Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Sài Gòn Massage Sao Băng và nỗi nhớ!

Lượt xem: 1931

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2165 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Thichliembuom

Checker Chính Thức
11/1/19
268
613
146
TPHCM
VND
0
Tín dụng
4,045
Trời chiều buồn mang theo một nỗi nhớ vô hình, thổn thức. Mưa thì mỗi lúc một nặng dần, rồi xối xả như muốn trút hết những nỗi hờn của trời vào lòng đất âm u. Từng cơn gió lạnh ngang vai, réo rắt, quật thẳng vào mặt người, lạnh buốt. Cái lạnh tái tê của buổi chiều tàn gây cho con người ta bao suy tư, lạc lỏng. Giây phút ấy dường như réo gọi, đưa tôi trở về với bản ngã của mình, của đam mê, dục vọng.

Chẳng có gì ngăn được tôi tìm đến em – cô gái bé nhỏ với đôi mắt híp. Và như thường lệ, em vẫn là cô gái làm dịch vụ, còn tôi là vị khách đi tìm thú vui hoan lạc. Đó là một quy luật của cuộc sống, cung và cầu, bán và mua, cho và nhận, âm và dương. Và sau những cuộc gặp, những lần trao đổi thỏa theo quy luật ấy, em vẫn là em, tôi vẫn là tôi, như 2 người dưng ngược lối. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ko có cuộc gặp trong buổi chiều tàn mưa buồn tầm tã hôm nay.

Có lẽ cái lạnh buốt của cơn mưa bất chợt làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Đó là lúc vô tình ánh mắt lướt qua nhau. Là lúc tôi cố gắng dùng hết các mánh khóe của mình hòng chiếm trọn đôi môi nhỏ xinh của em trong khoảnh khắc. Chỉ cần một giây thôi cũng đủ làm tim tôi loạn nhịp, vui sướng, ngọt ngào. Và 1 giây ngắn ngủi ấy, tôi cũng kịp nhận ra nhiều thứ về em.

Đôi mắt híp, trầm buồn như chực chờ rơi lệ. Có lẽ cái vùng quê đầy nắng, gió và những vất vả, nhọc nhằn đó đã tạo nên con người em với giọng nói, điệu cười, ánh mắt hiền, chân chất và bao nỗi suy tư. Tôi nhận ra điều đó bởi cũng một thời lớn lên ở vùng đất nắng, gió đầy khó khăn.
Đã có những lúc em thẫn thờ, ánh mắt xa xăm, nghĩ ngợi. Tôi vội hỏi, em chỉ đáp: “dạ ko, ko có gì”. Ừ, ko có gì, em cứ như thế để thời gian vội vã trôi.

Chiều tàn, mưa dứt, tiếng lách cách của chiếc kim đồng hồ đưa 2 con người trở về với thực tại. Cô gái nhỏ cười hiền, chia tay khách như một lẽ thường tình.

Có lẽ hôm nay là một ngày thật lạ đối với tôi cả trong hành động và suy nghĩ. Với em, tôi là vị khách qua đường, đam mê dục vọng. Nhưng với tôi, có lẽ em ở một vị trí khác, hơn một cô gái tầm thường đổi chác đam mê.
Họ gọi em với bí danh 08 hay một cái tên mỹ miều. Nhưng riêng tôi, em mãi vẫn là bé híp – cô gái bé nhỏ mà tôi có thể ôm gọn trong vòng tay.
Một ngày thật lạ và tôi chẳng thể dối lòng. Hơn ai hết, tôi biết rõ, tôi nhớ em!
 
Chỉnh sửa cuối:

Check ker

Checker Tập Sự
23/2/20
618
1,275
88
Tan phu hồ chi minh
VND
0
Tín dụng
4,711
Trời chiều buồn mang theo một nỗi nhớ vô hình, thổn thức. Mưa thì mỗi lúc một nặng dần, rồi xối xả như muốn trút hết những nỗi hờn của trời vào lòng đất âm u. Từng cơn gió lạnh ngang vai, réo rắt, quật thẳng vào mặt người, lạnh buốt. Cái lạnh tái tê của buổi chiều tàn gây cho con người ta bao suy tư, lạc lỏng. Giây phút ấy dường như réo gọi, đưa tôi trở về với bản ngã của mình, của đam mê, dục vọng.

Chẳng có gì ngăn được tôi tìm đến em – cô gái bé nhỏ với đôi mắt híp. Và như thường lệ, em vẫn là cô gái làm dịch vụ, còn tôi là vị khách đi tìm thú vui hoan lạc. Đó là một quy luật của cuộc sống, cung và cầu, bán và mua, cho và nhận, âm và dương. Và sau những cuộc gặp, những lần trao đổi thỏa theo quy luật ấy, em vẫn là em, tôi vẫn là tôi, như 2 người dưng ngược lối. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ko có cuộc gặp trong buổi chiều tàn mưa buồn tầm tã hôm nay.

Có lẽ cái lạnh buốt của cơn mưa bất chợt làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Đó là lúc vô tình ánh mắt lướt qua nhau. Là lúc tôi cố gắng dùng hết các mánh khóe của mình hòng chiếm trọn đôi môi nhỏ xinh của em trong khoảnh khắc. Chỉ cần một giây thôi cũng đủ làm tim tôi loạn nhịp, vui sướng, ngọt ngào. Và 1 giây ngắn ngủi ấy, tôi cũng kịp nhận ra nhiều thứ về em.

Đôi mắt híp, trầm buồn như chực chờ rơi lệ. Có lẽ cái vùng quê đầy nắng, gió và những vất vả, nhọc nhằn đó đã tạo nên con người em với giọng nói, điệu cười, ánh mắt hiền, chân chất và bao nỗi suy tư. Tôi nhận ra điều đó bởi cũng một thời lớn lên ở vùng đất nắng, gió đầy khó khăn.
Đã có những lúc em thẫn thờ, ánh mắt xa xăm, nghĩ ngợi. Tôi vội hỏi, em chỉ đáp: “dạ ko, ko có gì”. Ừ, ko có gì, em cứ như thế để thời gian vội vã trôi.

Chiều tàn, mưa dứt, tiếng lách cách của chiếc kim đồng hồ đưa 2 con người trở về với thực tại. Cô gái nhỏ cười hiền, chia tay khách như một lẽ thường tình.

Có lẽ hôm nay là một ngày thật lạ đối với tôi cả trong hành động và suy nghĩ. Với em, tôi là vị khách qua đường, đam mê dục vọng. Nhưng với tôi, có lẽ em ở một vị trí khác, hơn một cô gái tầm thường đổi chác đam mê.
Họ gọi em với bí danh 08 hay một cái tên mỹ miều. Nhưng riêng tôi, em mãi vẫn là bé híp – cô gái bé nhỏ mà tôi có thể ôm gọn trong vòng tay.
Một ngày thật lạ và tôi chẳng thể dối lòng. Hơn ai hết, tôi biết rõ, tôi nhớ em!
Nó ko phải rp.hay lắm.bác đang tâm sự thì đúng hơn.có lẽ văn chương ở cái vùng quê đầy nắng và gió nó luôn ở trong mỗi con người chúng ta. Vẫn muốn trở về tuy rằng chính mình rời bỏ nó Đi. Thanks a. Người ae.
 
P

Peconngaytho

Guest
Hữu nhất mỹ nhân hề, kiến chi bất vong.
Nhất nhất bất kiến hề, tư chi như cuồng.

( Có một giai nhân, gặp rồi không thể quên.
Một ngày không gặp gỡ, nhớ như điên cuồng. )
 

Phudu

Tập Tành Ăn Chơi
11/2/19
123
52
40
67
42lanhbinhthangq11
VND
0
Tín dụng
425
Trời chiều buồn mang theo một nỗi nhớ vô hình, thổn thức. Mưa thì mỗi lúc một nặng dần, rồi xối xả như muốn trút hết những nỗi hờn của trời vào lòng đất âm u. Từng cơn gió lạnh ngang vai, réo rắt, quật thẳng vào mặt người, lạnh buốt. Cái lạnh tái tê của buổi chiều tàn gây cho con người ta bao suy tư, lạc lỏng. Giây phút ấy dường như réo gọi, đưa tôi trở về với bản ngã của mình, của đam mê, dục vọng.

Chẳng có gì ngăn được tôi tìm đến em – cô gái bé nhỏ với đôi mắt híp. Và như thường lệ, em vẫn là cô gái làm dịch vụ, còn tôi là vị khách đi tìm thú vui hoan lạc. Đó là một quy luật của cuộc sống, cung và cầu, bán và mua, cho và nhận, âm và dương. Và sau những cuộc gặp, những lần trao đổi thỏa theo quy luật ấy, em vẫn là em, tôi vẫn là tôi, như 2 người dưng ngược lối. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ko có cuộc gặp trong buổi chiều tàn mưa buồn tầm tã hôm nay.

Có lẽ cái lạnh buốt của cơn mưa bất chợt làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Đó là lúc vô tình ánh mắt lướt qua nhau. Là lúc tôi cố gắng dùng hết các mánh khóe của mình hòng chiếm trọn đôi môi nhỏ xinh của em trong khoảnh khắc. Chỉ cần một giây thôi cũng đủ làm tim tôi loạn nhịp, vui sướng, ngọt ngào. Và 1 giây ngắn ngủi ấy, tôi cũng kịp nhận ra nhiều thứ về em.

Đôi mắt híp, trầm buồn như chực chờ rơi lệ. Có lẽ cái vùng quê đầy nắng, gió và những vất vả, nhọc nhằn đó đã tạo nên con người em với giọng nói, điệu cười, ánh mắt hiền, chân chất và bao nỗi suy tư. Tôi nhận ra điều đó bởi cũng một thời lớn lên ở vùng đất nắng, gió đầy khó khăn.
Đã có những lúc em thẫn thờ, ánh mắt xa xăm, nghĩ ngợi. Tôi vội hỏi, em chỉ đáp: “dạ ko, ko có gì”. Ừ, ko có gì, em cứ như thế để thời gian vội vã trôi.

Chiều tàn, mưa dứt, tiếng lách cách của chiếc kim đồng hồ đưa 2 con người trở về với thực tại. Cô gái nhỏ cười hiền, chia tay khách như một lẽ thường tình.

Có lẽ hôm nay là một ngày thật lạ đối với tôi cả trong hành động và suy nghĩ. Với em, tôi là vị khách qua đường, đam mê dục vọng. Nhưng với tôi, có lẽ em ở một vị trí khác, hơn một cô gái tầm thường đổi chác đam mê.
Họ gọi em với bí danh 08 hay một cái tên mỹ miều. Nhưng riêng tôi, em mãi vẫn là bé híp – cô gái bé nhỏ mà tôi có thể ôm gọn trong vòng tay.
Một ngày thật lạ và tôi chẳng thể dối lòng. Hơn ai hết, tôi biết rõ, tôi nhớ em!
ĐÉO BIẾT VIẾT GÌ..... MÀY ĐI SỐ MẤY MÀ MẤT HỒN VẬY
 
  • Haha
Reactions: Check ker

DươngTưLạc

Tập Tành Ăn Chơi
15/3/20
452
237
37
TP.HCM
VND
0
Tín dụng
1,812
Ak ak bé 08 đây mà
Thánh rp nhận em một lạy ạ văn thế này chắc bác làm tòa soạn báo thanh niên hả
 

Trương Vô Kỵ

Bé Đang Tập Nói
11/7/20
132
128
23
32
Sài Gòn
VND
0
Tín dụng
703
Trời chiều buồn mang theo một nỗi nhớ vô hình, thổn thức. Mưa thì mỗi lúc một nặng dần, rồi xối xả như muốn trút hết những nỗi hờn của trời vào lòng đất âm u. Từng cơn gió lạnh ngang vai, réo rắt, quật thẳng vào mặt người, lạnh buốt. Cái lạnh tái tê của buổi chiều tàn gây cho con người ta bao suy tư, lạc lỏng. Giây phút ấy dường như réo gọi, đưa tôi trở về với bản ngã của mình, của đam mê, dục vọng.

Chẳng có gì ngăn được tôi tìm đến em – cô gái bé nhỏ với đôi mắt híp. Và như thường lệ, em vẫn là cô gái làm dịch vụ, còn tôi là vị khách đi tìm thú vui hoan lạc. Đó là một quy luật của cuộc sống, cung và cầu, bán và mua, cho và nhận, âm và dương. Và sau những cuộc gặp, những lần trao đổi thỏa theo quy luật ấy, em vẫn là em, tôi vẫn là tôi, như 2 người dưng ngược lối. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ko có cuộc gặp trong buổi chiều tàn mưa buồn tầm tã hôm nay.

Có lẽ cái lạnh buốt của cơn mưa bất chợt làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Đó là lúc vô tình ánh mắt lướt qua nhau. Là lúc tôi cố gắng dùng hết các mánh khóe của mình hòng chiếm trọn đôi môi nhỏ xinh của em trong khoảnh khắc. Chỉ cần một giây thôi cũng đủ làm tim tôi loạn nhịp, vui sướng, ngọt ngào. Và 1 giây ngắn ngủi ấy, tôi cũng kịp nhận ra nhiều thứ về em.

Đôi mắt híp, trầm buồn như chực chờ rơi lệ. Có lẽ cái vùng quê đầy nắng, gió và những vất vả, nhọc nhằn đó đã tạo nên con người em với giọng nói, điệu cười, ánh mắt hiền, chân chất và bao nỗi suy tư. Tôi nhận ra điều đó bởi cũng một thời lớn lên ở vùng đất nắng, gió đầy khó khăn.
Đã có những lúc em thẫn thờ, ánh mắt xa xăm, nghĩ ngợi. Tôi vội hỏi, em chỉ đáp: “dạ ko, ko có gì”. Ừ, ko có gì, em cứ như thế để thời gian vội vã trôi.

Chiều tàn, mưa dứt, tiếng lách cách của chiếc kim đồng hồ đưa 2 con người trở về với thực tại. Cô gái nhỏ cười hiền, chia tay khách như một lẽ thường tình.

Có lẽ hôm nay là một ngày thật lạ đối với tôi cả trong hành động và suy nghĩ. Với em, tôi là vị khách qua đường, đam mê dục vọng. Nhưng với tôi, có lẽ em ở một vị trí khác, hơn một cô gái tầm thường đổi chác đam mê.
Họ gọi em với bí danh 08 hay một cái tên mỹ miều. Nhưng riêng tôi, em mãi vẫn là bé híp – cô gái bé nhỏ mà tôi có thể ôm gọn trong vòng tay.
Một ngày thật lạ và tôi chẳng thể dối lòng. Hơn ai hết, tôi biết rõ, tôi nhớ em!
bác chân ái số 8 à :)))
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan