Hello các tml và ace rphang.
Những tưởng gần Tết công việc nhẹ nhàng bớt cho đầu óc thoải mái thì nhận được bất ngờ từ người mang tên nyc. Chuyện khá là dài, và bắt đầu là...
T với con bé đấy, gọi là A đi, yêu nhau được 2 năm. 2 đứa làm chung cty, t làm BrSE nó là phiên dịch cho bộ phận t. Yêu nhau 2 năm đắng cay ngọt bùi gì cũng trải qua cả rồi, có những lúc tưởng chừng như cái tôi của 2 đứa lớn đến mức không còn chịu đựng được nữa, nhưng cuối cùng nó vẫn là người mềm mỏng chủ động làm hòa. Có những lúc cái tôi của nó lớn đến mức t cảm thấy mình k được sự tôn trọng từ nó, nhưng bằng một cách thần kì, 2 đứa vẫn vượt qua được. Cho đến 1 ngày, hôm ấy đi xem phim, trong cái rạp tối tăm nó thì thầm vào tai t "anh sẽ lấy em chứ"?. T hơi ngạc nhiên, t cũng muốn điều đó, nhưng thực sự t chưa sẵn sàng cho một mqh như vậy. T bảo e có thể đợi a không, khi a 30t nhất định a sẽ lấy em. Miệng A khẽ cười, nhưng nụ cười có lẽ mang nhiều sự thất vọng, con gái 25 26t cũng chưa hẳn là quá lứa, nhưng gia đình nó còn bố mẹ ở quê và 2 đứa em trai đang còn đi học, nó muốn đc một chỗ dựa để vun vén nhiều hơn cho gia đình. Mà tiếc thay, cái thời điểm 25 26t, đàn ông đã có đc mấy người thành công đâu. T cũng không chắc về tương lai ntn nên mới hẹn nó 30t, một phần là để có một đích đến cho sự cố gắng của bản thân, 2 là để nó thấy được t là người nó có thể dựa vào. Nhưng cuối cùng người tính cũng không bằng trời tính, cuối năm ấy, A nộp đơn xin nghỉ việc. Bố mẹ A lấy gia đình ra làm áp lực để buộc nó phải về làm một công việc gần nhà. Và bọn t cũng chia tay từ đó, gọi là chia tay thôi nhưng vẫn nch, vẫn tâm sự đủ thứ, gọi là làm bạn cũng đúng, thỉnh thoảng đc nghỉ nó lại chạy xuống chỗ và 2 đứa thuê ks ngủ lại. Dần dà t cũng quen, t không thắc mắc đời tư A ntn, đã yêu ai khác chưa, trong thời gian ấy t quen B và B trở thành bạn gái t hiện giờ.
Cuộc sống cứ thế tiếp tục, ngày t đi làm, tối về nch với A như bth, 2 tay 2 dt, mỗi cái 1 người vì t không muốn B biết chuyện này. Nhưng bỗng 1 thời gian, A trả lời tin nhắn rất lâu, thậm chí tối hôm trước trưa hôm sau mới trả lời. T nghĩ A đi làm mệt mỏi nên cũng k thắc mắc. Rồi 1 ngày, A hẹn xuống t chơi, nhưng k phải ở ks như mọi khi mà ở quán cf. Đến nơi, t thấy một loạt sự thay đổi của A, xe mới, đt mới, và tay có đeo 1 cái nhẫn thay vào vị trí cái nhẫn trước đó t tặng. A nói cuối năm ẻm lấy chồng, A muốn ổn định cho bố mẹ khỏi lo. Nghe vậy t thấy hơi nhói lòng. Suốt buổi, t và A nhìn nhau, chẳng nói gì, cảm giác thật gần gũi nhưng lại xa vời vợi. Nhưng cuối cùng vẫn vào ks tới ngày hôm sau
. Sau hôm đấy, A liên lạc với t cứ thưa dần, t cũng hiểu nên k gọi hay nt làm em khó xử, để mọi thứ trôi dần vào lãng quên. Thế nhưng bỗng 1 hôm A gọi t, bảo bồ A biết t với A vẫn nch, nó ghen vcl ra nên mong t xóa hết tin nhắn của 2 đứa đi để bồ nó khỏi đọc được, t cũng oke, dù sao t vẫn dành cho A một sự tôn trọng nên t cũng k muốn để cuộc sống của ẻm xáo trộn vì t. Rồi nửa tháng sau A up ảnh cưới, trông em rạng rỡ và hạnh phúc lắm. T thì cũng có nym nên không còn liên lạc gì nữa.
Nhưng có vẻ định mệnh không muốn mọi thứ êm đẹp như vậy, hôm rồi A gọi t, trong tiếng nấc nghẹn, em kể bị chồng em đánh vì em vẫn chưa xóa kb với t, chồng em bảo sao còn thương tiếc t như vậy thì lấy nó làm gì v.v...hôm ấy có lẽ em bị đánh rất nhiều nên nói đc vài câu em tắt đt. Sáng sớm hôm sau, A lại gọi t, bảo rằng có thể cho A ngủ nhờ hôm nay đc không, bạn ẻm ở đây đi chơi với cty nên k có phòng. T book cho e 1 phòng ks, đưa e lên phòng, hỏi thăm e vài câu thì e òa vào người t khóc. A bảo vẫn còn yêu t, A bảo nó (chồng) thua t mọi thứ nhưng vì nó có thể là điểm tựa cho gia đình A bây giờ nên A cũng đành chấp nhận. Và rồi bọn t lao vào nhau, hoang dại, thèm khát như đã phải rời xa quá lâu rồi, cả ngày hôm ấy chỉ có quần nhau trong cơn cuồng si, không màng đến ngoài kia ntn nữa.
Hôm sau t đưa A đi chơi vài nơi ở SG, đến những nơi bọn t đã từng đến, ăn những thứ ngày xưa đã cùng nhau ăn, xế chiều t đưa A đi ăn nướng vì hôm ấy trời cũng khá lạnh, ngồi nướng thịt uống tí men thì hết bài. Đến tối về ks, bọn t lại hòa vào làm một bên tiếng thời sự của cái TV ks, bỗng dưng A dừng lại, A bảo t nay là ngày k an toàn, A muốn t xuất vào trong, A muốn đứa con A sinh ra là con của t. T hơi shock trước điều đó, t hỏi A đã nghĩ kĩ chưa, cuộc sống A sẽ thế nào khi gia đình chồng A biết, rồi đứa bé sẽ ntn, chẳng lẽ t để con mình k có bố như vậy. Nói rồi A lại khóc, A bảo chỉ cần sinh xong, A sẽ tự lo đc hết k cần thằng đấy nữa, t cũng k cần chu cấp gì, thỉnh thoảng lên thăm 2 mẹ con 1 chút là được rồi. T cũng hơi sợ và 1 phần cũng lo cho tương lai A (và cả đứa trẻ) nên bảo A hãy bình tĩnh, đừng vội quyết ngay lúc này. Rồi hôm sau A về nhà và bọn t lại như chưa từng quen biết. Tới hôm nay A gọi, hỏi t có đồng ý không, A suy nghĩ kỹ rồi, t bảo cho t thời gian, cũng gần tết nên hơi bận t chưa dám nghĩ tới. A nói mùng 8 A xuống và hy vọng quyết định của t k làm A thất vọng.
Giờ t đang không biết có nên giúp A hay không, nửa muốn giúp vì vẫn còn tình cảm, nửa lại không vì sợ lỡ có đổ bể, A sẽ phải khổ. T phải làm gì bây giờ?
Những tưởng gần Tết công việc nhẹ nhàng bớt cho đầu óc thoải mái thì nhận được bất ngờ từ người mang tên nyc. Chuyện khá là dài, và bắt đầu là...
T với con bé đấy, gọi là A đi, yêu nhau được 2 năm. 2 đứa làm chung cty, t làm BrSE nó là phiên dịch cho bộ phận t. Yêu nhau 2 năm đắng cay ngọt bùi gì cũng trải qua cả rồi, có những lúc tưởng chừng như cái tôi của 2 đứa lớn đến mức không còn chịu đựng được nữa, nhưng cuối cùng nó vẫn là người mềm mỏng chủ động làm hòa. Có những lúc cái tôi của nó lớn đến mức t cảm thấy mình k được sự tôn trọng từ nó, nhưng bằng một cách thần kì, 2 đứa vẫn vượt qua được. Cho đến 1 ngày, hôm ấy đi xem phim, trong cái rạp tối tăm nó thì thầm vào tai t "anh sẽ lấy em chứ"?. T hơi ngạc nhiên, t cũng muốn điều đó, nhưng thực sự t chưa sẵn sàng cho một mqh như vậy. T bảo e có thể đợi a không, khi a 30t nhất định a sẽ lấy em. Miệng A khẽ cười, nhưng nụ cười có lẽ mang nhiều sự thất vọng, con gái 25 26t cũng chưa hẳn là quá lứa, nhưng gia đình nó còn bố mẹ ở quê và 2 đứa em trai đang còn đi học, nó muốn đc một chỗ dựa để vun vén nhiều hơn cho gia đình. Mà tiếc thay, cái thời điểm 25 26t, đàn ông đã có đc mấy người thành công đâu. T cũng không chắc về tương lai ntn nên mới hẹn nó 30t, một phần là để có một đích đến cho sự cố gắng của bản thân, 2 là để nó thấy được t là người nó có thể dựa vào. Nhưng cuối cùng người tính cũng không bằng trời tính, cuối năm ấy, A nộp đơn xin nghỉ việc. Bố mẹ A lấy gia đình ra làm áp lực để buộc nó phải về làm một công việc gần nhà. Và bọn t cũng chia tay từ đó, gọi là chia tay thôi nhưng vẫn nch, vẫn tâm sự đủ thứ, gọi là làm bạn cũng đúng, thỉnh thoảng đc nghỉ nó lại chạy xuống chỗ và 2 đứa thuê ks ngủ lại. Dần dà t cũng quen, t không thắc mắc đời tư A ntn, đã yêu ai khác chưa, trong thời gian ấy t quen B và B trở thành bạn gái t hiện giờ.
Cuộc sống cứ thế tiếp tục, ngày t đi làm, tối về nch với A như bth, 2 tay 2 dt, mỗi cái 1 người vì t không muốn B biết chuyện này. Nhưng bỗng 1 thời gian, A trả lời tin nhắn rất lâu, thậm chí tối hôm trước trưa hôm sau mới trả lời. T nghĩ A đi làm mệt mỏi nên cũng k thắc mắc. Rồi 1 ngày, A hẹn xuống t chơi, nhưng k phải ở ks như mọi khi mà ở quán cf. Đến nơi, t thấy một loạt sự thay đổi của A, xe mới, đt mới, và tay có đeo 1 cái nhẫn thay vào vị trí cái nhẫn trước đó t tặng. A nói cuối năm ẻm lấy chồng, A muốn ổn định cho bố mẹ khỏi lo. Nghe vậy t thấy hơi nhói lòng. Suốt buổi, t và A nhìn nhau, chẳng nói gì, cảm giác thật gần gũi nhưng lại xa vời vợi. Nhưng cuối cùng vẫn vào ks tới ngày hôm sau
. Sau hôm đấy, A liên lạc với t cứ thưa dần, t cũng hiểu nên k gọi hay nt làm em khó xử, để mọi thứ trôi dần vào lãng quên. Thế nhưng bỗng 1 hôm A gọi t, bảo bồ A biết t với A vẫn nch, nó ghen vcl ra nên mong t xóa hết tin nhắn của 2 đứa đi để bồ nó khỏi đọc được, t cũng oke, dù sao t vẫn dành cho A một sự tôn trọng nên t cũng k muốn để cuộc sống của ẻm xáo trộn vì t. Rồi nửa tháng sau A up ảnh cưới, trông em rạng rỡ và hạnh phúc lắm. T thì cũng có nym nên không còn liên lạc gì nữa.Nhưng có vẻ định mệnh không muốn mọi thứ êm đẹp như vậy, hôm rồi A gọi t, trong tiếng nấc nghẹn, em kể bị chồng em đánh vì em vẫn chưa xóa kb với t, chồng em bảo sao còn thương tiếc t như vậy thì lấy nó làm gì v.v...hôm ấy có lẽ em bị đánh rất nhiều nên nói đc vài câu em tắt đt. Sáng sớm hôm sau, A lại gọi t, bảo rằng có thể cho A ngủ nhờ hôm nay đc không, bạn ẻm ở đây đi chơi với cty nên k có phòng. T book cho e 1 phòng ks, đưa e lên phòng, hỏi thăm e vài câu thì e òa vào người t khóc. A bảo vẫn còn yêu t, A bảo nó (chồng) thua t mọi thứ nhưng vì nó có thể là điểm tựa cho gia đình A bây giờ nên A cũng đành chấp nhận. Và rồi bọn t lao vào nhau, hoang dại, thèm khát như đã phải rời xa quá lâu rồi, cả ngày hôm ấy chỉ có quần nhau trong cơn cuồng si, không màng đến ngoài kia ntn nữa.
Hôm sau t đưa A đi chơi vài nơi ở SG, đến những nơi bọn t đã từng đến, ăn những thứ ngày xưa đã cùng nhau ăn, xế chiều t đưa A đi ăn nướng vì hôm ấy trời cũng khá lạnh, ngồi nướng thịt uống tí men thì hết bài. Đến tối về ks, bọn t lại hòa vào làm một bên tiếng thời sự của cái TV ks, bỗng dưng A dừng lại, A bảo t nay là ngày k an toàn, A muốn t xuất vào trong, A muốn đứa con A sinh ra là con của t. T hơi shock trước điều đó, t hỏi A đã nghĩ kĩ chưa, cuộc sống A sẽ thế nào khi gia đình chồng A biết, rồi đứa bé sẽ ntn, chẳng lẽ t để con mình k có bố như vậy. Nói rồi A lại khóc, A bảo chỉ cần sinh xong, A sẽ tự lo đc hết k cần thằng đấy nữa, t cũng k cần chu cấp gì, thỉnh thoảng lên thăm 2 mẹ con 1 chút là được rồi. T cũng hơi sợ và 1 phần cũng lo cho tương lai A (và cả đứa trẻ) nên bảo A hãy bình tĩnh, đừng vội quyết ngay lúc này. Rồi hôm sau A về nhà và bọn t lại như chưa từng quen biết. Tới hôm nay A gọi, hỏi t có đồng ý không, A suy nghĩ kỹ rồi, t bảo cho t thời gian, cũng gần tết nên hơi bận t chưa dám nghĩ tới. A nói mùng 8 A xuống và hy vọng quyết định của t k làm A thất vọng.
Giờ t đang không biết có nên giúp A hay không, nửa muốn giúp vì vẫn còn tình cảm, nửa lại không vì sợ lỡ có đổ bể, A sẽ phải khổ. T phải làm gì bây giờ?



................... 3 Chấm
Đọc xong đéo dám bình luận gì luôn... thanh niên bây giờ chơi lớn thật
thật đấy.