Chào các lão đại lẫn ae núp xó bao lâu trong đây. Sau một thời gian dài theo dõi các lão đại chia sẻ kinh nghiệm, em quyết định tìm em Su 289 để trãi nghiệm refesh thú vui. Tiếc thay, e Su ko còn làm ở đó nữa, làm em lủi thủi quay xe về, bỏ mặc đằng sau bao lời mời gọi. Mỗi lần đi, e mất gần 30p chạy, cơ mà công cốc quay về chưa gặp được huyền thoại. Em cuối cùng núp lùm bao lâu thì đọc được dòng tin, em Su đã dời về 478 ML. Nhận được tin tizo ko thể chuẩn hơn nữa, em phi ngựa chạy thăm e vào một chiều tan tầm mưa lất phất. Lạn qua, lạn lại quán 3 lần cho hợp phong thủy rồi bạo dạn chạy xe vô. Vừa vào thấy có nhỏ nào đó ngồi gát chân lên ghế lướt fb, e có biết mặt mũi e Su đâu. Vào trong hỏi nhỏ có em Su ko. Thế là con nhỏ ngồi ngoài trước lúc nãy lon ton chạy vào. Trời ơi, huyền thoại của ae lùn thí mợ, e tưởng cao 1m7, chân dài chứ. Thôi thì chắc là kỹ thuật của e thay thế cho đôi guốc cho e. Ấn tượng đầu tiên là: phòng tối! Nhưng là tối hẳn, chứ chừa cái đèn ngủ màu xanh lè thấy ma mị quá. Hiển nhiên e đút đầu vào và lăn lộn ko kém phần nhiệt huyết. Ấn tượng mạnh hơn sau khi nghe e nói chuyện là: Su-em khùng dã man!
vừa hỏi em sao nãy thấy e ngồi buồn vậy, em reply ngay câu "chiều giờ ko có c*, bùn thý mẹ. Thấy a mừng mún chết"
ẻm tự nhiên, hồn nhiên như bà điên lun. Tóm lại về kỹ thuật ko bàn thêm, em nó toàn run người trước kỹ thuật của ẻm. Được cái nếu ae nào đang stress, chạy 20p vào gặp ẻm là thấy vui lại liền. Xả lũ là 1 chuyện, cơ mà xả stress trước sự điên điên ko kém phần hung dữ của em Su, làm mình phì cười. Móa, ko tập trung được lấy gì out. Sau 20p chiến đấu vất vã, cuối cùng cũng out trong sung sướng. Tiếc là đường xa quá, ko thì cũng đi thăm ẻm rùi. Thích lúc ẻm nằm trên mình, chà chà. Zú ko có nhưng ấm. Cũng được. Tóm cái quần lại là: tui phát hiện huyền thoại của chúng ta thần thái điên điên zui lắm. Ae đừng có nói ẻm công nghiệp này nọ tội ẻm. Hết.







