Thân ái !
Ngoài lề chút : ủa mấy ông cua gái nhà lành nó phải từ từ , con gái người ta mặc dù ko có xinh đi chăng nữa - cũng ko phải mấy ông thích là dứt được đâu . Nhiê khi có tiền đi đúng chỗ kiếm được mấy em trẻ đẹp xinh lại chiều - nhưng mà cảm xúc nó ko có - chỉ phê phần thể xác thôi . cái cảm giác chinh phục nó vẫn khác bọt - mấy ní nào đã từng thì comment cho anh em biết thêm .
- Sáng thứ 7 : Sáng nay tao đi trễ do bận công chuyện - tao dô phòng có mình em đang làm báo cáo ( mấy đứa em nv kia đi xuống nhà máy giám sát rồi - giờ nghỉ hoặc giừo trưa mới lên ) . tao dô thấy em ngồi đang làm báo cáo - mặc áo đồng phục ngoài của công ty - cơ mà con mắt tao liếc sơ thấy nay em mặc quần tây . Ngó ngó trên bàn thấy vẫn mua ổi mà cả vú sữa vàng nữa ( thường ngày thì 100% quần Jean ) . Tao nghĩ cũng bình thường , cái tao chả bộ hỏi ủa vú sữa ở đâu đó ?
em nói : thì bữa mấy đứa nghe sếp nói thèm ăn vú sữa cái nay tụi nó mang lên cty cho sếp đó ( bữa chắc mấy đưa về quê mang lên mà cất phòng trọ ăn nè - cái này mang lên được có mấy trái ) . Cái em nói để xẻ cho sếp ăn hen , cái em đi lấy đĩa dao cắt 2 trái xong mang lại bàn cho tôi 2 miếng để trên tờ giấy nháp A4 , mời sếp ăn đi nè , vú sữa đó .
- Tối ghẹo ẻm nói : đấy là có người không hiểu ý tôi rồi - tôi là thèm vú sữa là vú mà có sữa ấy chứ không phải vú sữa nhen , em liếc tui nói sếp dạo này bậy bạ hết sức , mấy đứa em nó nghe thấy nó cười cho . Tôi mới nói là - bữa thấy có vú sữa xanh xanh đó nên tự nhiên thèm ngang vậy á , cái em im im về bàn .
À cái phòng tôi có dán kính mờ với phòng Qc riêng nên cũng gần như không có ai ra vào - với để 1 đường line ngay tầm mắt để quan sát thêm bên ngoài .
Lát sau tôi đi ra ngoài kiểm tra , lúc vào phòng thì thấy em cởi cáo đồng phục ra rồi - bên trong là cái áo sơ mi xanh huyền thoại mà tôi thích , tự nhiên đơ mấy giây ( đầu tính toán hàng tỷ tỷ phép tính xem là ủa ủa vậy là sao ? kết quả gì đây ? cơ mà với giác quan thứ 6 ngàn lẻ 1 đêm tôi biết em bật đèn xanh rồi . ông nào mà ko biết nữa thì đâm đầu vào gối mà chết .
- Tôi đi về phía em , xong nói ui màu xanh huyền thoại mà tôi thích nè , em cũng ko nói gì luôn ( tôi nghĩ chắc em cũng đấu tranh tư tưởng , kiểu vừa phải nết na nhu mì , mà tự nhiên có người khen thì cũng thích nhưng ko thể biểu lộ quá nhiều được - nó mất giá trị con người đi ) . Tôi đến gần nhìn màn vi tính thì thấy em đang nhập dữ liệu báo cáo - tôi đứng bên trái em xong dặt nhẹ tay lên vai phải em - nói nhỏ nhập dữ liệu gì mà tập trung dữ vậy , em không nói gì cái tay tôi mà nói - thì nhập xong chiều nay còn báo cáo tuần cho sếp nè chứ đâu , chứ để chiều mới làm rồi về trễ , nay cuối tuần mà . Tôi đứng ngó ngó , cái miệng thì nói chuyện với em về cái bảng dữ liệu , tay thì xoa xoa vai em - thấy em ko phản đối gì cái tôi áp dụng chiêu cũ - đưa xích xuống lưng xoa xoa men theo áo ngực em - cơ mà bữa nay em mặc áo thường mấy ní - không phải loại ren - nên cảm xúc nó tụt 1 điểm - cơ mà vẫn sướng tay - được xíu cái em nói - sếp về chỗ đi - không có người ta thấy bây giờ - tôi nghe vậy mở cờ trong bụng rồi kâka - kiểu như người ta cho đó - mà phải kín đáo nha chưa .
Tôi ghé gần gần tai em nói nhỏ - cơ mà bữa nay đường đi thẳng quá , con đường nó phải có nhiều khúc cua , như vậy ôm cua mới thích - em nói ủa tự nhiên đường gì ở đây sếp , tôi xoa mạnh phần sau áo ngực em ngay cái móc khoá - tôi nói thì ở đây nè - tôi thích kiểu mà bữa say say sờ thấy nó ấy . em quay qua nhìn tôi - xong em nói - thì ra bữa sếp giả vờ lợi dụng người ta nha , vậy là không có tốt đâu đấy .
