Thấy mấy ông bàn luận chuyện này có nhiều luồng ý kiến nên tui cũng góp vui, đối với mấy ông chăn lâu mà ko dc thì cảm thấy khó ăn và khó tin còn mấy ông mà cứ nói vài câu xong có cuộc hẹn gặp và sau đó chở vào ks thì lại thấy dễ. Giống như người nghèo thì thấy kiếm tiền là khó còn người giàu thấy kiếm tiền là dễ ấy. Nói cho đúng thì cũng không phải chăn dắt gì, nhu cầu giải quyết cho nhau cả. Mấy em cũng không phải dạng vừa để anh em mình muốn chăn là chăn đâu. Mấy em cũng lựa chọn kỹ lắm để an toàn và khi đi chung người khác nhìn vào mấy em còn thấy hãnh diện ít nhất là ko bị mất mặt. Cho nên ông nào chưa chăn được thì đầu tư bản thân mình lên 1 xíu, Học cách nói chuyện tin nhắn với mấy em để dẫn mấy em vào mục đích của mình, khi nói chuyện thì chịu khó chèn mấy từ tiếng anh từ lóng vào ( ko biết thì lên google) , tránh dùng mấy từ “chịch”, “địt”, “khách sạn” nghe nó thô và gây phản cảm. Khi hẹn gặp thì cố gắng sạch sẽ gọn gàng thơm tho tý, tôn trọng đối xử với mấy em như người yêu của mình thì chuyện đưa mấy em lên giường là dễ. Cuối cùng về kinh tế thì đi với mấy em nó cũng tốn tiền đó không ít hơn đi hàng đâu ( được cái nó tình cảm và có cảm xúc), còn mấy ông ko quan trọng cảm xúc mà chỉ muốn giải quyết nhu cầu và cần kỷ năng thì tui khuyên thật nên đi hàng cho khoẻ. “trên đời này ko có bữa ăn nào là miễn phí”