi tao xin ngừng ở đây. Chúc mấy tml chúng mày năm mới khoẻ mạnh, an khang, hạnh phúc nhé.
Chuyện cách đây cũng ngót nghét gần 20 năm rồi hồi tao còn là đứa học sinh lớp 10. Tao sinh ra trong một gia đình nghèo tại một làng chài nghèo vùng duyên hải miền trung PY. Tao không nói tên huyện được vì tao dùng tên thật và lý do tao sẽ nói sau.
Đó là vào mùa mưa bão miền trung vào tháng 10 khi vừa khai giảng năm học mới. Bản thân tao từ nhỏ chăm học, học rất giỏi, tao đậu vào trường chuyên lớp toán 1, năm đó khai giảng tao phải vô TH để học và ở ký túc xá của trường( tao k nói tên quê là vì chỗ làng chài nha tao có mỗi tao đậu trường chuyên và sau này đậu bác sĩ dh y dược HCM và bsnt cùng năm tốt nghiệp nên tao nói thì ai cũng biết, mà kệ mẹ đi có biết cũng chả sao
) tiếp tục câu chuyện là trong suốt thời cấp 2 tao đi học có biết mùi gái bao giờ đâu, vì tao chỉ lo học, nhưng lâu lâu tao vẫn bị nứng và ngủ mộng tinh. Năm đó TH chưa nổi du lịch như bây giờ, dưới rừng dương đường Độc Lập còn tối lắm, mấy con đĩ già tối nào cũng lượn lờ dưới đó, thấy xe người đi qua đi lại là chiếu đèn pin như ra hiệu. Hồi đó tao mới vô lớp 10 mặc dù là trai làng chài nhưng từ nhỏ sanh ra tao nhỏ con và cũng không có sức khoẻ, mà vậy cũng là may tao đéo bị bắt đi biển như anh hai và anh ba tao, tao được cho đi học. Tao còn nhớ ngày tao đi học xã có gọi lên khen thưởng cho tao cái bì thư 200 nghìn làm quà. Khi đi học ở TH tao đã lần mò xuống con đường độc lập ấy. Lần đó bà đĩ già quắt tao vô kêu đi chơi không anh, mặt tao non choẹt nhưng chắc trời tối nên không nhận ra, tao đanh liều hỏi nhiêu ( lúc đó tim tao đập loạn xạ hồi hợp không tả nổi), con đĩ già kêu tàu nhanh sáu chục. Chỉ có tàu nhanh thôi, làm ngay tại hàng dương phía sau. Tao chưa kịp trả lời nó kéo tao vô luôn, nó trải tấm khăn ra kêu tao ngồi xuống, nói đưa tiền, tiền trước, rồi nó cởi quần tao ra sục sục mấy cái, rồi tròng cái bao vô, nó cởi quần ra, cởi một bên còn chừa ống quần còn lại ngồi lên người tao. Nó nhúng tao chả đếm được mấy cái nhưng tao chỉ nhớ chưa đc 30 giây tao ra mẹ rồi. Nó bảo gì nhanh dữ ông, rồi kéo quần lên kết thúc giao dịch, nó bỏ đi ra chỗ đón khách tiếp theo bỏ mặc tao ngồi đó giữa đêm lạnh lồm cồm bò dậy mặc quần đi về.Ám ảnh là ngày hôm sau, tao sợ bị bệnh, hồi đó làm gì có internet mà tra cứu sợ vãi cả lồn ra. Buổi trưa học xong tao lần mò xuống cái bãi dương hôm qua để coi cái bao nó vứt đó có bị rách hay lủng gì không. Xuống đó thì xung quanh quá trời bao, đụ má tao bối rối vl ra , nhưng vì sợ tao cũng nhặt những cái thấy được lên để kiểm tra xem như thế nào.
Dài quá thôi tao xin ngừng ở đây. Chúc mấy tml chúng mày năm mới khoẻ mạnh, an khang, hạnh phúc nhé.
Chỉnh sửa cuối:



