Sau bao nhiêu ngày hầm hố, vận đen dường như vẫn chưa chịu buông tha t chúng m ak. Thất bại và ngán ngẩm vs việc đi hàng. T cũng mon men qua con đường rau cỏ. E này ko xinh lắm. T cò cưa cỡ 3 tuần gì rồi đấy, tại cũng ko hứng thú lắm. Rồi hứa a mua hàng cho e blah blah. Qua trò chuyện thì mới bik e là sv năm 1 mới ở quê lên đc nửa năm. Mà em nó làm cho cty A tạm giấu tên. E phải bán hàng gì gì mà ko có lương cứng ấy. Nhiều khi phải tự mua gì gì đó. Nghe tới đây là t bik đa cấp cmnr. Cà phê cà pháo nói chuyện vui vẻ, t nghĩ chắc 1 note đc. Vậy là t nghe mấy tml gạ gạ. Em nó từ chối nhưng t cũng ráng lượn vô khu trung sơn. E nó sợ quá nhảy xuống xe luôn mấy tml ak. T năn nỉ mãi mới cho chở về. Về e nó đưa t lọ nc hoa lúc nãy t nói mua ấy. Thật ra t cũng ko có nhu cầu nc hoa blah blah lắm nên bỏ tiền ra t thấy cũng tiếc, và t biết chắc t có thể mua rẻ hơn ngoài thị trường. Nhưng t ko thể từ chối đc. Nhọ cái t ko mang theo đủ tiền mặt nên bảo để chuyển khoản. E nói thôi lát về a chuyển cũng đc giờ e mệt quá rồi đi vô luôn. Buồn thật, thử hỏi là một tml nào chơi ác nó ôm lọ nc hoa chạy luôn có phải chết e ko. Trong đầu cũng thoáng lên cái suy nghĩ tiểu nhân ấy. T làm vậy nói thật cũng chả bố con ai biết, ko mất tiền còn đc lọ nc hoa. Nhưng t ko thể chúng m ak. Đơn giản là con người t ko đc đào tạo để có thể trở thành khốn nạn đến thế. Và t đã thanh toán đủ cho e nó kèm theo lời xin lỗi và khuyên e nó ko vướng sâu vào con đg đa cấp ...