Tôi nói : ủa chứ ai thích làm trai ngoan đâu , làm trai ngoan quá gái họ chê - phải hư hư chút gái mới mê , cái tôi đưa tay sờ lướt dái tai em nhanh như một cơn gió cái tôi về bàn ngồi - tôi để ý thấy em đỏ mặt lên kaka . làm chung lâu vậy mà nay tôi biết em đỏ mặt ấy , mấy cô gái bây giờ còn biết đỏ mặt là hàng hiếm nha mấy ní .
Được xíu cái em mặc lại áo đồng phục đi xuống nhà máy , đến trưa em lên cùng mọi người tôi để ý thấy em vẫn mặc áo đồng phục không, tôi nhắn zalo em : sao không cởi áo ngoài ra cho tôi ngắm - mặc chi rứa nhìn kín mít thế kia . Em không thèm nhắn lại luôn mấy ní ơi . em mặc đến chiều luôn , xong lúc gần hết giờ làm buổi chiều ( lúcmọi người sắp dô phòng )- em mới đứng lên cởi áo ngoài ra xong em vội vàng mặc cái áo khoác của em dô -giờ tôi mới ngắm được cái phần mông em , nó căng tròn hết sức , có đường gân 2 bên - mấy ní biết là cái gì mà đúng không - nhìn căng tròn là chảy nước miếng rồi . tôi nói em là u chu choa - từ trước giờ mới thấy nay mặc quần tây đấy - nhìn dáng đẹp ghê cơ , cái này là chồng có số hưởng rồi , phải chi mình cũng có phần nhỉ ? emnhìn tôi cười cười ...
qua mấy tuần kế tiếp :
- Tôi vẫn thỉnh thoảng ghé qua bàn em và cái tay tôi vẫn như mọi lần ( cơ mà không có bữa nào tôi thấy mặc áo ren nữa cả hơi thất vọng ) , chắc em ngại sợ đồng nghiệp nhìn thấy chăng ) - cơ mà đàn ông ai không tham - cái gì nó quen tay rồi là nó muốn cái khác nữa cơ chứ quen tay rồi là nhanh chán lắm , còn nhiều chỗ chưa được khám phá nữa cơ mà - nhưng đi làm ở cty đông người cũng khó , nên mãi không có tiến triển gì thêm ...
- Cho đến một hôm ....................................................................
Ngoài lề chút : ủa mấy ông cua gái nhà lành nó phải từ từ , con gái người ta mặc dù ko có xinh đi chăng nữa - cũng ko phải mấy ông thích là dứt được đâu . Nhiê khi có tiền đi đúng chỗ kiếm được mấy em trẻ đẹp xinh lại chiều - nhưng mà cảm xúc nó ko có - chỉ phê phần thể xác thôi . cái cảm giác chinh phục nó vẫn khác bọt - mấy ní nào đã từng thì comment cho anh em biết thêm .
- Sáng thứ 7 : Sáng nay tao đi trễ do bận công chuyện - tao dô phòng có mình em đang làm báo cáo ( mấy đứa em nv kia đi xuống nhà máy giám sát rồi - giờ nghỉ hoặc giừo trưa mới lên ) . tao dô thấy em ngồi đang làm báo cáo - mặc áo đồng phục ngoài của công ty - cơ mà con mắt tao liếc sơ thấy nay em mặc quần tây . Ngó ngó trên bàn thấy vẫn mua ổi mà cả vú sữa vàng nữa ( thường ngày thì 100% quần Jean ) . Tao nghĩ cũng bình thường , cái tao chả bộ hỏi ủa vú sữa ở đâu đó ?
em nói : thì bữa mấy đứa nghe sếp nói thèm ăn vú sữa cái nay tụi nó mang lên cty cho sếp đó ( bữa chắc mấy đưa về quê mang lên mà cất phòng trọ ăn nè - cái này mang lên được có mấy trái ) . Cái em nói để xẻ cho sếp ăn hen , cái em đi lấy đĩa dao cắt 2 trái xong mang lại bàn cho tôi 2 miếng để trên tờ giấy nháp A4 , mời sếp ăn đi nè , vú sữa đó .
- Tối ghẹo ẻm nói : đấy là có người không hiểu ý tôi rồi - tôi là thèm vú sữa là vú mà có sữa ấy chứ không phải vú sữa nhen , em liếc tui nói sếp dạo này bậy bạ hết sức , mấy đứa em nó nghe thấy nó cười cho . Tôi mới nói là - bữa thấy có vú sữa xanh xanh đó nên tự nhiên thèm ngang vậy á , cái em im im về bàn .
À cái phòng tôi có dán kính mờ với phòng Qc riêng nên cũng gần như không có ai ra vào - với để 1 đường line ngay tầm mắt để quan sát thêm bên ngoài .
