Hôm nay rãnh tính viết tiếp câu chuyện của mình. Nhưng đọc cmt có nhiều bậc chính nhân quân tử vào nặng thì chửi, nhẹ thì khuyên bảo. Sao vội vàng quá vậy? Quí vị làm kẻ tiểu nhân này tụt hứng đéo muốn viết tiếp nữa! Mặc dầu câu chuyện sau đó kết thúc có hậu. Tao chỉ nói một điều vì đó là mối tình đầu của tao - yêu tha thiết nên căm thù mãnh liệt. Còn giờ đây tao thích nhất mấy câu thơ này: “ Có vấp ngã, mắt mới nhìn sáng suốt. Có đau thương, lòng mới cứng rắn hơn. Có thẳng căng như một sợi dây đàn, mới tạo nên những âm thanh tuyệt diệu “.