Lát sau tôi đi ra ngoài kiểm tra , lúc vào phòng thì thấy em cởi cáo đồng phục ra rồi - bên trong là cái áo sơ mi xanh huyền thoại mà tôi thích , tự nhiên đơ mấy giây ( đầu tính toán hàng tỷ tỷ phép tính xem là ủa ủa vậy là sao ? kết quả gì đây ? cơ mà với giác quan thứ 6 ngàn lẻ 1 đêm tôi biết em bật đèn xanh rồi . ông nào mà ko biết nữa thì đâm đầu vào gối mà chết .
- Tôi đi về phía em , xong nói ui màu xanh huyền thoại mà tôi thích nè , em cũng ko nói gì luôn ( tôi nghĩ chắc em cũng đấu tranh tư tưởng , kiểu vừa phải nết na nhu mì , mà tự nhiên có người khen thì cũng thích nhưng ko thể biểu lộ quá nhiều được - nó mất giá trị con người đi ) . Tôi đến gần nhìn màn vi tính thì thấy em đang nhập dữ liệu báo cáo - tôi đứng bên trái em xong dặt nhẹ tay lên vai phải em - nói nhỏ nhập dữ liệu gì mà tập trung dữ vậy , em không nói gì cái tay tôi mà nói - thì nhập xong chiều nay còn báo cáo tuần cho sếp nè chứ đâu , chứ để chiều mới làm rồi về trễ , nay cuối tuần mà . Tôi đứng ngó ngó , cái miệng thì nói chuyện với em về cái bảng dữ liệu , tay thì xoa xoa vai em - thấy em ko phản đối gì cái tôi áp dụng chiêu cũ - đưa xích xuống lưng xoa xoa men theo áo ngực em - cơ mà bữa nay em mặc áo thường mấy ní - không phải loại ren - nên cảm xúc nó tụt 1 điểm - cơ mà vẫn sướng tay - được xíu cái em nói - sếp về chỗ đi - không có người ta thấy bây giờ - tôi nghe vậy mở cờ trong bụng rồi kâka - kiểu như người ta cho đó - mà phải kín đáo nha chưa .
Tôi ghé gần gần tai em nói nhỏ - cơ mà bữa nay đường đi thẳng quá , con đường nó phải có nhiều khúc cua , như vậy ôm cua mới thích - em nói ủa tự nhiên đường gì ở đây sếp , tôi xoa mạnh phần sau áo ngực em ngay cái móc khoá - tôi nói thì ở đây nè - tôi thích kiểu mà bữa say say sờ thấy nó ấy . em quay qua nhìn tôi - xong em nói - thì ra bữa sếp giả vờ lợi dụng người ta nha , vậy là không có tốt đâu đấy .
Tôi nói : ủa chứ ai thích làm trai ngoan đâu , làm trai ngoan quá gái họ chê - phải hư hư chút gái mới mê , cái tôi đưa tay sờ lướt dái tai em nhanh như một cơn gió cái tôi về bàn ngồi - tôi để ý thấy em đỏ mặt lên kaka . làm chung lâu vậy mà nay tôi biết em đỏ mặt ấy , mấy cô gái bây giờ còn biết đỏ mặt là hàng hiếm nha mấy ní .
Được xíu cái em mặc lại áo đồng phục đi xuống nhà máy , đến trưa em lên cùng mọi người tôi để ý thấy em vẫn mặc áo đồng phục không, tôi nhắn zalo em : sao không cởi áo ngoài ra cho tôi ngắm - mặc chi rứa nhìn kín mít thế kia . Em không thèm nhắn lại luôn mấy ní ơi . em mặc đến chiều luôn , xong lúc gần hết giờ làm buổi chiều ( lúcmọi người sắp dô phòng )- em mới đứng lên cởi áo ngoài ra xong em vội vàng mặc cái áo khoác của em dô -giờ tôi mới ngắm được cái phần mông em , nó căng tròn hết sức , có đường gân 2 bên - mấy ní biết là cái gì mà đúng không - nhìn căng tròn là chảy nước miếng rồi . tôi nói em là u chu choa - từ trước giờ mới thấy nay mặc quần tây đấy - nhìn dáng đẹp ghê cơ , cái này là chồng có số hưởng rồi , phải chi mình cũng có phần nhỉ ? emnhìn tôi cười cười ...
qua mấy tuần kế tiếp :
- Tôi vẫn thỉnh thoảng ghé qua bàn em và cái tay tôi vẫn như mọi lần ( cơ mà không có bữa nào tôi thấy mặc áo ren nữa cả hơi thất vọng ) , chắc em ngại sợ đồng nghiệp nhìn thấy chăng ) - cơ mà đàn ông ai không tham - cái gì nó quen tay rồi là nó muốn cái khác nữa cơ chứ quen tay rồi là nhanh chán lắm , còn nhiều chỗ chưa được khám phá nữa cơ mà - nhưng đi làm ở cty đông người cũng khó , nên mãi không có tiến triển gì thêm ...
- Cho đến một hôm ....................................................................




